BỊ ĐÒI TIỀN SÍNH LỄ CHO EM TRAI, TÔI KÉO VALI RỜI KHỎI NHÀ - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-02 15:41:00
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau .

 

Sau là xa đến mức nào?

 

đặt điện thoại xuống, uống một ngụm nước nóng, cổ họng vẫn đau.

 

Tối mùng hai, nhận một cuộc gọi lạ.

 

Bắt máy, là bạn gái em trai, Tiểu Lâm.

 

“Chị ơi, năm mới vui vẻ.”

 

Giọng cô ngọt ngào, gọi thiết.

 

khựng :

 

“Sao em điện thoại của chị?”

 

“Em trai đưa cho em mà, nó bảo em chuyện với chị.”

 

“Nói chuyện gì?”

 

Tiểu Lâm , ngại:

 

“Thì… cái đó… em trai chị , em cảm ơn chị.”

 

gì.

 

:

 

“Chị , thật em thấy chị cũng dễ dàng gì, một ở ngoài…”

 

“Là nó bảo em gọi tới đúng ?”

 

Tiểu Lâm khựng :

 

“À… , nó bảo em nên với chị, …”

 

“Sau cái gì?”

 

Tiểu Lâm im luôn.

 

cầm điện thoại, tựa đầu giường, trần nhà.

 

Trần một vệt ố nước, do nhà rò, chủ nhà đợi sang xuân sửa, đến giờ vẫn sửa.

 

“Tiểu Lâm.”

 

“Dạ?”

 

“Sau hai nếu kết hôn, sống cho , đừng gọi điện cho chị nữa.”

 

Tiểu Lâm sững :

 

“Chị, chị ?”

 

“Không gì.”

 

cúp máy.

 

Mùng ba, sốt.

 

Sốt đến ba mươi tám phẩy năm độ, đau nhức, cố bò dậy nấu cháo cho .

 

Cháo khê, đáy nồi đen sì, cạo phần phía còn trong, ăn với dưa muối cho xong.

 

Ăn xong xuống, mê man ngủ.

 

Trong mơ mơ một giấc mơ.

 

Mơ thấy hồi nhỏ, em trai còn quấn tã, ôm nó cho b.ú.

 

bên cạnh , cúi đầu liếc một cái, .

 

Rồi bà :

 

“Con là chị, chăm em trai.”

 

gật đầu.

 

:

 

“Chị nhường em, là điều nên .”

 

vẫn gật đầu.

 

Trong mơ, nụ của dịu dàng, như thứ nắng hiếm hoi thỉnh thoảng mới xuất hiện trong những năm .

 

Rồi cảnh vật đổi khác, xe khách đường dài về quê, bên cạnh là một đàn ông xa lạ, nồng mùi t.h.u.ố.c lá.

 

Đó là lúc tám tuổi, đường đưa về quê.

 

Bố lên thành phố công, mang theo em trai, còn gửi về nhà bà nội.

 

Người đàn ông là đồng hương tiện đường, bố nhờ ông đưa về.

 

ôm một bọc nhỏ, bên trong là hai bộ đồ cũ, một hộp b.út chì tróc sơn.

 

Xe chạy cả ngày, đói dám , khát dám , vệ sinh cũng dám .

 

Sau đó nhịn , quần, đàn ông đó c.h.ử.i một trận.

 

xin , cứ xin mãi.

 

Trong mơ vẫn đang xin .

 

Tỉnh dậy, gối ướt một mảng.

 

một lúc, đưa tay mò điện thoại xem giờ.

 

Bốn giờ chiều.

 

Có bảy cuộc gọi nhỡ.

 

Đều là gọi.

 

gọi .

 

Mùng năm, sốt hạ .

 

ngoài mua đồ, siêu thị vẫn treo đèn l.ồ.ng đỏ, mùi Tết vẫn tan hẳn.

 

Đẩy xe giữa các kệ hàng, gặp cô dì ở tầng , dì sững :

 

“An Tĩnh, con về nhà ăn Tết ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-doi-tien-sinh-le-cho-em-trai-toi-keo-vali-roi-khoi-nha/4.html.]

 

, trực ca.

 

Dì “” một tiếng, gật đầu, hỏi:

 

“Một ăn Tết buồn ?”

 

cũng .

 

một cái, như gì đó, cuối cùng chỉ :

 

“Thôi , con bận thì dì .”

 

Dì đẩy xe xa, yên tại chỗ, theo bóng lưng dì.

 

Ánh mắt lúc nãy của dì nhận .

 

Là thương hại.

 

Một cô gái, Tết nhất ở một , thật đáng thương.

 

đẩy xe tiếp, bỏ mì sợi khô, trứng, và một bó rau xanh giỏ.

 

Tính tiền xong, cô thu ngân :

 

“Năm mới vui vẻ.”

 

cũng , :

 

“Năm mới vui vẻ.”

 

Trên đường về nhà, nhận một cuộc gọi.

 

Là bố gọi.

 

Rất hiếm.

 

Bố thường gọi điện, việc đều là .

 

bắt máy.

 

Bên im lặng vài giây, giọng bố truyền tới:

 

“Con… ?”

 

.

 

Lại im lặng.

 

Rồi bố :

 

“Mẹ con bảo bố hỏi con, khi nào con về.”

 

về nữa, công việc bận.

 

Bố “ừ” một tiếng, :

 

“Vậy con tự… chăm sóc bản cho .”

 

.

 

Cuộc gọi kết thúc.

 

bên đường, màn hình điện thoại dần tối .

 

Bên cạnh đứa trẻ chạy qua, cầm chong ch.óng, chong ch.óng vù vù.

 

tiếp tục về nhà.

 

Mùng tám .

 

Ngày đầu khai xuân, đồng nghiệp đều mang đặc sản quê lên, chia ăn.

 

Tiểu Trương mang lạp xưởng, lão Lưu mang vịt sốt, chị Lý mang kẹo mạch nha tự .

 

Mọi tụ , ăn , kể chuyện Tết về quê.

 

“Mẹ ép xem mắt, xem ba , nào cũng kỳ quặc!”

 

“Thằng nhóc nhà bẻ gãy hết son môi của , tức c.h.ế.t!”

 

“Bố nhất quyết dạy lái xe, suýt tông tường, sợ c.h.ế.t khiếp!”

 

ở bàn việc, họ .

 

hỏi :

 

“An Tĩnh, Tết nhà thế nào?”

 

cũng .

 

Người đó hỏi nữa.

 

Chiều họp “thu tâm”, sếp một tràng, phía ghi chép, thỉnh thoảng gật đầu.

 

Tan họp, chị Lý kéo , đưa một túi kẹo mạch nha:

 

“Chị mang nhiều, em cầm ăn .”

 

cảm ơn.

 

Chị vỗ vỗ tay :

 

“Một ở ngoài, tự chăm cho .”

 

khựng , gật đầu.

 

Tối về nhà, đặt túi kẹo lên bàn, lâu.

 

Rồi , ăn một miếng.

 

Ngọt quá.

 

ăn hết miếng đến miếng khác, ăn sạch luôn.

 

Rằm tháng Giêng, em trai gửi cho một tấm ảnh.

 

Là giấy đăng ký kết hôn của nó và Tiểu Lâm, nền đỏ, hai vui.

 

“Chị, bọn em đăng ký !”

 

trả lời:

 

“Chúc mừng.”

 

 

Loading...