Mỹ Nhân kinh thành thập niên 90 - Chương 21:chương 21

Cập nhật lúc: 2025-08-30 02:24:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KUV8bsqzA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàn Lăng Lăng tươi, để lộ hàm răng trắng đều:

– Từ Mộng, nhớ ? Mình là Hàn Lăng Lăng đây. Đây là tiểu thúc . Cậu thật giỏi, một mà cõng nổi chừng dưa!

Thư

Hàn Quý Minh cũng gật đầu chào. Thấy đôi mắt to trong veo của cô , sáng long lanh như con mèo Ba Tư nhà họ, bật .

Từ Mộng vội mặt sang, hỏi Hàn Lăng Lăng:

– Sao nhận ?

Thật hai năm năm gặp. Từ thời tiểu học tới giờ, cô đổi nhiều, ngay cả bạn học cấp hai nhiều khi cũng chẳng nhận .

– Nhận chứ! Mình với thế cơ mà. – Hàn Lăng Lăng để cô nghỉ, cùng Hàn Quý Minh chuyển sọt dưa lên xe, leo lên ghế hỏi: – Cậu định ? Bọn đưa , tiện đường luôn.

---

Sau phen mệt nhọc , Từ Mộng chẳng còn tin thể vác nổi dưa . Cô liền địa chỉ, để Hàn Quý Minh chở tới ga tàu hỏa.

Thật , Hàn Lăng Lăng từng là bạn học tiểu học của cô, còn Hàn Quý Minh là tiểu thúc của Lăng Lăng. Tuy cách một bậc vai vế, nhưng cũng chỉ lớn hơn cô vài tuổi. Ngày bé, vốn nổi bật, nhiều cô gái để ý. Mỗi mùa đông trượt băng ở Thập Sát Hải, luôn là tâm điểm. Mãi đến năm lớp 6, Từ Mộng một trượt ngã xuống nước, bệnh nghỉ học mấy tháng. Khi trở , thì tin Hàn Quý Minh chuyển trường.

Từ đó, lên cấp hai hai khác trường, quan hệ với Lăng Lăng cũng dần phai nhạt, chẳng còn qua nữa.

Hàn gia vốn ở ngõ Sử gia – nơi từ thời Minh Thanh quyền quý sinh sống. Cuối triều Thanh, căn nhà bốn dãy sân vốn là phủ riêng của một vị đại học sĩ. Đến thời Dân quốc là nơi ở của danh nhân Bắc Bình. Sau giải phóng, chủ cũ chạy , nhà sung công phân cho nhiều hộ. Hàn gia phân một căn tứ hợp viện hai dãy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/my-nhan-kinh-thanh-thap-nien-90/chuong-21chuong-21.html.]

Lúc bé, Từ Mộng chỉ thấy nhà họ Hàn rộng rãi, như công viên, nên thích tới chơi. May mà nhà Hàn ai cũng hòa nhã. lớn lên, cô càng hiểu sự chênh lệch, nên lui tới ít dần.

Cũng giống như bây giờ – cô vẫn chỉ mơ ước chiếc xe đạp, còn Hàn Lăng Lăng chạy xe máy phóng khắp phố.

– Cậu mang dưa hấu ga tàu gì thế? – Hàn Lăng Lăng hỏi.

– Mình bán buôn chút thôi. – Từ Mộng đáp.

– Ồ. – Lăng Lăng gật gù, : – Thật giỏi! Lúc nhỏ từng nghĩ học sẽ vui, nhưng nhà cho. Bây giờ lên lớp 12 , liệu việc ảnh hưởng học tập của ? – Ánh mắt chan chứa thiện ý tò mò.

– Không , đang nghỉ hè mà. – Từ Mộng đáp, lập tức hiểu ý bạn sợ cô bỏ học.

Trong ấn tượng của cô, Lăng Lăng luôn là chu đáo. Dù điều kiện gia đình hơn hẳn, nhưng bao giờ tỏ vẻ coi thường. Nghĩ những kỷ niệm xưa, sự ngượng ngập của bao năm xa cách cũng tan biến, cô thoải mái đáp:

– Mình với chỉ buôn bán nhỏ thôi, tranh thủ nghỉ hè kiếm ít tiền. Cậu thì , học ở ?

– Mình học trường thực nghiệm trực thuộc Thanh Đại. Lên cấp ba cũng khá vất vả, nên chọn ban Văn. học Văn nhiều sách, cũng khó theo. Thế là nhân dịp tiểu thúc nghỉ hè, lôi dạo phố. – Lăng Lăng híp mắt.

Nghe , Từ Mộng sang Hàn Quý Minh. Trong ấn tượng của cô, là doanh nhân thành đạt, phong độ ngời ngời. Nhiều năm cô xa xa thấy , cũng dám chào hỏi. Sau Từ Giai Hàn gia giúp đỡ trong việc học, cô càng hiểu họ quen từ bao giờ.

Cô định mỉm với Hàn Quý Minh, nhưng quá nổi bật, khiến cô thoáng ngượng.

May , ga tàu tới.

Loading...