Quả cầu ánh sáng nhỏ biến thành một con mèo lông vàng nho nhỏ xông tới chỉ trong chớp mắt, móng vuốt nhỏ suýt chút nữa cào lên mặt Dư Tiểu Thảo, giọng the thé :[Ai vô dụng? Ai chữa khỏi miệng vết thương đầu ngươi hả? Nếu , đầu ngươi thủng một lỗ lớn như , mười ngày nửa tháng, đừng nghĩ rời khỏi giường! Sao thể sức lực lải nhải dài dòng với chứ? Đừng thấy phần lớn pháp lực phong bế, là đá thần trải qua sự rèn luyện của Nữ Oa nương nương, dùng nước tắm rửa thể kéo dài tuổi thọ, chữa bách bệnh, còn thể dưỡng nhan đấy!]
Hả... Nước tắm? Dư Tiểu Thảo chớp đôi mắt vài cái.
Quả cầu ánh sáng nhỏ dường như nghi vấn của nàng, : [Trước khi Nữ Oa nương nương lựa chọn, là một viên đá ngũ sắc trong khe suối, cho nên thích ngâm tắm rửa ở trong nước.
Khi tắm rửa, linh khí sẽ tản trong nước, công hiệu tưởng tượng .
Thân xác ốm yếu của ngươi, uống nhiều nước tắm thêm vài , đảm bảo thể ngươi sẽ mạnh khỏe, tránh trăm bệnh... ]Quả cầu ánh sáng nhỏ dùng móng vuốt nhỏ ngắn ngủn vỗ lên ngực, dáng vẻ y như mấy kẻ rao bán cao da chó.
Dư Tiểu Thảo vốn ba phần tin tưởng, bây giờ cũng giảm mất một phần . [Không tin ? Ngươi dám tin ! Hừ hừ, thế nào cũng để phàm như ngươi một chút lợi hại !] Quả cầu ánh sáng nhỏ nổi trận lôi đình, hung hăng bay lung tung vài vòng ở trong phòng, nhào về phía vết thương đầu nàng, phát ánh sáng màu vàng nhạt, bao quanh miệng vết thương của nàng cách lớp băng gạc. Chỉ chốc lát , Dư Tiểu Thảo cởi bỏ băng gạc , miệng vết thương vốn dĩ lên ba phần, lúc sắp thể bong vảy, sợ khi đổi t.h.u.ố.c sẽ thể giải thích nên nàng để vảy bong xuống. Quả cầu ánh sáng nhỏ đắc ý hừ một tiếng với nàng, ngờ vui quá hóa buồn, pháp lực của nó hao hết sạch, đầu chúi xuống , biến mất trong viên đá cuội ngũ sắc . Trước lúc biến mất, Dư Tiểu Thảo tiếng mỏng manh của nó truyền đến: [Nhớ để ngâm ở trong nước, lợi cho việc khôi phục linh lực... ]
"Thảo Nhi tỉnh ? Ta xem một chút! Hôm nay săn gà rừng, mau chóng hầm lên cho nữ nhi bảo bối của ."
Trong viện truyền đến giọng đàn ông tính là dễ , nhưng ấm áp.
Dư Tiểu Thảo vội vàng quấn băng gạc lên đầu một nữa, hôm miệng vết thương còn chảy m.á.u ròng ròng, ba ngày khỏi hẳn, kiểu ai mà giải thích cho nổi chứ?
Vừa băng vết thương xong, cửa kẽo kẹt một tiếng mở , gió lọt qua khe cửa, chơi đùa với bấc đèn mờ nhạt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nong-vien-tu-cam/chuong-7.html.]
Một hình cao lớn chắc nịch xuất hiện ở trong tầm mắt Dư Tiểu Thảo.
Chillllllll girl !
"Cha?"
Trong lúc mơ màng, Dư Tiểu Thảo cha hời của năng lực, tò mò vì cha năng lực để vợ con của sống t.h.ả.m đến như . Người đàn ông sải ba bước bên cạnh giường, dựa ánh sáng tối tăm, mơ hồ vóc dáng của : Làn da ngăm đen khỏe mạnh, mày rậm mắt to, mũi cao miệng rộng, hương vị đàn ông."Khuê nữ bảo bối của cha! Con dọa c.h.ế.t cha , may mắn trời cao mắt, chỉ là sợ bóng sợ gió một hồi. Ngủ cả ngày , đói bụng ? Chút nữa sẽ canh gà con thích nhất!"
Dư Hải kỹ sắc mặt nữ nhi, so với lúc buổi sáng hơn nhiều, mặt mày hớn hở đỡ nàng dậy, nhét gối đầu lưng để nàng dựa . Nghe giọng dỗ trẻ con của cha mềm nhẹ như , khóe miệng Dư Tiểu Thảo nhịn giật giật.
Bà đây là hai mươi chín tuổi mà còn dỗ dành như một đứa trẻ ba tuổi, quá quen lắm . Dư Tiểu Thảo nhẹ nhàng : "Con ăn trứng gà, còn uống cháo nữa. Canh gà cho và uống . Thân thể yếu đuối, nên bồi bổ. Đệ tuổi còn nhỏ, hôm nay dọa sợ nhẹ..."
Bàn tay Dư Hải to như quạt hương bồ nhẹ nhàng vuốt ve đầu con gái, cẩn thận tránh miệng vết thương của nàng, lộ hàm răng trắng tinh: "Tiểu Thảo nhà hiểu chuyện, thương và . Yên tâm, đều phần. Còn dư sẽ hầm cho Tiểu Thảo của chúng , chờ đói bụng uống nữa nhé."
Dư Tiểu Liên chép miệng : "Cha, đừng dỗ chơi với chúng con nữa! Cha mới xách gà rừng sân, đông phòng chằm chằm . Một Hắc T.ử ca thể ăn hết nửa con gà , chờ đến phiên phòng chúng , thể thừa chút thịt vụn tồi !"
"Hết ngày mai cha bắt nhé." Dư Hải tính tình với nàng .
"Đừng..." Dư Tiểu Liên tỷ tỷ song sinh trộm trợn trắng mắt,"Con mồi nhiều nữa cũng rơi tới trong miệng chúng . Cha thấy dáng vẻ đau lòng của bà nội khi trả tiền t.h.u.ố.c cho đại phu , bà nhất định sẽ tìm cách bù tổn thất gấp bội."
"Đi ! Nào đứa trẻ nào trưởng bối như ?" Dư Hải cũng nghiêm khắc trách cứ một câu, chỉ tủm tỉm với Tiểu Thảo,"Yên tâm, cha đến bếp xem một chút, canh gà dù thiếu ai thì cũng thiếu Tiểu Thảo của chúng ."