Á? Công nghệ ở đây đỉnh cao quá ! Đến cả việc lấy nước cũng cần tự tay nữa ?
Phía chiếc bàn trống đó một cái tủ nhỏ, bên trong đặt một chiếc hộp màu trắng bạc. Đây hẳn là hộp sữa bột của cô nhỉ?
Cô im lặng quan sát Bạch Tu đang dùng thìa múc từng muỗng sữa bột cho bình. Sau khi đủ lượng, đổ ly nước nóng bình, chỉ cần lắc nhẹ vài cái là sữa hòa tan .
Một mùi thơm quen thuộc của sữa lan tỏa trong khí khiến chiếc bụng nhỏ của cô bất giác kêu lên ùng ục.
Bạch Tu đưa bình sữa tới mặt Linh Khê. Cô lập tức mở cái miệng chúm chím chiếc răng nào của toe toét với một cái. Sau đó, cô đón lấy bình sữa và bắt đầu tu ngon lành.
Đang b.ú sữa say sưa, cô bỗng thấy một con robot từ phía phòng ngủ dành cho khách, thứ tay nó chính là tấm ga trải giường cô bẩn ban nãy. Lúc , nó đang về một hướng khác.
Đây là đầu tiên cô thấy robot bằng xương bằng thịt đấy! Cô kích động nên chỉ tay về phía con robot, miệng ngừng ê a.
Oa, con robot đang định giặt ga giường ?
Bạch Tu hiểu ý của cô lắm, nghĩ lẽ đây là đầu tiên cô bé thấy robot nên cảm thấy lạ.
Anh kiên nhẫn giải thích: "Đây là loại robot gia đình kiểu mới nhất, tiện lợi."
Thế nhưng Linh Khê chỉ tròn xoe mắt mãi chớp. Xem việc dạy cô bé học cần nhanh chóng đưa kế hoạch .
Bạch Tu cũng thừa cô bé chẳng hiểu gì cả. Anh khẽ thở dài trong lòng, xem còn đợi thêm một thời gian nữa.
Một bình sữa nhanh chóng cô bé uống cạn. Anh pha thêm một bình nữa. Sau khi cô bé uống hết cả hai bình, mới tiện tay ném thẳng chúng bồn rửa, chẳng cần bận tâm thêm.
Điều đáng kinh ngạc là, ngay đó, từ bồn rửa vươn hai cánh tay robot. Một tay giữ chặt bình sữa, tay còn biến thành một chiếc bàn chải. Vòi nước tích hợp sẵn trong bồn tự động phun nước mà cần nhấn bất kỳ công tắc nào, kế tiếp, nó bắt đầu quá trình sạch bình sữa.
Chưa đầy 60 giây , bình sữa rửa sạch bong kin kít. Bạch Tu cầm bình sữa lên và đặt trong tủ.
Linh Khê trân trối chớp mắt lấy một cái. Đột nhiên, trong lòng cô dâng lên bao nhiêu lời nhưng chẳng nên thổ lộ cùng ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nang-tien-ca-be-bong-o-tinh-te/chuong-19-choi-do-choi-12.html.]
Đây rốt cuộc là thế giới kiểu gì trời? Người ở đây sống sung sướng đến mức ư?
Việc nhà cần rớ tay, đến bát đĩa cũng chẳng cần rửa. Trái Đất cần tiến hóa thêm bao nhiêu năm nữa mới thể đạt tới trình độ ?
Mãi về , Linh Khê mới nhận , bản cô lúc đó quả thực chẳng khác nào một bà lão nhà quê đầu lên tỉnh!
Sau khi ăn no uống đủ, Linh Khê rơi tình thế khó xử, bởi vì cô Bạch Tu đặt lên một tấm thảm trải đầy đồ chơi.
Không Bạch Tu gì với cô nhưng đó, một căn phòng khác ở gần đó.
Mặc dù về mặt tâm hồn, cô sớm qua cái tuổi chơi mấy thứ đồ chơi . Thế nhưng chẳng hiểu , ngay giờ phút , cô .
Ở kiếp , cô từng sở hữu thứ gì, dù chỉ một món đồ chơi. Cả tuổi thơ của cô chỉ thể , ngưỡng mộ và thèm khát khi những đứa trẻ khác đang vui đùa.
Cô cũng khao khát tình thương của ba . Ai cũng cô là một đứa trẻ đáng yêu, dễ thương, nhưng tại một đứa trẻ đáng yêu như cô ba cơ chứ?
Cũng chẳng ai nhận nuôi cô cả. Họ đều một đứa trẻ xinh xắn thế theo họ sẽ chịu khổ, rằng một đứa bé đáng yêu nhường cần nâng niu và chăm sóc thật cẩn thận.
Cô chỉ hét lên rằng, cô thực sự dễ nuôi! Mỗi bữa, họ chỉ cần cho cô một cái bánh bao nhân thôi là cô cũng thể lớn lên thật khỏe mạnh và đáng yêu.
Vậy mà bây giờ, cô thể một sở hữu nhiều đồ chơi và quần áo đến thế, còn một trai lớn hết mực dịu dàng và chăm sóc cô chu đáo.
Cô chợt cảm thấy, , việc săn lùng ngôi phát hiện hẳn là may mắn. Tuy nhiên, đến nơi , mới thực sự là may mắn dành cho cô. Từ nay về , cô cũng gia đình .
Cô siết chặt con búp bê trong lòng, nước mắt vì cảm động cứ thế lăn tròn trong khóe mắt, cuối cùng cô cũng kìm , nước mắt lặng lẽ trượt dài xuống má.
Những giọt nước mắt trong veo ngưng kết thành hạt ngọc trai xinh , lặng lẽ rơi xuống tấm thảm lông mềm mại mà tạo bất kỳ tiếng động nào. Thế nhưng, đó mới chỉ là sự khởi đầu. Tiếp đó, những hạt ngọc trai nhỏ xinh cứ ngừng tuôn rơi từ đôi mắt đen láy, trong veo như mặt hồ mùa thu .
Chúng lăn dài qua gò má bầu bĩnh rơi xuống tấm thảm, cho đến khi một viên ngọc trai vô tình rơi trúng một viên khác, từ đó tạo thành một tiếng "lách tách" trong trẻo thì Linh Khê mới sực tỉnh khỏi dòng cảm xúc.
Cô ngơ ngác những hạt châu tấm thảm. Chúng trong suốt và lấp lánh ánh sáng, mắt vô cùng. Đây là trân châu ?
Sao chuyện cô mà rơi trân châu thế ? Chuyện khó tin quá .