Nông viên tự cẩm - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-11-30 18:31:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Thảo Nhi , miệng vết thương đau ? Mẹ thổi thổi giúp con nhé..." Liễu Mộ Vân nhẹ nhàng thổi vài cái đầu cuốn băng gạc của con gái, vội vàng đầu , dùng tay áo vội lau mấy giọt lệ trào khóe mắt. Khi nàng m.a.n.g t.h.a.i song sinh, trong lúc giặt quần áo bất cẩn rơi xuống nước nên sinh non.

 

Tiểu Liên còn , cân nặng nhẹ nhưng vẫn khỏe mạnh lớn lên.

 

Chỉ đứa nhỏ Tiểu Thảo , mới sinh ngay cả sữa cũng ăn nổi, còn thường xuyên sinh bệnh, nhiều thiếu chút nữa chống đỡ . Đứa bé cần uống t.h.u.ố.c quanh năm, nhưng trong nhà tách riêng, bộ tiền cha con bé bắt cá săn thú kiếm về đều giao trong tay chồng.

 

Mỗi xin chồng tiền mua thuốc, chồng luôn tình nguyện, lời khó , còn đại tẩu ở một bên châm chọc mỉa mai lên tiếng phụ họa. Vì con, cái gì nàng cũng thể nhịn xuống.

 

Nàng bao giờ nghĩ tới, con gái suýt chút nữa c.h.ế.t trong tay đại tẩu.

 

Rõ ràng đại phu bổ sung dinh dưỡng cho đứa bé, nhưng chồng chẳng cho dù là một quả trứng gà. Liễu Mộ Vân liếc bóng đêm nặng nề ngoài cửa sổ, chân mày tràn ngập bất đắc dĩ.

 

Nàng gả đến Dư gia mười ba năm, mỗi ngày thức dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn mèo, mệt c.h.ế.t mệt sống gánh vác phần lớn việc trong nhà. Mệt, nàng hề sợ, nhưng cho dù nàng như thế nào cũng chiếm niềm vui của chồng.

 

Lúc nào bà cũng chấp nhận ánh mắt soi mói và những lời lạnh nhạt chua ngoa, liên lụy đến mấy đứa trẻ cũng yêu thích. .

 

Những khác trong nhà cũng chẳng hơn gì.

 

Tiểu Thảo bởi vì đại tẩu mới thương, đứa trẻ hôn mê ba ngày, cả nhà đại ca thậm chí còn chẳng lộ mặt một nào.

 

Chỉ cô em chồng và cha chồng tới phòng thoáng qua một cái..."Thảo Nhi, đói bụng ? Tiểu cô của con cho một quả trứng gà, dùng nước ấm trần giúp con ." Liễu Mộ Vân bóc trứng gà giúp con gái, nàng chậm rãi ăn từng miếng một mới hài lòng . Lại : "Nữ nhi ngoan, con ngủ tiếp một lát, nấu cơm.

 

Tỉnh ngủ sẽ cháo gạo trắng con thích đấy.

 

Mẹ sẽ nấu thật kĩ cho con, ăn cùng với dưa muối nữa, múc cho Thảo Nhi nhà chúng một bát thật lớn nhé!"Dư Tiểu Thảo nghĩ đến khi rơi hôn mê, hỏi bà nội của thể xin trứng gà nhưng từ chối, đoán rằng nhà bọn họ nhất định ít khi ăn gạo trắng tinh khiết như . Vì bát cháo gạo trắng , Liễu thị chấp nhận những lời lạnh nhạt gì nữa, chút đau lòng : "Mẹ, ăn gì, con sẽ ăn cái đó, đừng chuẩn riêng cho con.

 

Hôm nay ăn một quả trứng gà ?"Động tác đẩy cửa ngoài của Liễu Mộ Vân tạm dừng một lát, che dấu kĩ sự bất đắc dĩ trong nụ , : "Không cả, bồi bổ một chút... Cha con con thương vô cùng đau lòng, sáng nay trời sáng hẹn Triệu đại bá của con săn thú, lúc hẳn là trở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nong-vien-tu-cam/chuong-6.html.]

 

Giữa trưa, Thảo Nhi thể uống canh gà rừng thơm ngon , còn đùi gà con thích nữa..."

 

Cửa kẽo kẹt đóng , trong phòng khôi phục yên lặng.

 

Dư Tiểu Thảo chống dậy, sờ miệng vết thương đầu , nhớ tới giấc mơ , liền vươn cánh tay đang đeo đá ngũ sắc từ trong chăn . Nàng nhẹ nhàng xem xét viên đá màu sắc rực rỡ gì đặc biệt, tự nhủ : "Ta rõ ràng là linh hồn xuyên , tại đem cả hòn đá tới đây nhỉ? Vừa nhất định là đang mơ, một viên đá vỡ thể là đá thần gì đó chứ?"

 

[Ngươi mới là viên đá vỡ , cả nhà các ngươi đều đá vỡ!] Đột nhiên, một vầng sáng bùng lên viên đá ngũ sắc, trong đầu Dư Tiểu Thảo xuất hiện một giọng trẻ con thẹn quá hóa giận.

 

Nàng hoảng sợ, cầm chắc viên đá tay, suýt chút nữa hất luôn nó . Dần dần, vầng sáng từ từ biến thành một quả cầu ánh sáng nhỏ màu vàng lớn bằng nắm tay trẻ con.

 

Trên quả cầu ánh sáng một đôi mắt bình thường to tròn, miệng nho nhỏ, nó chậm rãi bay lượn trung.

 

Lúc khuôn mặt nho nhỏ, tròn tròn của quả cầu ánh sáng nhỏ đang phồng lên, thở phì phì trừng mắt với Tiểu Thảo, dáng vẻ dễ thương và đáng yêu.

 

Dư Tiểu Thảo vươn tay, nâng quả cầu ánh sáng nhỏ lên, vật nhỏ lập tức né tránh, vẻ kiêu căng phách lối thú vị.

 

"Đừng nóng giận, xin ngươi là chứ gì? Ngươi thật là Bổ Thiên Thần Thạch ư? Ngươi thật sự công hiệu chữa thương hả? Miệng vết thương đầu là ngươi chữa khỏi ?" Dư Tiểu Thảo liên thanh hỏi.

 

Bổ Thiên Thần Thạch kiêu ngạo "Hừ" một tiếng, : [Bản thần thạch là một viên Bổ Thiên Thần Thạch duy nhất do Nữ Oa nương nương đặc biệt luyện thành, ngươi lợi hại ? hơn phân nửa pháp lực của tiểu t.ử thúi Linh Nhi phong bế mất , nếu thể dính một chút m.á.u của loài nhỏ yếu như ngươi mơ màng hồ đồ nhận chủ chứ?]"

 

Chillllllll girl !

Pháp lực phong bế ? Vậy còn tâng bốc lợi hại gì chứ? Cái gì mà loài nhỏ yếu nhỏ yếu hả? Nếu nhận chủ thành công, là chủ nhân của ngươi.

 

Ta còn đang mất hứng đây, một viên đá phong bế pháp lực, đói bụng thể cơm ăn, khát thể thành nước uống, tác dụng gì chứ?"Dư tiểu Thảo cho rằng hình như bàn tay vàng (1) giống như tiểu thuyết , lên trời xuống đất , thất vọng bĩu môi.

 

(1) Bàn tay vàng: Nam nữ chính xuyên trùng sinh năng lực đặc biệt.

 

 

Loading...