BỊ ĐÒI TIỀN SÍNH LỄ CHO EM TRAI, TÔI KÉO VALI RỜI KHỎI NHÀ
- Cập nhật
- 3 giờ trước
- Loại
- Truyện Chữ
- Thể loại
- Đô ThịNữ CườngVả MặtHiện ĐạiTrả ThùGia Đình
- Team
-
Chuồng nhỏ của Hoài
- Lượt xem
- 158
- Yêu thích
- 1
- Lượt theo dõi
- 1
- Trạng thái
- Đã đủ bộ
Ngày hai mươi tám tháng Chạp, xin nghỉ vài ngày, chuyến tàu chậm loại cũ suốt mười hai tiếng để về quê.
Khi đẩy cửa bước , đang bưng thức ăn lên bàn.
Bà ngẩng đầu thấy , câu đầu tiên là:
“Sao con về?”
sững ở cửa, túi quà Tết trong tay bỗng nặng thêm mấy phần.
“Tết nghỉ, con về ăn Tết.”
Mẹ “ừ” một tiếng, tiếp tục bày đũa, lưng hướng về phía mà :
“Năm nay em trai con dẫn bạn gái về, nhà đủ chỗ ở.”
“Con ở hai hôm .”
yên tại chỗ, giọng bố từ trong bếp vọng :
“Nói với nó nhiều gì, dù nó cũng quen .”
Tiếng cái sạn cào đáy chảo sắt cứa thẳng tai.
cúi đầu giày, phát hiện trong tủ giày thêm hai đôi dép bông mới.
Đôi màu hồng là cỡ con gái, đặt ngay ngắn tinh tươm.
Đôi dép bông cũ của đẩy góc trong cùng, mặt dép phủ một lớp bụi.
Lúc ăn cơm, hai đôi dép mới mấy , đôi dép chân , đột nhiên :
“Dép của con cũ quá , lát vứt .”
“Để đó cũng chật chỗ.”