Vừa cửa thấy vợ lão đại còn đang khoa tay múa chân ai nấu cơm, Trương thị rốt cuộc nhịn : "Ăn, ăn, ăn! Ăn ít một bữa cũng đói c.h.ế.t ngươi! Nhìn xem cái nhà loạn thành cái dạng gì , còn ngại đủ hả! Sáng sớm ồn ào ầm ĩ yên, ăn cơm sớm một chút thì tự động thủ , thấy Tiểu Liên đang bận ?"Tiểu cô Dư Thải Điệp yên lặng từ phòng , ôm một bó củi từ đống củi phòng bếp nhóm lửa.
Trương thị chấp nhận để con gái nấu cơm, liền thuận tay với lấy một đầu cây chổi, tức giận quất lên cánh tay vợ lão đại đang dựa tường phơi nắng: "Người mắt , còn cơm! Để tiểu cô hơn mười tuổi hầu hạ ngươi ?".
Dư Tiểu Thảo xong vô cùng cạn lời, chỉ thương con gái bà là con gái, con gái khác thì con gái hả? Dư Tiểu Liên mới tám tuổi, còn nhỏ hơn con gái bà nhiều, từ sớm bận bịu lâu như bà thấy, con gái bà ôm một bó củi mà đau lòng ư?Vợ lão đại che cánh tay đánh, lầu bà lầu bầu phòng bếp, nhăn nhó khó chịu thổi lửa lên, hùng hùng hổ hổ bắt đầu bữa sáng. Dư Tiểu Thảo thấy giường trong chốc lát , liền rón rón rén cửa, cẩn thận đóng cửa , cầm chậu giúp Tiểu Liên cho gà ăn. Dư Tiểu Liên vội vàng giành lấy, liếc băng gạc đầu nàng, thấp giọng : "Vết thương của còn khỏi , thể để việc chứ? Đói bụng ? Muội một lát, bữa sáng sắp xong !"Vợ lão đại nhiều năm dính dầu mỡ khỏi bếp, để nàng chuẩn bữa sáng cho cả nhà thì thật đúng là khó, cả toát đầy mồ hôi.
Thời đại , mỗi ngày chỉ ăn hai bữa cơm, thông thường buổi sáng 10 giờ và buổi chiều 4 giờ.
Lúc cũng sắp giữa trưa 12 giờ, bữa sáng mới bưng lên. Uống bát canh đậu vị cháy khét, còn bánh bột hỗn tạp khô tới mức thể sặc c.h.ế.t, lão đại Dư Đại Sơn đ.á.n.h cá trở về nhịn nổi giận: "Cơm cho ăn ? Còn bánh bột nữa, cứng giống như đá , còn để cho ăn hả?"Hỏi vợ của con một chút ! Để nó cơm, từ giờ gần Tỵ phòng bếp, lăn lộn đến gần hai canh giờ, mới thứ như thế đây." Trương thị bẻ một cục bột bánh cố gắng nhai trong miệng, uống lên hai ngụm canh đậu mới thể cố nuốt xuống. Canh bột đậu của Dư gia dùng đậu nành bột mì, trộn lẫn với một ít lúa mì để nấu thành.
Vốn mang theo một chút mùi tanh của đậu, thêm nấu cháy, hương vị vô cùng chua."Vợ lão nhị ? Tại tới ăn cơm?" Dư lão đầu nhíu nhíu mày, buông bánh bột cầm trong tay xuống, hỏi một câu. Dư Tiểu Thảo vội cướp lời : "Mẹ cháu mệt té xỉu, ở giường còn tỉnh ạ!"Cái gì? Mẹ con té xỉu? Cha xem một chút!" Dư Hải buồn ăn cơm nữa, vội vã sải bước về phòng. .
"Làm té xỉu? Đại phu ?" Con dâu thứ hai cực nhọc ngày đêm chăm sóc đứa cháu gái nhỏ, Dư lão đầu luôn thấy ."Bà nội cho cháu mời đại phu, bà cháu chỉ cần ngủ một giấc là khỏe!" Dư Tiểu Thảo chờ đúng thời cơ mách lẻo."Làm liều! Ăn cơm xong mời đại phu tới xem cho vợ lão nhị một chút.
Chớ để bệnh nhẹ thành nặng." Dư lão đầu cau mày, cố nuốt xuống bát canh đậu xong, lau miệng một cái. Trương thị tình nguyện lẩm bẩm: "Mời đại phu cần tiền ? Lão tam sắp lên huyện tham gia thi huyện, còn thi phủ nữa chứ! Tiền đều tiêu hết cho nhà lão nhị bọn họ, góp đủ lộ phí đường, lão tam thể oán ông hả..."Chân mày Dư lão đầu nhíu chặt , vỗ đũa lên bàn, : "Chúng nào khó khăn như bà hả? Hàng năm tiền lão nhị săn thú kiếm cũng mười mấy lượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nong-vien-tu-cam/chuong-9.html.]
Chưa đến mỗi ngày đ.á.n.h cá thu bao nhiêu? Lão tam thi nhiều năm như , ngay cả tú tài cũng thi qua.
Ta thấy là thi nữa, tiền tiết kiệm mua mấy mẫu đất về ruộng cũng ."
Lấy điều kiện nhà lão Dư, nếu như mười mấy năm như một vẫn cung cấp cho lão tam học thì dư sức mỗi ngày thể ăn gạo trắng, bột mì chứ. Nhờ vả , tiền mướn phòng ở trấn và ăn dùng đủ để một nhà nông trung đẳng suy sụp.
"Cái gì? Lão già c.h.ế.t tiệt ! Thầy tướng , nhà chúng quan mà! Ta còn trông chờ lão tam kiếm cáo mệnh về cho đấy! Cho dù đập nồi bán sắt, cũng đưa con thi!" Tuy rằng Trương thị chút sợ ông, nhưng vì tiền đồ của con trai, vinh hiển của , bà quyết định chống tới cùng.
Chillllllll girl !
Dư lão đầu trợn mắt bạn già một cái, cũng tiếp thêm nữa, ném luôn chén trong tay xuống, ồm ồm : "Ta xử lý ba mẫu ruộng nương đây! , Tiểu Liên, cho cháu một bát mì trắng, luộc thêm hai quả trứng chần nữa. Mấy ngày nay nó cũng mệt đến quá sức !"
"Vâng! Cám ơn ông nội!" Dư Tiểu Thảo vội vàng đáp ứng vang dội, híp mắt.
"Tiểu Liên, Tiểu Liên, nha đầu c.h.ế.t tiệt , còn ở trong phòng cái quỷ gì thế hả? Không thấy thời tiết đổi ? Mau thu quần áo !"