VẤT VẢ NẤU CỖ CÒN KHÔNG ĐƯỢC NGỒI ĂN BÀN TẤT NIÊN, TÔI LẬT LUÔN BÀN ĂN
- Cập nhật
- 4 giờ trước
- Loại
- Truyện Chữ
- Thể loại
- Đô ThịNữ CườngVả MặtHiện ĐạiTrả ThùGia Đình
- Team
-
Chuồng nhỏ của Hoài
- Lượt xem
- 885
- Yêu thích
- 0
- Lượt theo dõi
- 0
- Trạng thái
- Đã đủ bộ
Đêm Giao thừa, nấu hơn hai mươi món, tất bật từ sáng sớm đến chiều.
Vừa định bưng bát bàn ăn, chồng kéo tay , dúi cho cái ghế nhựa thấp tịt:
“Cầm Cầm , nhà lệ từ xưa: phụ nữ ngày Tết lên bàn. Con ăn trong bếp . Mẹ cùng con.”
khựng vài giây, phì , buồn che giấu vẻ khinh khỉnh:
“Mẹ thích ăn bếp thì cứ tự nhiên. Con bàn chính. Ai ngăn con – con lật bàn cho bằng sạch.”
Lời dứt, bố chồng mặt tái mét:
“Cô đúng là dạy dỗ! Nhà cô dạy con ? Mất nết!”
nheo mắt, bước tới lật nguyên cái bàn, thức ăn trút hết xuống sàn, canh bắn tung tóe lên ông .
“Bố dạy : Đụng tới giới hạn thì đừng nhịn. Nhịn một , đà đạp lên mặt!”
Chồng – Từ Nhạc Nhiên – tím mặt gào lên:
“Tô Cầm! Cô điên ? Mùng Một Tết mà cô trò gì ?!”
Mẹ chồng dựng ngược tóc:
“Mẹ chỉ bảo con ăn bếp, gì mà ầm lên thế?”
Chị chồng cạnh thì khẩy:
“Trước khi cưới thì giả vờ thùy mị, cưới lật mặt, đúng loại tráo trở!”
từng họ xỉa xói, mỉm chua chát:
“Cả sáng cắm mặt bếp, đến lúc ăn cũng bàn – là ? Một cái bàn to đùng mười chỗ, thêm cũng ?”