Bên trong chiếc tủ âm tường dài 5 mét, cao 2.5 mét vốn chỉ treo lèo tèo vài bộ đồng phục công sở của nam giới. kể từ bây giờ, chuyện khác, bởi vì nó sắp sửa chào đón một vị chủ nhân mới.
Anh cẩn thận gấp từng chiếc váy nhỏ xếp chúng gọn gàng một góc trong tủ. Anh nghĩ đến cảnh tượng , khi mà mỗi bên quần áo của nam và nữ đều chiếm một nửa gian trong tủ, việc khiến Bạch Tu vô thức cong nhẹ khóe môi vì hài lòng.
Anh nhấn nhẹ một điểm nào đó tường, cánh cửa tủ quần áo khép , trả bức tường về nguyên trạng ban đầu.
Vài món đồ chơi và chiếc thảm nhỏ còn dư cũng tiện tay trải ở góc phòng khách, nơi nhiều ánh nắng nhất. Sau , Nhân Ngư nhỏ thể thoải mái vui đùa đó.
Elise cũng chẳng yên. Cô tới lui, ngó nghiêng khắp nơi. Có vẻ cô hài lòng với tấm thảm nhỏ trải trong phòng khách.
"Kede yêu dấu ơi, chúng cũng cho con một khu vui chơi thế nhé! Nếu là bé gái thì con bé thể chơi chung với bé Linh Khê ở tấm thảm , như sẽ vui mấy!"
Kede cũng gật gù đồng tình: "Hoàn thành vấn đề, em yêu ! Anh cũng mong chờ đây sẽ là một cô công chúa nhỏ giống hệt bé Linh Khê!"
Nhìn đôi vợ chồng đang tíu tít dựa ngay tấm thảm trải cho Khê Khê, khóe miệng Bạch Tu vô thức giật nhẹ. Hai quả nhiên là chướng mắt mà!
Anh giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng tới: "Khê Khê còn đang ngủ. Hai thể về ."
Elise và Kede đưa mắt , trong bụng cả hai đều đang âm thầm mắng Bạch Tu.
Elise gãi gãi mái tóc vàng óng bồng bềnh của lên tiếng: "Vậy sáng mai qua chơi với bé Linh Khê, ?"
Bạch Tu thẳng thừng từ chối: "Không . Sáng mai đưa con bé thẻ phận , buổi chiều hãy tới."
Elise đành bất lực: "Vậy thôi, ." Cô cũng chuyện còn cách nào khác, bởi thẻ phận là thứ vô cùng quan trọng. Ở thời đại Tinh Tế , nếu giấy tờ tùy hợp pháp sẽ gặp rắc rối lớn.
Họ cố nán thêm một lúc nữa nhưng Nhân Ngư nhỏ vẫn dấu hiệu tỉnh giấc. Cả hai đành tiếc nuối trong lòng, lưu luyến rời .
Thật trớ trêu , chân họ bước thì chân Linh Khê mở mắt tỉnh dậy.
Chỉ điều, tại mặt cô đỏ bừng lên thế ?
Linh Khê lật . Cô sát mép giường đưa mắt vệt nước loang lổ ngay giữa nệm...
Cô quả thực dám tin mắt ! Hóa ... Hóa cô tè dầm!
là mất mặt c.h.ế.t !
Rõ ràng một giây , cô còn mơ thấy đang bơi lội thỏa thích giữa đại dương bao la, mà giây tiếp theo, cô cảm thấy gì đó sai sai...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nang-tien-ca-be-bong-o-tinh-te/chuong-18-trang-tri-giuong-nho-22.html.]
A a a! Cô uống sữa những hai giải quyết nào. Lần đầu tiên Nhân Ngư, cô nào giống loài cũng cần bài tiết cơ chứ!
Biết thế...
chuyện , cô chứ? Hu hu hu...
Mất mặt quá mất thôi! Lát nữa ngoài, cô mặt như thế nào đây?
Cô đưa hai tay lên che mặt đầy bất lực. Lát nữa thấy cô bây giờ? Cô nên gọi nhỉ?
Vệt nước ... Hình như thấm sâu xuống ...
Mà hình như... Bụng cô cũng đói ...
Theo kinh nghiệm mấy , chỉ cần cô tạo chút tiếng động hoặc ê a gọi vài tiếng là cái tên Bạch Tu sẽ xuất hiện ngay. Thế nhưng, thì khác, việc đòi hỏi nhiều dũng khí...
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng dữ dội, cuối cùng cơn đói cũng chiến thắng nỗi hổ. Cô lấy hết can đảm, khẽ cất tiếng gọi: "A a a..." (Bạch Tu ơi, mau tới cứu em với!)
Quả nhiên, đầy vài giây , cánh cửa phòng mở từ bên ngoài. Giọng trầm ấm và đầy từ tính quen thuộc vang lên, tựa như một dòng suối mát lành chảy tâm hồn cô.
Cô nghĩ, nếu Bạch Tu ca sĩ, chắc chắn sẽ trở thành siêu nổi tiếng.
Chỉ điều, tiếng khẽ mang theo ý trêu chọc rõ ràng khiến cái đầu nhỏ của Linh Khê chỉ rúc sâu hơn lòng Bạch Tu. Thấy thì thôi ! Cười cái gì mà !
"Khê Khê , em tè dầm nên hổ đấy ?"
Không , em gì hết! Trong lòng cô điên cuồng gào thét và lắc đầu.
thực tế thì, cô ngẩng gương mặt ngây thơ vô tội lên và dùng đôi mắt to tròn ngơ ngác . Sau đó, cô hết chỉ chỉ cái miệng nhỏ xinh của xoa xoa chiếc bụng xẹp lép...
Cô cố vẻ như hề chuyện gì xảy , chỉ một lòng mong chờ “mama” Bạch Tu cho ăn.
Chiêu quả nhiên hiệu quả! Người đàn ông lập tức còn để tâm đến vệt nước giường nữa, đó, bế cô bé pha sữa ngay lập tức.
Tầm của Linh Khê nâng cao hơn hẳn. Theo từng bước chân của Bạch Tu, cô cũng dịp quan sát rõ hơn cách bài trí trong phòng. Căn phòng trang trí thật lộng lẫy và xa hoa!
Chỉ điều, đồ đạc trong nhà vẻ ít ỏi đến đáng thương. Họ xuyên qua phòng khách là tới một căn phòng trông khá giống nhà bếp, nhưng Linh Khê chắc lắm vì chẳng điểm đặc trưng gì để nhận cả.
Cô còn kịp rõ thì đàn ông nhấn một cái nút gì đó, tiếp đó, một ly nước nóng đầy ắp tự động trồi lên từ một chiếc bàn trống trơn.