BỊ ĐÒI TIỀN SÍNH LỄ CHO EM TRAI, TÔI KÉO VALI RỜI KHỎI NHÀ - 6

Cập nhật lúc: 2026-03-02 15:41:57
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

gì.

 

nhạt, đẩy cửa .

 

Không ai đuổi theo.

 

Bước khỏi cổng bệnh viện, trời sắp tối, đèn đường lên.

 

, về phía bến xe.

 

Từ đó về , về quê nữa.

 

Mẹ nhập viện thêm hai , đều là gọi báo.

 

Mỗi đều :

 

“Mẹ con nhớ con.”

 

:

 

“Con .”

 

Mỗi tháng chuyển tiền về nhà.

 

Không nhiều, hai nghìn tệ.

 

Là tiền t.h.u.ố.c cho bố.

 

Lưng bố ngày càng tệ, chống gậy.

 

Tim lúc lúc , mệt, tức giận.

 

Cuộc hôn nhân của em trai gắng gượng ba năm, cuối cùng vẫn ly hôn.

 

Tiểu Lâm đưa con , về nhà đẻ.

 

Em trai bắt đầu nghiện rượu, việc cũng mất, suốt ngày ru rú ở nhà, chìa tay xin tiền bố .

 

Có một , gọi điện tới, t.h.ả.m:

 

“Em con… nó đ.á.n.h …”

 

cầm điện thoại, lạnh lùng tiếng ở đầu bên .

 

“An Tĩnh, con về thăm , thật sự… thật sự chịu nổi nữa…”

 

Rất lâu về , bà cũng từng như .

 

em trai hồi nhỏ sốt cao, bà ôm em chạy bệnh viện, chạy kêu “Cứu con trai với”.

 

bên cạnh, chẳng ai để ý đến .

 

cầm đôi giày nhỏ của em trai, chạy theo phía , chạy rơi mất một chiếc, bàn chân đá rạch toạc, chảy m.á.u.

 

Sau đó em trai khỏi, bà ôm nó hôn hết cái đến cái , thấy , một câu:

 

“Con đây gì, dọa c.h.ế.t , mau cút sang bên .”

 

từng phát hiện bàn chân rách đang chảy m.á.u.

 

“An Tĩnh?”

 

“An Tĩnh, con ?”

 

Tiếng của kéo về hiện tại.

 

hít sâu một .

 

“Mẹ, con bên còn việc, con cúp máy .”

 

Đầu dây bên im lặng một thoáng.

 

Rồi :

 

“Có con… vẫn còn hận ?”

 

ngoài cửa sổ, nắng ch.ói quá, mắt đau.

 

“Không.”

 

“Thế thì tại …”

 

nhẹ, cắt lời bà.

 

“Con hận , chỉ là con hiểu , đời con sẽ bao giờ đợi thứ tình yêu mà con .”

 

Mẹ im lặng.

 

“Mọi sinh con , nuôi con lớn, cho con học, con ơn.”

 

“Tiền con sẽ chuyển đúng hạn, việc thì gọi điện, cần giúp thì con giúp đến sẽ giúp.”

 

những thứ khác, còn nữa.”

 

Đầu dây bên vang lên một tiếng nghẹn.

 

“Tiểu Tĩnh…”

 

“Mẹ, giữ gìn sức khỏe.”

 

cúp máy.

 

Đặt điện thoại xuống, nắng rơi mu bàn tay, ấm áp.

 

Hóa đây là buông xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-doi-tien-sinh-le-cho-em-trai-toi-keo-vali-roi-khoi-nha/6.html.]

 

Không hận, oán, cũng hết đến khác hỏi “Vì là con”.

 

Chỉ là chấp nhận.

 

Chấp nhận họ vốn là như , chấp nhận nhận , chấp nhận những năm tháng thiếu hụt mãi mãi vẫn thiếu.

 

Rồi tiếp tục bước về phía .

 

Tối về nhà, mở cửa , con mèo chồm hỗm ngay cửa đợi .

 

Nó cọ chân , kêu meo meo.

 

xổm xuống, xoa đầu nó, nó nheo mắt, phát tiếng gừ gừ.

 

“Đói hả?”

 

đổ hạt cho nó, nó lẽo đẽo theo sát chân , đuôi vểnh cao.

 

Ăn xong, ghế sofa, nó nhảy lên, sấp đùi , nhắm mắt.

 

vuốt lông nó từng chút một, tiếng gừ gừ của nó.

 

Ngoài cửa sổ, thành phố rực sáng đèn.

 

ôm mèo, tựa sofa, bỗng nhớ một chuyện lâu đây.

 

Hồi đó ở nhà , tuyết rơi to, tín hiệu tivi , mợ bảo ngoài xoay ăng-ten.

 

trong tuyết, nắm cây sắt lạnh buốt, tay lạnh đỏ ửng.

 

Trong nhà vang tiếng , tiếng tivi, nóng của đồ ăn mờ ô cửa kính.

 

ngoài, trong.

 

Khi nghĩ, nếu một ngày, cũng một mái nhà của riêng thì mấy.

 

Trong nhà sưởi.

 

Phải một ô cửa lọt gió.

 

Phải một đợi về.

 

Bây giờ, .

 

Sưởi ấm.

 

Cửa sổ là kính hai lớp.

 

Có một con mèo mỗi ngày chồm hỗm cửa đợi .

 

ôm mèo, bỗng .

 

“Cậu xem, tớ cũng nhà .”

 

Mèo mở mắt một cái, nhắm .

 

tựa sofa, nhắm mắt.

 

Bên tai như thấy tiếng gió, vù vù thổi.

 

Năm mười tám tuổi, cũng lao gió tuyết như .

 

Khi đó ôm ống tiết kiệm, chạy , phía là gì.

 

Giờ ở phía bên của gió tuyết, đầu .

 

Cô bé mười tám tuổi vẫn ở đó, mặc đồ mỏng, tay lạnh đỏ ửng, mắt đầy nước.

 

nữa.

 

, bỗng một cái.

 

Rồi nó , tiếp tục bước gió tuyết.

 

mở mắt , mèo vẫn đùi, gừ gừ.

 

Ngoài cửa sổ bắt đầu bay tuyết, mịn mịn, rơi lên kính tan ngay.

 

dậy, tới cửa sổ, tuyết bên ngoài.

 

Tuyết càng lúc càng lớn, chẳng mấy chốc phủ trắng con đường lầu.

 

một lát, kéo rèm , ngủ.

 

Mèo chui chăn, chỉ thò mỗi cái đầu , nheo mắt .

 

xuống, nó rúc lòng , phát tiếng gừ gừ.

 

vuốt lông nó, nhắm mắt.

 

Ngày mai còn .

 

tối nay, mèo trong lòng, sưởi ấm, chăn dày.

 

nhẹ, trong bóng tối khẽ :

 

“Ngủ ngon.”

 

Mèo gừ một tiếng.

 

Ngoài cửa sổ, tuyết lặng lẽ phủ lên thành phố , từng lớp, từng lớp.

 

Hết truyện.

 

Loading...