Dư Tiểu Thảo vui: "Đại bá mẫu, ngươi ai giả ốm hả? Hôm qua ngất xỉu, ngươi thấy ! Ngươi tay chân lành lặn, để một bệnh việc giúp , ngươi còn liêm sỉ hả? Có giả bệnh , mời Vưu gia gia đến khám là ngay thôi!"Trương thị vẫn luôn trốn ở trong phòng thể yên: "Lý Hoa Quế, cái con mụ lười ! Vừa đến lúc nấu cơm liền thấy bóng , lúc mò về ? Lải nha lải nhải cái gì hả? Còn mau bếp hỗ trợ ?"Mời đại phu, tiêu tiền !Trương thị đến cửa phòng bếp, lấp lửng với Liễu Mộ Vân đang bận bịu bên trong: "Không mau về phòng nghỉ ngơi , khuê nữ của ngươi đang đau lòng ngươi đấy!""Nào ai khuê nữ mà đau lòng chứ? Mẹ, xuống , con dọn cơm bê thức ăn cho nhé!" Tiểu cô Dư Thải Điệp , trong nhà cũng chỉ nàng và lão tam Dư Ba mới thể trấn an Trương thị. Trương thị đầu thấy trong tay cha con mấy Dư Hải đầy hải sản, vẻ mắt sám xịt liền đổi, nhất thời híp mắt: "Đưa thùng cho ! Những hải sản tươi ngon, nuôi thêm một đêm, buổi sáng ngày mai để đại ca ngươi đưa đến tửu lầu ở trấn cũng thể đổi chút bạc.""Nãi nãi, chừa chút hải sản cho cháu hấp lên ăn nhé! Cháu nến thử hương vị một chút!" Dư Tiểu Thảo cố ý . Mặt Trương thị lập tức xị xuống, vui : "Thứ ngươi ăn còn ít ? Đến trấn bán hải sản mấy văn tiền nửa cân đấy, ăn xong cũng sợ nóng ruột ?"Cũng vì Dư Hải ở bên cạnh, nếu lời Trương thị càng khó .
Bà gọi con gái tới, ngay cả thùng nhỏ trong tay em Dư Hàng cũng buông tha, tất cả đều xách trong phòng bà .
Phàm là thứ thể đổi tiền, nhất định nắm thật chặt ở tay . Vừa đầu , thấy giỏ tre trong tay Dư Tiểu Thảo, trề môi với nàng: "Còn tay ngươi nữa, cũng xách đây cho ."Tiểu Thảo chu miệng nhỏ lên, ủy khuất : "Nãi nãi, hải sản cũng bà thu hết cả , chỗ cháu chỉ nửa rổ tảo bẹ và rong cải biển cũng bán mấy đồng.
Thôi giữ buổi tối chút rau trộn cho gia gia nhắm rượu !"Trương thị duỗi đầu một chút, quả thật chỉ là tảo bẹ xanh mượt liền tỏ vẻ khai ân : "Chỉ cho qua một như thôi! Về tất cả thứ trong nhà đều qua tay , tự quyết định!"Dư Tiểu Thảo đồng ý, chờ Trương thị chính phòng , nàng liền đưa mắt hiệu cho Tiểu Liên, xách theo rổ nhỏ tây phòng. Dư Tiểu Liên hiểu ý, cầm một chiếc lọ sành cũ nát từ góc phòng bếp, bên trong chứa chút nước, theo lặng lẽ phòng. Hai chị em cẩn thận bỏ bào ngư cất giấu tảo biển trong lọ sành.
Hôm nay thể bán , Dư Tiểu Thảo quá yên tâm bỏ bên trong thêm chút nước linh thạch, nhét chiếc lọ một góc kín đáo giường mới cầm tảo biển một nữa. Dư Hải cũng theo, cũng thấy động tác nhỏ của hai chị em.
Trước trong nhà, Tiểu Liên chính là một cô bé đanh đá, khi nóng nảy thì ngay cả Trương thị cũng dám cãi , vì ít mắng, đánh.
Bây giờ Tiểu Thảo cũng kém hơn chút nào, điều càng nhiều ý đồ láu lỉnh hơn, lá gan cũng lớn, bào ngư mấy lượng bạc giấu là giấu luôn. Trong phòng bếp, Liễu thị sắp xong cơm chiều .
Chillllllll girl !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nong-vien-tu-cam/chuong-15.html.]
Dư Tiểu Thảo , nhanh nhẹn giã tỏi trộn nộm rong biển, còn thêm canh cải biển, cơm chiều trở nên phong phú hơn đây nhiều. Lúc ăn cơm, nam nữ Dư gia vẫn tách như cũ.
Bên nữ, mỗi một chiếc bánh bột ngô đen tuyền lớn bằng bàn tay, món hầm cũng chỉ cho thêm chút muối, một chén bột đậu. Bên bàn của cánh đàn ông, món chính từ bột mì, bột kê, bột khoai trộn lẫn với thành màn thầu lớn vô cùng, dùng mỡ lợn hầm đồ ăn, còn canh thì cũng giống như bên phụ nữ và trẻ em .
Không hề liên quan gì tới nam tôn nữ ti cả, đàn ông đều việc tốn sức, ăn no chứ?Một khay nộm tỏi rong biển mằn mặn cay và một nồi canh cải biển vẫn giữ hương vị ban đầu do Dư Tiểu Thảo tự tay đều nhất trí khen ngợi.
Đặc biệt là Dư lão đầu sức khen ngợi món nộm tỏi rong biển một hồi. Trương thị thích nhị phòng vẻ vang, ăn từng ngụm từng ngụm nộm rong biển, : "Nhị nha đầu đúng là khả năng, thể theo biển bắt hải sản, thể giúp đỡ việc nấu cơm.
Vưu đại phu cũng thể nó lên , thấy cũng cần bồi bổ riêng nữa."Tiểu Thảo đang bưng cháo thơm ngào ngạt của , một ngụm một ngụm ăn với Tiểu Thạch Đầu vui vẻ, liền xị mặt xuống.
Về nàng cũng ăn nguyên lương thực phụ khô khốc, còn canh bột đậu khó lòng nuốt xuống nữa.
Haizz! là tra tấn đau khổ mà! May mắn mấy con bào ngư còn sung công!Biểu cảm của Tiểu Thảo dường như lấy lòng Trương thị, khiến bà chỉ ăn bánh bột khô cũng vẻ ngon miệng.