Nông viên tự cẩm - Chương 13

Cập nhật lúc: 2025-11-30 18:32:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vậy... !Để mấy chiếc thuyền cứu hộ qua !" Lão thuyền trưởng đưa lựa chọn lợi nhất. Xa xa, đá ngầm, Dư Tiểu Thảo đ.á.n.h giá trang phục thiếu niên, chất liệu vải tuyệt đối loại dân chúng bình thường thể mặc.

 

Tiểu ca trai xem lai lịch nhỏ."Hẳn là tới tìm ngươi! Cha ở đây nhiều đá ngầm đáy biển, thuyền bè khó .

 

Nếu như ngươi còn sức lực thì bơi qua đó !" Dư Tiểu Thảo lý trí phân tích. Lúc cả Chu Tuấn Dương mềm nhũn, ngay cả cũng khó khăn, lấy sức mà bơi qua đó chứ?"Ấy? Nhị tỷ mau kìa! Thuyền lớn thả nhiều thuyền nhỏ !" Tiểu Thạch Đầu chỉ phương xa lớn tiếng kêu lên. Khoảng mười chiếc thuyền nhỏ khi rời khỏi thuyền lớn theo những hướng khác lướt những ngọn sóng.

 

Có một chiếc do Đại tổng quản dẫn đầu, lão thuyền trưởng tự chèo thuyền đang về phía bên ." A... bên ! Người các ngươi tìm ở bên !" Dư Tiểu Thảo nhặt mấy cây tảo biển từ đá ngầm, khua lên tín hiệu.

 

Thuyền nhỏ dường như thấy động tác của nàng, càng đẩy nhanh tốc độ hơn."Đại tổng quản, phía thể nữa.

 

Nếu cứu tiểu Quận vương mà thuyền và đều hủy mất!" Người thuyền thấy khua tảo biển xanh dải đá ngầm, trong lòng đầy hi vọng nhưng đá ngầm vây khốn, thể tiến . Đại tổng quản lo lắng xoa tay, với thuyền: "Các ngươi ai bơi giỏi thì bơi qua xem tiểu Quận vương ở đó .

 

Nếu như thì mang ngài về đây ."Người thuyền ngươi ngươi .

 

Trong sóng biển lớn như còn mang một bơi qua, c.h.ế.t ? Đại tổng quản nhiều , hứa thưởng vàng ròng cũng dám xuống. Dư Hải nghỉ ngơi đủ đá ngầm, thấy thuyền nhỏ dừng liền tình huống của bọn họ: "Vùng biển thuyền , mang ngươi qua đó thôi!"Không hổ là tài bơi lội nhất thôn Đông Sơn, Dư Hải mang thiếu niên cố gắng bơi qua sóng gió, nhanh bơi qua khu đá ngầm tới thuyền cứu hộ."Là tiểu Quận vương, nhanh! Nhanh nghênh đón!" Đại tổng quản thấy rõ bóng biển kích động tới lệ nóng tuôn trào.

 

Rốt cuộc giữ tính mạng !Khi cố sức đưa Dương Quận vương lên thuyền cứu hộ, đại tổng quản nhào tới lóc : "Tiểu chủ nhân của , lão nô tìm thấy ..." Sau đó là một trận lóc kể lể. Dư Hải thấy thuyền lộn xộn, nhớ đến con gái đá ngầm, chú ý chào hỏi liền bơi trở về bờ.

 

Khi tiểu Quận vương ngăn cản đại tổng quản đang lóc om sòm , nhớ tới ân nhân cứu mạng của , Dư Hải trở bãi đá ngầm . Chu Tuấn Dương thật sâu về phía bãi đá ngầm một cái, trong đầu là hình ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn gầy yếu tái nhợt cứ quanh quẩn thôi... Một đoạn thời gian ngắn , mấy đứa trẻ Dư gia tiếp tục nhặt hải sản ở đá ngầm."Ơ? Đây là cái gì? Một cái nấm trong suốt thật to? Nấm còn thể mọc đá ngầm biển ? Thật kì lạ!"Muội đừng động !" Dư Hàng về phía chỗ ở bên , lúc dường như dọa sợ cả toát mồ hôi lạnh. Cậu chạy nhanh tới, nửa đường suýt chút nữa vấp ngã vì vấp đá ngầm.

 

Dư Hàng kéo bàn tay nhỏ gầy của Tiểu Thảo, : "Cái là sứa biển, độc đấy.

 

Chạm thể sẽ mất mạng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nong-vien-tu-cam/chuong-13.html.]

 

Chờ xử lý nó hãy cầm."Vừa dùng xẻng sắc bén cắt bỏ phần xúc tu bên của con sứa, cũng dặn dò: "Sau thấy con nhất định sờ xúc tu của nó, độc tính lớn đấy.".

 

Dư Tiểu Thảo sờ sờ cái mũi, tỏ vẻ con gái đất liền hiểu đại dương nguy hiểm.

 

Rõ ràng giống một cây "nấm" thủy tinh màu trắng ngà bình thường, nhưng đủ để độc mất mạng.

 

Quả là mở rộng tầm mắt!"Ào!" Cách hai em xa truyền đến tiếng nước, hai đầu , vặn thấy Dư Hải trồi lên từ trong nước biển.

 

Ông mặc áo, lộ bộ ng ực gầy gò nhưng rắn chắc."Thảo Nhi, xem cha lấy cái gì !" Dư Hải nhếch môi lộ hàm răng trắng tinh khiến cho khuôn mặt càng đen.

 

đen hương vị, vô cùng nam tính!Tiểu Thạch Đầu "Woa" một tiếng xông tới, trong miệng kêu: "Bào ngư, là bào ngư! Cha, bào ngư !"Tiểu Thảo vội tò mò thò gần.

 

Chỉ thấy bốn năm con sò nâu xanh đậm lượt trong hai bàn tay to của Dư Hải, mỗi con đều chừng hơn mười centimet.

 

Nhìn thứ thật nhận là cái gì, chính là bào ngư quý hiếm đây ?"Bào ngư lớn như , bắt đến trấn bán một con ít nhất cũng mấy trăm đồng.

 

Cha bắt chín con, nếu bán cho tửu lâu lớn, sẽ hai, ba lượng bạc đó!" Dư Tiểu Liên cũng gần, kinh ngạc vui mừng kêu lên. Hai, ba lượng bạc? Lấy hiểu về vật giá của Tiểu Thảo, hai, ba lượng bạc thể mua một trăm năm mươi đến hai trăm cân gạo tẻ, hơn năm mươi cân thịt heo thượng đẳng, bảy tám chục con gà béo mập... !Khẩu phần lương thực cho mười miệng ăn của già trẻ nhà nàng cũng chỉ tầm hai, ba lượng bạc một năm thôi. Giá trị dinh dưỡng của bào ngư, Dư Tiểu Thảo cũng đến.

 

Kế hoạch vốn dĩ định dùng bào ngư để bồi bổ thể cho nhà gái trị của bào ngư đổi. Theo hiểu nàng về bà nội hám lợi , ai ăn luôn bào ngư, bà thể xé xác đó! Nếu như đem về nhà, tuyệt đối sẽ như bánh bao thịt đ.á.n.h ch.ó - về!Tròng mắt Dư Tiểu Thảo xoay chuyển, dùng giọng nũng nịu chính cũng cảm thấy buồn nôn : "Cha, những thứ cho con ?"Dư Hải do dự một lát, liền gật đầu : "Lúc ban đầu , nếu nhặt bào ngư sẽ cho con và con bồi bổ cơ thể.

 

Hôm nay tương đối may mắn, nếu thể ăn hết ngay, thể phơi khô từ từ ăn."Anh em Dư Hàng, Dư Tiểu Liên dùng ánh mắt thể tin qua.

 

Chillllllll girl !

 

Loading...