Nông viên tự cẩm - Chương 10

Cập nhật lúc: 2025-11-30 18:32:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mỗi ngày, Dư Tiểu Thảo đều tỉnh trong tiếng mắng c.h.ử.i sắc bén của bà nội. Liễu thị chồng sai bảo quen , theo thói quen liền dậy Dư Hải ngăn cản: "Nàng nghỉ một lát! Ta xem một chút!"Hôm nay sóng gió khá lớn thích hợp biển, Dư Hải hiếm dịp rảnh rỗi ở nhà. Thu quần áo xong, một nữa, với em Tiểu Thạch Đầu: "Hôm nay mùng hai tháng Sáu, lúc chính là thời điểm thuỷ triều xuống lớn.

 

Cha mới xem, trời đầy mây, gió Tây Nam, thủy triều sẽ xuống nhanh hơn, hải sản tương đối nhiều, đúng là thời tiết để biển bắt hải sản.

 

Đi! Cha dẫn các con tìm chút hàu, cua cá tôm, may mắn còn thể gặp bào ngư nữa!""Đi biển? Cha, cho tới bây giờ con vẫn từng biển nữa! Con cũng , dẫn con !!"Kiếp , quê quán của nàng ở sâu bên trong đất liền, nhờ em gái học đại học ở thành phố Tân Hải mà nàng sống đến năm 29 tuổi mới một duy nhất trong đời thấy biển.

 

Đó là duy nhất nàng thấy biển lớn trong đời. Xuyên đến làng chài ven biển năm sáu ngày, Liễu thị giữ nàng ở trong nhà dưỡng thương, ngay cả cửa cũng cho chứ chi là ngắm biển.

 

Vừa cơ hội biển, Dư Tiểu Thảo quyết định dù lăn lộn lóc ầm ĩ cũng theo.

 

Ai bảo bây giờ nàng là trẻ con chứ? Có quyền tùy hứng bướng bỉnh. Liễu thị cũng dọa sợ, vội vàng hòa nhã dỗ dành con gái nhỏ: "Hôm nay gió lớn, vết thương của con vẫn khỏi .

 

Mấy ngày nữa, đảm bảo nếu con đến nơi nào, cũng sẽ cản con."Tiểu Thảo , nàng ở nhà cũng sắp giữ đến mốc meo .

 

Hôm nay là cơ hội khó , cha là cao thủ bắt cá cùng nhất định sẽ thu hoạch nhỏ, thể chịu bỏ qua cơ hội ?"Mẹ! Vưu gia gia cũng vết thương của con còn đáng ngại, thể cũng hơn nhiều.

 

Bây giờ thể con lên nhiều , ăn gì cũng ngon miệng cả! Vưu gia gia , con hoạt động nhiều một chút mới cho thể.

 

Cha để cho con theo nhé!" Vừa , Dư Tiểu Thảo dùng ánh mắt khẩn cầu về phía cha cưng chiều con cái vô hạn . Từ đến nay, Dư Hải luôn hề sức đề kháng đối với cô con gái nhỏ , trực tiếp phản bội đầu hàng: "Mộ Vân, Tiểu Thảo trông coi, nàng cứ yên tâm ! Nàng ở nhà yên tâm nghỉ ngơi, chờ chúng nhặt bào ngư sẽ đem về nấu cháo tẩm bổ cho nàng!"Vừa nháy nháy mắt với con gái nhỏ, tỏ ý bảo nàng mau khỏi phòng.

 

Dư Tiểu Thảo hì hì đẩy cửa ngoài. Trong sân, Dư Hàng chuẩn dụng cụ cần khi biển.

 

Tiểu Liên và Tiểu Thạch Đầu xách thùng nhỏ và cái xẻng, hết sức phấn khởi chờ cha .

 

Ở trong lòng bọn nhỏ, cha gì là thể, còn cửa dự cảm hôm nay nhất định sẽ mùa bội thu. Thời tiết tháng Sáu, mây đen bao phủ thôn Đông Sơn, khí oi bức mà ẩm ướt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nong-vien-tu-cam/chuong-10.html.]

 

Dư Tiểu Thảo chỉ mặc duy nhất một bộ quần áo mỏng, xách giỏ trúc nhỏ, cố gắng đuổi theo bước chân của cha. Dư Hải cao khỏe, thế nào cũng cao một mét tám.

 

Dư Tiểu Thảo tám tuổi bởi vì ốm yếu lâu ngày, nàng còn lùn hơn Dư Tiểu Liên chỉ ngoài sớm hơn nàng một khắc nửa cái đầu.

 

Cái chân nhỏ ngắn của nàng cố hết sức chạy về phía nhưng vẫn sắp bỏ xa một đoạn lớn. Dư Hải thỉnh thoảng chú ý bọn nhỏ phát hiện con gái nhỏ đang cố gắng hết thì ha ha một tiếng, một tay ôm lấy nàng đặt bờ vai. Lúc đầu, Dư Tiểu Thảo chút khẩn trương vẻ ngượng nghịu.

 

Tuổi tâm lý của nàng cũng sắp đuổi kịp Dư Hải, còn coi như đứa trẻ để đối đãi, ngay cả Tiểu Thạch Đầu năm tuổi cũng loại đãi ngộ .

 

Tiểu Thảo nhịn đỏ mặt. Dư Hàng là đại ca cũng đang lặng lẽ quan sát yếu ớt.

 

Thấy mặt nàng đỏ hồng liền đưa mũ cói trong sọt tre trong tay nàng, quan tâm : "Tiểu , tuy hôm nay trời đầy mây, nhưng quanh năm nắng, sẽ dễ say nắng đấy.

Chillllllll girl !

 

Nhìn xem, mặt đỏ rần ."Cổ đại đều tính ngày giờ theo âm lịch, tháng Sáu âm lịch cũng coi là giữa hè, cho dù ngày âm u đầy mây, cường độ tia t.ử ngoại bờ biển cũng thấp.

 

Chỉ là, sắc mặt của Dư Tiểu Thảo cũng thật sự do phơi nắng gì cả. Thủy triều lớn đối với những ven biển ăn hải như thôn Đông Sơn mà là cơ hội hiếm để kiếm thêm chút tiền.

 

Những lão ngư dân kinh nghiệm sớm thăm dò thời gian thủy triều xuống.

 

Hôm nay triều thấp nhất ở chừng buổi trưa, bãi biển đầy trai gái già trẻ biển bắt hải sản. Một nhà Dư Hải tới chậm, vị trí đều những khác chiếm mất.

 

Tiểu Thạch Đầu chút thất vọng lẩm bẩm: "Nếu bá mẫu nấu cơm trễ, những vị trí đó chắc chắn là của chúng ."

 

Dư Hải sờ cái đầu nhỏ của bé một cái, : "Đừng nhục chí! Cha một nơi nhiều tôm cá, nơi đó bảo đảm ai!"

 

 

Loading...