Dư Tiểu Liên thè lưỡi với bóng dáng của cha, với : "Cha chúng cái gì cũng , nếu thể cứng rắn thêm một chút thì càng .
Haizz! Phía bà nội đè nặng, cha là hiếu thuận, tính tình của quá mềm yếu..."Dư Tiểu Thảo mới xuyên tới, còn rõ ràng tình hình trong nhà, chỉ thể lắng .
Cúi đầu đá màu cổ tay, vội : "À... Tiểu Liên, thể lấy một chút nước đến đây cho ? Máu dính cả lên viên đá ..."Haizz! Kiếp chị cả quen , đối mặt một cô bé tám tuổi nhỏ gầy, hai chữ "tỷ tỷ" thật sự khó lòng thể miệng. .
Tia nắng ban mai lặng lẽ thắp sáng bầu trời đêm đầu mùa xuân, gà trong viện bắt đầu gân cổ gáy vang.
Tỷ tỷ song sinh Dư Tiểu Liên của Dư Tiểu Thảo dậy rón rén mặc quần áo . Ban ngày ngủ quá nhiều, tỷ tỷ mới động tĩnh, Dư Tiểu Thảo tỉnh.
Nàng xoa xoa đôi mắt, cách cửa sổ giấy thấy sắc trời bên ngoài còn sớm, mơ mơ màng màng một câu: "Sao dậy sớm như ?"Dư Tiểu Liên ngáp một cái mặc chiếc áo ngoài đầy mụn vá lên, thoáng qua Liễu thị đang ngủ say giường, hạ giọng : "Đánh thức ? Ngày hôm qua ngủ muộn, thêm nhiều việc một chút để nghỉ ngơi thêm một lát.
Trời còn sớm, ngủ tiếp một lát ..."Tiểu Thảo bóng lưng cô bé tám tuổi nhỏ gầy , một học sinh tiểu học ở hiện đại còn nũng nhõng nhẽo ở trong lòng cha , ở trong gia đình gánh vác hơn nửa sức lao động của một . Trong viện, bà nội bắt đầu gào to: "Đã mấy giờ ? Còn nấu cơm hả? Trong nhà thương là lí do , thể gì nữa hả?"Người cũng chọn mà bắt nạt, Liễu thị mềm yếu, Dư Hải lời, nắm thật chặt ở trong tay từ lớn tới nhỏ.
Khi những đàn ông ở nhà thì còn đỡ một chút, chắc cũng chút kiêng dè Dư lão đầu . Nghe thấy sáng sớm mà Trương thị bắt đầu gân cổ gào lên, Dư Tiểu Thảo chút kiên nhẫn nhíu mày.
Bà nội bất công, cả ngày thiên vị đại bá mẫu, còn cả đại đường ca tham ăn lười biếng vẫn luôn là bắt nạt bọn họ... !Kiếp , một nàng gánh vác cuộc sống của cả em trai em gái, tuy rằng khó khăn một chút, khổ một chút nhưng từng chịu uất ức bực bội như . Mấy ngày nay, Liễu thị ngoài gánh vác hết việc nặng trong nhà, buổi tối còn hợp mắt trông coi bên con gái.
Thân vốn dĩ gầy yếu giày vỏ chỉ còn một bộ xương, sắc mặt càng tái nhợt tới mức một chút hồng hào nào, mắt là vết thâm xanh đen. Nghe tiếng quát tháo bên ngoài, Liễu thị vội vàng dậy, khi xuống giường, nàng lảo đảo vài bước mới vững. Dư Tiểu Thảo vội vàng xuống giường đỡ lấy mẫu , để nàng xuống một bên giường, : "Mẹ, thể cũng lắm, nghỉ ngơi một lát .
Một ngày cơm bọn họ cũng đói ! Nếu mệt bệnh, cha sẽ đau lòng c.h.ế.t ..."Theo quan sát, cha Dư Hải mới chẳng những cưng chiều con mà còn thương vợ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nong-vien-tu-cam/chuong-8.html.]
Chỉ cần ở nhà, sẽ luôn cướp việc trong tay Liễu thị.
Đáng tiếc, mỗi ngày đ.á.n.h cá, bán cá, săn, thời gian ở nhà quá ít.
Nếu , thể Liễu thị sẽ suy nhược như ."Nha đầu c.h.ế.t tiệt , con học ai mấy lời bậy hả?" Trên khuôn mặt vàng vọt gầy gò của Liễu Mộ Vân nhiễm một tầng sắc hồng."Một Tiểu Liên thể giúp bao nhiêu việc, xem chút..." Liễu Mộ Vân nhấc chân ngoài cửa, con gái giữ chặt đè mạnh xuống giường."Đừng để ý tới bà nội nữa, bà đang trong thời kỳ tiền mãn kinh đấy! Bà mắng gì, hãy tai tai , đừng để trong lòng nhé..." Dư Tiểu Thảo dừng một chút, đột nhiên cất cao giọng , kêu lên chói tai: "Mẹ, ! Mẹ ? Bà nội mau tới đây, cháu té xỉu !"Liễu Mộ Vân ở mép giường, ngơ ngác con gái thể phản ứng .
Dư Tiểu Thảo vội hạ giọng : "Mẹ, mệt đến ngất . Còn xuống ?"
Từ khi con gái nhỏ thương tỉnh , linh hoạt, tính tình cũng trở nên tinh quái ít, cũng học của ai nữa.
Liễu Mộ Vân chọc lên cái trán của nàng, phối hợp xuống. Liễu Mộ Vân mới nhắm mắt , Trương thị đẩy cửa , lải nhải trong miệng: "Sao thế ? Cả nhà một ai để bớt lo.
Tiểu Thảo, tại ngươi té xỉu?"Mẹ vì chăm sóc cháu nên suốt mấy ngày chợp mắt.
Chillllllll girl !
Vừa bà nội kêu ai nấu cơm, vội vàng thức dậy, lên ngã quỵ xuống mặt đất bất tỉnh nhân sự, cháu vất vả mới đỡ lên giường... Bà nội, mau mời Vưu đại phu đến xem . Cháu sợ cũng một ngủ một giấc tỉnh nữa, hu hu hu..." Dư Tiểu Thảo bụm mặt giả .
Trương thị cau mày, thấy vợ lão nhị gầy đến hai lạng thịt, trong lòng nhịn thầm: Vợ lão nhị ốm đau bệnh tật, sẽ thật bệnh chứ? Nếu thật sự mệt đến bệnh thật thì tiêu tiền!
Bà với Dư Tiểu Thảo: "Mời đại phu cái gì hả, ngươi chỉ là quá mệt mỏi nên ngủ một chút thôi, bớt sợ bóng sợ gió nữa. Đừng ồn tới ngươi, để nó ngủ thêm một lát!"