Nông viên tự cẩm - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-11-30 18:31:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau mười bốn năm, nàng rốt cuộc thương, tuy rằng quá mức nhu nhược, vẻ đáng tin cậy cho lắm. Dư Hàng sờ sờ đầu Tiểu Thảo, với Liễu thị: "Mẹ, tiểu từ nhỏ bệnh tật ốm yếu, gặp chuyện lớn như ... Vưu gia gia , thứ gì bồi bổ một chút."Trong phòng lâm yên lặng ngắn ngủi, nghĩ đến chồng keo kiệt, Liễu thị mang theo vẻ mặt chua xót cửa.

 

Tiểu Thạch Đầu gần, dùng tay nhỏ lạnh lẽo xoa khuôn mặt nàng, dùng giọng trẻ con non nớt, nhỏ giọng tầm thì ở bên tai nàng: "Tỷ tỷ, tỷ dưỡng thương thật nhé, ngày mai lấy trứng chim cho tỷ ăn..."Dư Tiểu Thảo sắp xếp tinh thần, một chút với bé đầu củ cải nhỏ .

 

Trò chuyện với tiểu gia hỏa đáng yêu trong một lát, sự mệt mỏi bỗng nhiên ập đến, trong khoảnh khắc nàng rơi trạng thái hôn mê, bên tai truyền đến tiếng Liễu thị nén giận ở trong viện: "Mẹ, đại phu thể Tiểu Thảo yếu đuối, bồi bổ.

 

Buổi sáng con bé mới chỉ uống hai ngụm cháo loãng, con nấu bát canh trứng gà cho nó..."Ăn, ăn, ăn! Nhà dù giàu hơn nữa cũng đủ cho mấy con ma bệnh các ngươi hoang phí! Mời đại phu, bốc thuốc, cái nào cần tiền hả? Trứng gà còn đem bán lấy tiền lúc chợ phiên đấy.

 

Chillllllll girl !

Trong thùng còn chút gạo trắng, ngươi lấy một chút nấu bát cháo ăn tạm ..."Thân thể Dư Tiểu Thảo vốn dĩ ốm yếu, mất m.á.u quá nhiều, cuối cùng đấu tiếng gọi của thần ngủ, mê man . Một giấc , nàng ngủ lâu, ngay cả giữa chừng bón cháo, rót t.h.u.ố.c cũng thể đ.á.n.h thức nàng tỉnh .

 

Nàng cảm giác dường như lâm trong bóng đêm âm u, cố gắng giãy giụa cũng thể thoát khỏi loại tĩnh mịch tuyệt vọng . Không qua bao lâu, ngay khi nàng nhận mệnh từ bỏ, trong bóng đêm một tia sáng, một giọng thở hổn hể vui vẻ xuất hiện ở trong đầu nàng:[Nguy ! Tại đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ một nhận chủ thành công với một nhân loại nhỏ yếu ? Làm bây giờ? Làm bây giờ? Nếu ... Mặc kệ nàng, nếu nàng c.h.ế.t quan hệ chủ tớ sẽ giải trừ ngay... ! tiếp theo thấy mặt trời cũng là khi nào đây!]Linh Tổ nương nương đáng c.h.ế.t, thể phong bế hơn nửa linh lực của nó - một Bổ Thiên Thần Thạch vĩ đại chứ, vứt nó xuống gian nào của nhân giới, chờ đợi suốt tám trăm năm mới một nữ nhân nhân loại nhặt lấy.

 

còn đợi nhận chủ thì c.h.ế.t thẳng cẳng... Nếu nó dùng hết thần lực còn sót , đưa linh hồn nữ nhân nhân loại tới một gian khác, tìm thể trùng sinh phù hợp, chắc chắn nó trải qua một tám trăm năm nữa mới thể xuất hiện đời. Haizz... Yếu một chút thì yếu , vẫn còn hơn để nó trong bóng tối vô tận.

 

Chỉ là vết thương đầu nàng... Xem kiểu gì cũng tiêu hao linh lực còn sót còn nhiều lắm của nó ... Khi Dư Tiểu Thảo còn đang cảm thấy ngạc nhiên vì quả cầu ánh sáng thể chuyện lảm nhảm thì đột nhiên cảm thấy miệng vết thương trán lập tức mát lạnh, hề đau đớn nóng rát nữa.

 

Bóng tối xung quang dần dần tan , nàng chậm rãi mở mí mắt nặng nề . Trong phòng thắp một ngọn đèn dầu mờ tối, mơ hồ thể thấy Liễu thị gầy yếu ghé bên cạnh giường, trong tĩnh lặng thể thấy hô hấp rõ ràng của nàng . Dư Tiểu Thảo nhớ tới giấc mơ ly kỳ , nâng cánh tay lên, sờ sờ cái trán, quả nhiên đau nữa.

 

Chẳng lẽ đang mơ? Quả cầu ánh sáng màu vàng tự xưng Bổ Thiên Thần Thạch thực sự tồn tại ? Còn trị hết vết thương đầu nàng. Dư Tiểu Thảo đắp kín trong chăn cảm thấy một trận khô nóng, vươn cánh tay từ ổ chăn , thấy cổ tay khô gầy của còn đeo một sợi dây màu đỏ một viên đá ngũ sắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nong-vien-tu-cam/chuong-5.html.]

 

Đây là hòn đá nhỏ nàng nhặt ở trong khe núi bên cạch cung điện Potala trong ngoài du lịch duy nhất trong đời ?Viên đá chỉ kích thước bằng viên bi, nước suối gột rửa đến bóng loáng mượt mà.

 

Lúc , nàng cảm thấy viên đá đủ màu sắc khá xinh nên mới nhặt về tìm khoan một lỗ nhỏ, phối hợp với một sợi dây màu đỏ đeo cổ tay.

 

Sau đó, nàng ngại vướng víu khi đồ ăn tiện tay ném luôn hề quan tâm tới nó nữa.

 

Tại nó cũng cùng trùng sinh xuyên với nàng nhỉ?

 

"Thảo Nhi, con tỉnh ! Con hôn mê suốt ba ngày mãi tỉnh .

 

Nếu con còn tỉnh , sẽ đưa con lên trấn khám đại phu." Liễu thị ghé bên cạnh giường cảm thấy động tĩnh, ngẩng đầu lên, thấy nàng đang nghiên cứu viên đá màu sắc sặc sỡ, kinh ngạc vui mừng lên tiếng. Dư Tiểu Thảo yên lặng Liễu thị, cảm giác đầu tiên cho nàng chính là - gầy.

 

Dung nhan xinh ôn hòa mảnh khảnh mà tái nhợt, bàn tay giúp nàng dém chăm chi chít những vết chai thô ráp, ngón tay còn vài chỗ vết sẹo.

 

Vừa đây là đôi bàn tay lao động trong thời gian dài !Tuy rằng Liễu thị lớn hơn bao nhiêu so với nàng kiếp , nhưng trong ánh mắt tràn đầy tình thương của trong lòng nàng nóng lên, kìm lòng gọi một tiếng: "Mẹ..." Từ năm mười bốn tuổi khi bố qua đời, còn ai dùng ánh mắt như nàng nữa.

 

Chóp mũi Dư Tiểu Thảo ê ẩm.

 

 

Loading...