Zhihu - Căn phòng trống - 15

Cập nhật lúc: 2024-11-08 11:00:20
Lượt xem: 112

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSDbmDgYF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

17

Nhớ chuyện kìm nước mắt.

Trong lúc bỗng nhoẻn miệng .

“Chị ơi, em nữa, em ở đây với chị nhé? Một chị sẽ cô đơn lắm.”

Chị thẳng , hỏi: “Thật ?”

Bà Hà lo lắng : “Yến Yến, con điên ! Con đây là ? Đây là nơi giao thoa giữa sự sống và cái chết. Người khuất rửa sạch tội ở đây khi đầu thai. Con vẫn chết, chỉ cần bước phòng đó thôi!”

“Nếu con sẽ chết! Cánh cửa đó sắp đóng !”

Quả thật, cánh cửa màu tím đang dần trở nên trong suốt.

“Con quyết định , con với chị.”

bình tĩnh .

Nếu lúc đó do thì chị .

Chị cũng sẽ lớn lên trở thành một phụ nữ xinh .

chị mất ở tuổi mười sáu đây mãi mãi.

“Thỉnh thoảng, con sẽ c.h.ế.t đuối, tiếp tục nếm trải nỗi đau . Đây là cái giá con trả để ở đây. con nỡ rời xa chị, chỉ cần gặp một con cũng đồng ý.”

Tay chị bỗng chạm mặt .

Những ngón tay lạnh buốt khiến khỏi rùng .

“Yến Yến, Yến Yến của chị, em là cô em gái mà chị yêu quý.”

Đôi mắt đen láy của chị thẳng , tỏa ánh sáng kỳ lạ

“Em quá đắm chìm trong nỗi ám ảnh nên thể thoát . Chị chỉ thể lẳng lặng dõi theo em dù em bao giờ thấy chị.”

“Chị em lớn lên, thấy em đỗ trường đại học danh tiếng, chị thật sự vui. chị cũng đau khổ, vì chị em cô đơn.”

“Yến Yến, chị từng trách em. Chị chỉ hận bản , yếu đuối như , thể cùng em lớn lên.”

“Dõi theo em quá lâu, dần dần chị cũng bắt đầu cảm thấy cô đơn. Chị mong, mong em thể thấy chị, ở bên cạnh chị,”

bây giờ, chị chỉ mong Yến Yến thể sống thật .”

Đột nhiên chị mở cánh cửa màu tím .

Bên trong cánh cửa một đang đó.

Người đó chính là .

mặt đất, một bác sĩ đang liên tục ép tim cho .

Bố rơi nước mắt, ngừng gọi tên .

“Yến Yến, bố con sẽ thôi. Bao năm qua, đều là bố với con.”

“Bố nhận cuộc gọi của con, dù con đang ở , hãy mau trở về, bố cầu xin con.”

Người mà luôn cho rằng thích , lúc đang như một đứa trẻ.

Xung quanh là xe cảnh sát và xe cứu thương.

nhớ tất cả chuyện, kể cả nguyên nhân xảy tai nạn.

Hôm đó, là ngày giỗ của chị .

lái xe chuẩn thăm mộ chị.

 

Trên đường, bỗng xuất hiện bốn dân làng đang khiêng quan tài.

 

Khi sắp lướt qua họ, đột nhiên tay lái mất kiểm soát.

 

thể điều khiển và đ.â.m thẳng một gốc cây.

 

Khoảnh khắc , thấy khuôn mặt đang mỉm của chị trong gương chiếu hậu.

 

Khi tỉnh nữa, chị ở bên cạnh .

 

Ký ức của cũng trở nên lộn xộn.

 

cứ nghĩ rằng hôm đó thấy tiếng kêu cứu của chị và cứu sống chị.

 

tưởng rằng chị luôn ở bên .

 

"Là do chị ám ảnh em quá sâu, là chị kéo em thế giới chịu nổi sự cô đơn."

 

"Em , Yến Yến."

 

Chị mỉm : "Chị bao giờ trách em."

 

"Chúng đều nên buông bỏ thôi, Yến Yến."

 

Nói xong chị đẩy mạnh một cái khiến ngã trong phòng.

 

"Yến Yến, kiếp chị vẫn chị của em."

 

Ngay đó, tầm của chìm trong bóng tối.

NHAL

 

Khi mở mắt :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/zhihu-can-phong-trong/15.html.]

 

"Cứu !"

 

Bác sĩ vui mừng kêu lên.

 

Bố nước mắt rơi như trẻ con.

 

"Yến Yến, con gái của bố..."

 

Bốn khiêng quan tài bên cạnh cũng nở nụ vui vẻ.

 

Hóa , họ là sống.

 

Lý do thấy mặt họ trong thế giới đó là vì khi xảy tai nạn, rõ khuôn mặt họ.

 

ký ức nên họ với là những trống.

 

nhanh chóng đưa bệnh viện.

 

Bố túc trực bên suốt đêm.

 

Trong ánh mắt họ, thấy sự xót thương và áy náy.

 

Mẹ nắm tay .

 

chợt nhận , tay già nhiều so với những cùng tuổi.

 

"Thực , tái hôn là lừa con đấy. Mẹ bao giờ bỏ rơi con vì những vướng bận trong quá khứ."

 

Mẹ rơi nước mắt.

 

"Thực , bố... cũng tái hôn."

 

Bố vốn im lặng bỗng ngẩng đầu lên .

 

Sau vài giây im lặng, chúng đều mỉm .

 

vẫn hiểu bốn dân làng đó bước thế giới như thế nào.

 

Mẹ với rằng họ nghĩ gặp tai nạn vì tránh họ nên áy náy.

 

Một trong họ với bố rằng cả bốn đều từng tiếp xúc với cõi âm, thấy rõ tình trạng của , lẽ đang lạc lối giữa ranh giới sinh và tử.

 

Họ sẽ đến đó để đưa an rời khỏi.

 

Lúc , bước phòng bệnh.

 

ngẩng đầu lên, thấy một trong bốn dân làng.

 

"Cô bé, trông con hồi phục khá ." Người đàn ông trung niên mỉm với .

 

Sau khi cảm ơn lịch sự kìm lo lắng hỏi: "Chú ơi, con thấy bạn của trong thế giới đó. Cậu những lạ kéo để cứu con, ?"

 

"Cô bé, con yên tâm. Những đó thực chất là do sự lưu luyến của nhiều ở thế giới đó tạo thành. Họ sẽ tất cả để kéo linh hồn của sống trở về hiện thực ở nhưng sẽ gây hại cho bạn qua đời của con."

 

thở phào nhẹ nhõm.

 

tò mò hỏi: "Con nhớ là thấy nhà tang lễ trong thế giới đó, nhân viên ở đó còn chuyện với con. Họ là sống mặt trong thế giới ?"

 

Người đàn ông trung niên : "Mọi thường nghĩ thời khắc âm khí nặng nhất là nửa đêm nhưng thực đúng giữa trưa mới là lúc âm khí nặng nhất. Nhà tang lễ vốn âm khí, lúc con đến trùng giữa trưa nên họ mới thấy sự tồn tại của con."

 

Sau khi đàn ông rời , im lặng một lúc lâu vẫn quyết định kể cho bố về việc gặp chị.

 

"Chị chị bao giờ trách con, chỉ là chị quá nhớ con."

 

Nghe xong, bố đỏ hoe mắt ôm chặt lấy .

 

Loading...