Xuyên Đến Đất Lưu Đày, Tôi Dùng Mỹ Thực Thuần Hóa Chư Vị Ác Thần

Xuyên Đến Đất Lưu Đày, Tôi Dùng Mỹ Thực Thuần Hóa Chư Vị Ác Thần

Cập nhật
1 giờ trước
Loại
Truyện Chữ
Thể loại
Ngôn TìnhNữ CườngHài HướcHuyền HuyễnMạt ThếChữa LànhXuyên KhôngĐiền VănNhân ThúDị NăngNgọtMỹ Thực
Tác giả
NhanNhanHua
Lượt xem
0
Yêu thích
0
Lượt theo dõi
0
Trạng thái
Đang phát hành

Đọc từ đầu Đọc tập mới

Vùng Đất Chết từng mùa.

 

Sấm đánh xuống là để hủy diệt, mưa rơi là để ăn mòn, đất nứt chỉ để chôn vùi hy vọng. Thú dữ thống trị, con sống sót từng ngày, và ai tin rằng nơi còn thể nảy mầm.

 

Cho đến khi Tô Mộc xuất hiện.

 

Xuyên đại lục thú nhân, rơi thẳng hang ổ ác thú, cô mang theo vũ khí, cũng chẳng thần lực. Thứ cô chỉ là tri thức của một nhà khoa học thực vật, vài túi hạt giống, một bếp lửa nhỏ và niềm tin rằng: Đất chỉ chết khi bỏ nó .

 

Tô Mộc chinh phục thế giới bằng sức mạnh.

Cô gieo nó.

 

Nhà kính cánh bọ mọc lên giữa bão cát.

Giường Khang giữ ấm trong những đêm đông cắn xé.

Mạch nước ấm chữa mỏi, pin sấm thu năng lượng trời.

Mưa acid thuần hóa, sấm sét trở thành lửa sấy hạt.

Nơi thú dữ từng dẫm nát đường, nay mùi cây dẫn chúng rẽ sang bên.

 

Bên cạnh cô là những thú nhân mang sức mạnh của đất trời, mỗi giữ một trụ cột của vùng đất mới:

 

Ngân Phong - canh giữ sấm trời, giữa dây tiếp địa và lưới thu sét, biến tiếng sét thành ánh lửa sưởi ấm và mùa màng an .

Hùng Sơn - đôi tay nén đất, giữ nhịp cho đồng bằng, để ruộng lở và nhà sụp.

Lăng Tiêu - đôi mắt mây, đo gió, khi nào trời đổi hướng, khi nào mùa cần chờ.

Tử Sâm - hồ ly thương nhân, tin khế ước và luật lệ hơn nanh vuốt, để trao đổi còn là cướp đoạt.

Lam Dương - dòng nước sạch của cộng đồng, dẫn nước, lọc nguồn, dối với đất và .

Sa Trường - cơn gió lang bạt của thảo nguyên, mang tin tức, hàng hóa và nhịp di chuyển của thế giới bên ngoài.

 

Họ quỳ lạy cô như một vị thần.

Họ cạnh cô, cùng , cùng đổi, cùng giữ gìn.

 

Đây câu chuyện tiêu diệt thế giới cũ mà là hành trình xây dựng một thế giới mới từ những điều nhỏ:

 

Một hồ acid trung hòa.

Một kênh nước dẫn đúng hướng.

Một phiên chợ nước dạy giá trị của lao động.

Một bản giao ước tay cho mệnh lệnh.

Một khu rừng trẻ em, nơi lớn học cách lắng gió.

 

Mỗi chương là một bước kiến tạo.

Mỗi mùa là một đất đổi màu.

 

Và trong cuốn sử cũ của đại lục thú nhân, một dòng chữ mới thêm bên cạnh tên xưa.

Không xóa bỏ, chỉ nối tiếp:

Mộc.

 

Xem thêm