Mộng Thực - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-22 07:30:48
Lượt xem: 1

Lần đầu tiên bước giấc mơ của khác, mới mười ba tuổi.

Đêm trời mưa nhỏ nhưng đủ cho khí trở nên ẩm ướt, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c như phủ lên một lớp sương mỏng. Gió thổi qua mái hiên, nước mưa rơi thành từng giọt chậm rãi, nối tiếp , như đang đếm thời gian.

Phụ gọi phòng trong.

Trong gian phòng tối, một đàn ông trung niên bất động giường gỗ. Sắc mặt tái nhợt, thở yếu đến mức cúi sát mới thấy. Trên n.g.ự.c đặt một tấm khăn ấm, mùi t.h.u.ố.c thảo d.ư.ợ.c còn vương trong khí, hòa cùng mùi gỗ cũ, tạo thành một thứ hương vị an thần ngột ngạt.

“Con chỉ cần bên cạnh

Phụ , giọng trầm thấp:

 “Nếu thấy gì, thì . Không thấy cũng .”

Ta gật đầu.

Khi hiểu chữ “thấy” nghĩa là gì.

Từ lâu , thường mơ những giấc mơ thuộc về . Trong mộng, những con đường từng , những khuôn mặt từng gặp, những âm thanh xa lạ, những nỗi sợ khác … Ban đầu nghĩ đó là do sách quá nhiều, hoặc do thể trạng yếu, sinh ảo giác.

kể với phụ , ông chỉ xoa đầu , : “Mộng nhiều thì ngủ sớm hơn.”

Ta lời, nhưng mộng vẫn đến.

Cho đến đêm mưa .

Người đàn ông ngủ sâu, đặt tay lên cổ tay , cảm nhận mạch đập yếu ớt. Chỉ trong khoảnh khắc, mắt tối sầm , mở một cảnh khác.

Ta giữa một khu chợ.

Không kinh thành, cũng bất kỳ nơi nào từng đến. Chợ đông, nhưng tiếng ồn, , miệng mở , nhưng phát âm thanh. Cảnh tượng khiến lòng dâng lên một nỗi bất an mơ hồ, như thể đang lạc một nơi thuộc về nhân gian.

Giữa chợ, đàn ông lưng về phía .

Hắn mặc áo vải thô, hai tay run rẩy cầm một bọc tiền, sắc mặt hoảng loạn. Trước mặt là một đứa trẻ đang , tay chỉ về phía , miệng mấp máy thành tiếng.

Ta tiến gần.

Đứa trẻ … giống hệt .

Không chỉ là nét mặt tương tự, mà là một bản thu nhỏ, từ lông mày, sống mũi cho đến ánh mắt. Giống đến mức khiến tim thắt .

Khoảnh khắc , một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.

Ta giật tỉnh .

Mưa ngoài trời vẫn rơi, đàn ông giường khẽ động ngón tay, mí mắt run rẩy, thở bỗng trở nên gấp gáp.

Ta ngẩng đầu phụ .

“Trong mộng của ông ,” , giọng khẽ đến mức chính cũng lắng : “ một đứa trẻ giống ông … đang .”

Phụ lâu.

Ánh mắt kinh ngạc, cũng nghi ngờ, mà là một loại trầm mặc nặng nề, như đang đối diện với một chuyện lường .

Hôm , đàn ông tỉnh . Việc đầu tiên là hỏi về đứa con trai thất lạc mười năm .

Từ đó, phụ còn gọi những giấc mơ của là “ảo giác” nữa.

---

Ta lớn lên trong một gia đình y.

Nhà giàu, nhưng đủ ăn. Phụ là đại phu, mẫu mất sớm. Trong ký ức của , hình ảnh rõ nét nhất là căn phòng t.h.u.ố.c luôn phảng phất mùi thảo d.ư.ợ.c, cùng bóng lưng phụ cặm cụi ghi chép toa t.h.u.ố.c ánh đèn dầu.

Ông hỏi thể “xem mộng”, cũng ép học cách kiểm soát, chỉ dặn một câu:

“Con chỉ điều con thấy. Không thêm, bớt.”

Ta lời.

Những năm đó, xem qua nhiều giấc mơ.

mơ thấy lửa, tưởng là đại họa, nhưng thực là sắp rời bỏ nơi cũ, đoạn tuyệt quá khứ.

mơ thấy nước, nghĩ là điềm lành, nhưng cuối cùng c.h.ế.t chìm trong nợ nần.

mơ thấy chim bay, tin rằng sắp thăng quan, nhưng thực chất là sắp lưu đày.

Ta dần hiểu một điều:

Giấc mộng báo kết cục. Nó chỉ phơi bày lựa chọn của chủ.

Người thường hỏi :

“Vậy mộng là ?”

Ta trả lời, vì trong mộng, đúng sai. Chỉ thứ né tránh nhất.

Càng lớn, càng hiểu, giấc mơ lời tiên tri, mà là sự phản chiếu của nội tâm. Những điều dám nghĩ khi tỉnh, sẽ lặng lẽ trồi lên khi sâu giấc. Những khát vọng che giấu, những sợ hãi kìm nén, đều mượn mộng để hiện hình.

Ta thần nữ, cũng đạo sĩ, chỉ là tình cờ thấy.

chính vì thế, dần học cách giữ im lặng, bởi những sự thật, ai cũng chịu nổi.

Năm mười bảy tuổi, gặp Thẩm Dục.

Hắn đến nhà với tư cách là khách của phụ , tướng mạo trẻ nổi bật, ăn mặc chỉnh tề, ánh mắt sáng rực, chuyện lớn tiếng, nhưng luôn khiến khác vô thức để ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mong-thuc/chuong-1.html.]

Người như , thường dễ tin.

Hắn thể xem mộng.

Không khác , mà là trực tiếp hỏi .

“Dám hỏi cô nương thể thấy điều khác nhất, đúng ?”

Ta một lúc gật đầu.

Hắn nhẹ, nụ đó khiến khác phòng , mà khiến bất giác tin tưởng, như thể đang chia sẻ một bí mật riêng.

“Vậy nếu một điều ,” hỏi, “nhưng trong lòng tham vọng… thì mộng của đó đáng sợ ?”

Ta nhớ rõ lúc trả lời thế nào.

Ta :

“Tham vọng đáng sợ. Thứ đáng sợ là tin rằng vì đại nghĩa mà phép chuyện.”

Ánh mắt khẽ d.a.o động.

Một lát , :

“Vậy cô nương thể xem mộng cho ?”

Đó là đầu tiên chủ động bước giấc mơ của một còn tỉnh táo trong đời.

Trong mộng của , thấy m.á.u, x.á.c c.h.ế.t, thấy tai họa ngập trời như bao khác.

Ta chỉ thấy một cánh cửa cao.

Sau cánh cửa là ánh sáng ch.ói mắt, rực rỡ đến mức thể thẳng. Dưới chân nhiều bàn tay đang vươn lên, cố níu lấy gót giày.

Hắn xuống, chỉ cánh cửa .

Ánh sáng soi lên gương mặt , khiến nửa khuôn mặt rực rỡ, nửa còn chìm trong bóng tối.

Ta tỉnh .

Hắn , hỏi.

Ta những gì thấy.

Hắn im lặng lâu, :

“Vậy là đủ .”

Khi hiểu câu “đủ ” nghĩa là gì.

Sau mới , đủ để xác định nên bỏ ai .

Từ ngày đó, thường xuyên đến trò chuyện cùng , kể về kinh thành, về thế cuộc, về những chuyện từng qua. Hắn kể tự nhiên, như đang chuyện cùng tri kỷ.

Ta thông minh, nhưng mãi về mới hiểu, thông minh nhất nghĩ sâu, mà là khác điều gì.

Hắn từng ép xem mộng.

Chỉ đặt những câu hỏi thăm dò:

“Người nếu con đường thể đầu, nên thật nhanh ?”

“Có những lựa chọn, nếu bây giờ, sẽ còn cơ hội, đúng ?”

Ta , nhưng đáp.

Ta chỉ :

“Người trong mộng của ngươi, đang cao. chân là nhiều .”

Hắn .

“Muốn cao, thì bậc thang.”

Khi , phản bác.

Ta chỉ , trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác lạnh nhạt rõ.

---

Nhiều năm , khi những dòng , mới dám thừa nhận:

Giấc mộng từng lừa , chỉ là tự lừa dối chính . Vì thấy, nhưng vẫn lựa chọn tin tưởng.

Ta tin rằng thể giữa ánh sáng mà để bóng tối nuốt chửng. Ta tin rằng tham vọng và lương thiện thể song hành. Ta tin rằng những cánh cửa, mở cần dẫm lên khác.

Và đó là sai lầm đầu tiên của .

Sau , nhiều hỏi :

“Nếu thể , cô còn xem mộng cho ?”

Ta từng suy nghĩ lâu. Cuối cùng, chỉ trả lời:

“Nếu xem, sẽ sai ở .”

Bởi vì mộng đáng sợ.

Điều đáng sợ, là tỉnh.

 

Loading...