Về , Thường Hỉ nhờ quen giới thiệu mà quen một ở ga tàu nhỏ. Người đó là dân nơi khác, dáng vẻ thì quả thật khôi ngô, nhưng trong nhà lắm họ hàng. Mỗi tới Kinh Thị liền ăn ở nhà Thường Hỉ, coi như nhà . Người sĩ diện, hễ họ hàng đến thì nhất định tiếp đãi, lâu dần khiến trong nhà chẳng phân biệt nổi rốt cuộc đây là nhà ai. Vợ chồng vì thế mà mâu thuẫn ít.
Sau , lúc gia đình Thường Hỉ đền bù vì phá dỡ nhà cửa, tiền bồi thường cũng kha khá. Kết quả gã chồng vụng trộm mang tiền ăn chơi với một cô gái trẻ. Thường Hỉ vốn tính tình cứng rắn, là kiên trì kiện cáo mấy năm trời, cuối cùng cũng đòi tiền.
Còn hiện tại, Thường Hỉ mới chỉ đang chuẩn cao tam. Cha cô đều bận, cũng chẳng quản lý nhiều. Vả , con cái công nhân đường sắt vốn dễ nhận , nên cô hề cảm thấy lo lắng gì về tương lai.
Thường Hỉ khi ríu rít ồn ào một hồi, lúc mới chú ý tới Phùng Yến Văn cũng ở đó, ngượng ngùng gọi một tiếng:
“Phùng lão sư.”
Trước đây Phùng Yến Văn từng dạy Thường Hỉ.
Phùng Yến Văn hỏi:
“Thường Hỉ, ba em ở nhà ?”
Nếu cha Thường Hỉ ở nhà thì ở nhờ mấy hôm cũng tiện.
Thường Hỉ xua tay:
“Đừng nhắc nữa. Ba em công tác hôm qua, chuyến tám ngày, chắc qua bảy ngày nữa mới về .”
Từ Mộng thở phào nhẹ nhõm, liền ý định của :
“ Mẹ con chỉ ở nhờ vài hôm thôi. Ngày mai sẽ tìm phòng, tìm thì dọn ngay.”
Thường Hỉ vui vẻ đáp:
Thư
“Được thôi, hai ở lâu thêm cũng chẳng . Nhà tui còn một căn phòng chứa đồ, cứ ở đó .”
Từ Mộng nghĩ cha Thường Hỉ vẫn còn ở nhà thì ở nhờ lâu dài cũng tiện. giờ lúc bàn tiếp chuyện , cô liền nháy mắt hiệu cho Phùng Yến Văn, thúc giục nàng nhanh chân đuổi theo.
---
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/my-nhan-kinh-thanh-thap-nien-90/chuong-13chuong-13.html.]
May mà chỗ thuộc nội thành, xung quanh cũng mấy cửa hàng đồ cũ, thể mua ít thứ.
Thường Hỉ vốn sống ở khu nhiều năm, quen thuộc vô cùng, liền :
“Ở đây hộ gia đình đông, mấy cửa hàng thu mua – bán đồ cũ. Các ngươi mua đồ đạc đều thể qua đó xem. Nhiều khi còn tìm đồ khá , giá chỉ bằng một nửa, thậm chí còn rẻ hơn. mà… ngươi cũng thể dùng luôn giường ở nhà .”
Từ Mộng nghĩ: Làm thể mặt dày đến mức ở nhờ nhà còn phá giường nhà họ đem dùng?
Cô vốn tính toán sẽ ở tạm đây một thời gian, thuê phòng hơn thì thể khiêng cả ván giường sang. Vì thế, cô định “dùng ké” của khác.
Từ Mộng thoáng sửng sốt, ngờ thời điểm cửa hàng đồ cũ như :
“Ngoài ván giường thì còn thể mua những gì nữa?”
“Thì nhiều lắm,” Thường Hỉ , “chuyển nhà mà mang hết thì họ đều đem bán cả.”
“Vậy , con với Thường Hỉ dạo cửa hàng đồ cũ. Còn khăn mặt, bàn chải… thì để Phùng Yến Văn mua.”
Phùng Yến Văn cũng chẳng hiểu , rõ ràng khi nãy còn vì tám đồng rưỡi mà chần chừ, giờ thấy đặc biệt phấn khởi. Từ Mộng phân công, bà vui vẻ chạy ngay cửa mua đồ.
Còn Từ Mộng thì cùng Thường Hỉ, mang theo tiền, hướng thẳng đến cửa hàng đồ cũ.
Phùng Yến Văn rốt cuộc mặt dày như Từ Mộng, nghĩ tới việc đến ở nhờ nhà khác, đều thấy khó xử, dám bước chân tự nhiên.
Thường Hỉ liền :
“Ba tui ước gì trong nhà đông , thêm bầu bạn với tui càng . Cậu đừng lo dọn vội, bảo ở? Đã đến nỗi tìm tui nương nhờ thì chắc chắn tình cảnh cũng dư dả gì, tui hiểu mà. Cậu vốn là khách sáo, nhưng đợt cha tui đều công tác xa, e rằng cũng chẳng mấy khi về nhà.”
Từ Mộng lập tức từ chối.
Kiếp Thường Hỉ cũng từng như , nhiệt tình giữ cô . Khi đó Từ Mộng ở nhà Thường Hỉ suốt hơn một tháng, cả nhà đối xử .
Từ Mộng tính tìm một chỗ ở lâu dài. Đợi cha Thường Hỉ trở về thì căn nhà chắc chắn cũng chẳng đủ tiện để ở. Cho nên sớm muộn gì cô cũng tìm chỗ khác. Dù , Thường Hỉ che chở một thời gian ngắn như thế cũng quý . Huống chi, trong lòng nàng mới nảy một ý định kiếm tiền tạm thời.
Ba trò chuyện tới nhà Thường Hỉ.
Nơi Thường Hỉ đang ở là tiểu viện mà ông bà nội để . Khu ngày dân cư đều giàu , nhà cửa xây thấp, cũ kỹ. Căn phòng tạp vật mà cô chính là nơi Thường Hỉ từng ở hồi nhỏ, sát mé ngoài, khi ông bà mất, cô dọn ở cùng cha . Căn phòng cũ liền bỏ , biến thành chỗ chứa đồ lặt vặt, nay bừa bộn lộn xộn.
Từ Mộng nhớ rõ căn nhà đây từng cho thuê, vì một cánh cửa riêng mở ngoài, thể coi như một gian độc lập, ở cũng khá tiện.
Thời buổi con quá coi trọng chuyện riêng tư. Bằng , những gia đình chen chúc trong khu tập thể lớn hẳn nghẹn đến chết. So , một gian phòng riêng thế cũng chẳng khác biệt bao nhiêu so với ở đại tạp viện.