Nông viên tự cẩm - Chương 25

Cập nhật lúc: 2025-11-30 18:32:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dư Tiểu Thảo quen với việc là chị cả trong nhà, quen với việc đặt gánh vác hết tất cả trách nhiệm lên vai, bắt đầu yên lặng tính toán như thế nào để mau chóng phát tài, để trong nhà trải qua cuộc sống buồn lo chuyện ăn mặc.

 

"Bánh bao nhân thịt đây! Bánh bao thịt thơm ngào ngạt đây!" Người bán hàng rong lớn tiếng rao vang dội, cắt ngang suy nghĩ của nàng.

 

Ọt ọt ục ục... !Sáng sớm khỏi nhà nên hai em còn hạt cơm nào bụng, bụng hẹn mà cùng xướng lên bài ca ngũ tạng. Dư Tiểu Thảo sờ sờ cái bụng khô quắt, ngửi mùi hương bánh bao phiêu tán trong khí, vẫy vẫy nắm tay nhỏ, lớn tiếng : "Đi thôi! Ăn bánh bao nào!""Cho bốn cái bánh bao nhân thịt , hai canh bát trứng gà!" Tiểu Thảo đến chiếc bàn thấp bên ven đường xuống, quên gọi Dư Hàng cùng đến đây dùng cơm.

Chillllllll girl !

 

Đại tửu lâu tiền thì thôi, quán ven đường thể ăn thoải mái chứ!Dư Hàng và cha thành bao giờ dám tiêu tốn một văn tiền.

 

Tiểu vung tay lên tiêu luôn mười mấy văn tiền.

 

Phải rằng, hơn mười mấy văn sắp thể mua một cân gạo trắng, một cân rưỡi bột mì ..."Ta... !Ta ăn màn thầu đơn giản, uống nước là ..." Dư Hàng định dùng một văn tiền để giải quyết bữa sáng. Dư Tiểu Thảo ngày thường quen tiết kiệm thành quen liền tỉnh bơ đếm mười hai đồng tiền, lặng lẽ đưa cho tiểu t.ử bán điểm tâm.

 

Tiểu t.ử nhanh nhẹn lấy luôn bốn chiếc bánh bao, bảo vợ vợ múc hai bát canh bưng lên."Ấy! Đồ ăn mua, tiền cũng thanh toán! Mau ăn nhanh lên nào!" Dư Tiểu Thảo cầm một cái bánh bao, nhất quyết nhét trong tay Dư Hàng.

 

Bản cũng c.ắ.n một ngụm thật lớn. Ừm... bánh bao nhân thịt ở thời cổ đại đúng là hàng thật giá thật! Da mỏng, nhân nhiều, ăn một ngụm thấy vô cùng thơm ngon! Có lẽ là đói quá mức, Tiểu Thảo cảm thấy rốt cuộc món nào thơm ngon hơn bánh bao nhân thịt. Một ngụm bánh bao một ngụm canh trứng gà, hai cái bánh bao một chén canh xuống bụng, Tiểu Thảo thỏa mãn vỗ chiếc bụng no căng.

 

Ôi thật no! Xuyên tới mấy ngày nay, từ tới nay bao giờ ăn dễ chịu như ! Có tiền vẫn là nhất! Tiểu Thảo càng thêm kiên định ý giữ tiền riêng. Dư Hàng dù cũng là một đứa trẻ mười tuổi, thấy ăn ngon như , nhịn lặng lẽ c.ắ.n miếng bánh bao.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nong-vien-tu-cam/chuong-25.html.]

Ăn xong một miếng thứ nhất liền dừng nữa, trong bất tri bất giác ăn xong bộ đồ ăn xuống bụng.

 

Vuốt bụng nhỏ phình phình, chút ngượng ngùng ."Bánh bao nhà ăn quá ngon! Mua về cho cha và Tiểu Thạch Đầu một chút !" Dư Tiểu Thảo vẫn luôn thói quen ăn mảnh.

 

Tiểu Thạch Đầu, tỷ tỷ đồ ăn ngon luôn nhớ đến mấy , đủ thành ý nhỉ?Chân mày của Dư Hàng nhíu : "Mua cho cha , tất nhiên cũng thể thiếu của những khác! nếu nãi nãi nhất định sẽ truy vấn nguồn gốc tiền từ .

 

Đến lúc đó trả lời như thế nào?".

 

Dư Tiểu Thảo trừng mắt liếc một cái: "Ca, ngốc ! Để nãi nãi gì hả? Ta thể học đại bá mẫu lén lút ăn ?"Đại bá mẫu Lý thị mỗi về nhà đẻ cũng bao giờ tay trở về, mang về đồ ăn ngon luôn lén lút núp trong đông phòng, thừa dịp ai sẽ ăn vụng với con trai. Dư Tiểu Thảo bảo bán hàng rong bán bánh bao dùng giấy dầu gói mười cái bánh bao , nhét trong chiếc lọ sành cũ.

 

Lúc dùng lọ sành do sợ thấy bào ngư ở bên trong nên lấy mảnh vải rách bịt kín, bây giờ cũng như . Hai ngoài cửa thành thấy Mã Đại Phúc chờ ở đó.

 

Mấy sọt rau dưa của mấy bà thím bán đồ ăn trống , vẻ mặt ai cũng vui mừng."Tiểu Sa, Tiểu Thảo! Nhanh lên, chỉ chờ các ngươi đấy!" Mã Đại Phúc dậy, gọi hai ."Đại thẩm bán trứng gà ? Còn trở về ?" Dư Tiểu Thảo nhảy lên xe lừa, thuận miệng hỏi một câu. Đại thẩm bán rau : "Nàng hả, bán xong trứng gà từ sớm , để mang rổ trở về cho nàng , tự ! Tiểu Thảo, trong cái lọ của ngươi đựng gì ? Hình như trọng lượng bên trong cũng hề giảm nhỉ?"Dư Tiểu Thảo thở dài một , khuôn mặt nhỏ nhăn nhó buồn bã : "Bên trong là tương phơi, vốn thử xem thể bán chút tiền đồng mua mấy cân lương thực phụ trở về , ai một văn tiền chẳng bán nổi, còn uổng mất bốn đồng tiền xe đây!"Vừa là tương đậu phơi, đại thẩm hứng thú gì nữa, chỉ vài câu an ủi liền dựa xe vắt tay giả vờ ngủ. Dư Hàng luôn miệng bừa, khỏi chút ngạc nhiên.

 

Muội học ai thể dối trôi chảy liên miệng như ? Không , trở về nhất định nhắc nhở dạy dỗ nàng thật , thể để hư hỏng . Hai trở cửa thôn đến một bóng cao lớn quen thuộc đang lo lắng chờ đợi ở bên con đường nhỏ."Cha? Cha, chúng con trở !" Dư Tiểu Thảo ôm lọ sành, nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía Dư Hải. Dư Hải buông con mồi trong tay xuống, dang tay đón lấy con gái nhỏ đang chạy như bay gần, xụ mặt dạy dỗ con trai: "Lá gan của con lớn đấy nhỉ? Âm thầm đưa đến trấn .

 

Con giỏi lắm! Hai tiểu hài t.ử lớn theo, nếu như gặp kẻ thì bây giờ?"Khi chuyển sang con gái nhỏ, giọng ôn nhu nhiều: "Thảo Nhi, về trấn cho cha, cha đưa con nhé. Cũng qua giờ ăn cơm , đói bụng ? Cha cho con bánh màn thầu tam hợp , vẫn cong nóng đây. Mau ăn !"

 

 

Loading...