TÁI SINH, CÙNG TÁM MÈO CON KHUẤY ĐẢO TẬN THẾ - Chương 20: Chỉ cần không chết, thì đánh đến chết!
Cập nhật lúc: 2025-08-29 08:30:07
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6pnusGzWm9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều Nhất Mộc và Kiều cha dìu , đội cái nắng gay gắt cổng biệt thự của Kiều Hòa.
Kiều cha đội thi công đang sửa sang biệt thự, nhất là cái hàng rào sắt kỳ quái bao quanh bên ngoài.
Cơn giận khiến ông suýt b.ắ.n m.á.u não, bàn tay còn nguyên vẹn run bần bật, ông tức giận quát:
“Ai cho phép các sửa biệt thự thành cái dạng hả?”
Đội thi công đều sững , ngoài còn tưởng chủ nhân biệt thự chính là đàn ông trung niên mặt.
Tổ trưởng đội thi công dừng tay, cau mày hỏi:
“Xin hỏi ông là…?”
“ là cha của Kiều Hòa!
Mấy mấy thứ hỏi qua ?
Đi, tất cả cho !
Biệt thự đồng ý cải tạo !”
Kiều cha tức đến nỗi sắc mặt khi xanh khi trắng, đến mức khiến đội thi công cũng tưởng ông mới là chủ thực sự của biệt thự.
Dù thì, Kiều Hòa trông còn trẻ như , giống thể một mua hẳn căn biệt thự .
Ngược , cha con nhà họ Kiều dáng phận hơn.
Thế nên tổ trưởng theo bản năng cho rằng Kiều cha là chủ nhà, ngượng ngùng :
“Xin , chúng … thật sự , là cô Kiều Hòa đưa tiền nên bọn mới thi công.
Biệt thự là của ông ?”
Kiều cha hừ lạnh, bày dáng vẻ lãnh đạo ngày xưa:
“Không của thì của ai?
Mấy dỡ hết đống , c.h.ế.t !
Định sửa biệt thự thành nhà tù chắc?”
Kiều cha gắt gỏng.
Kiều Nhất Mộc nhẹ nhàng vỗ lưng cha, khẽ :
“Cha, đừng tức giận quá.
Mình tìm xem Kiều Hòa đang ở .”
Kiều cha gật đầu, đội thi công bắt đầu tháo dỡ hàng rào điện mới dựng.
lúc , Bạc Thời Vụ khí thế lạnh lùng bước từ trong biệt thự.
Vừa , đang cho ba con mèo con của Kiều Hòa ăn.
Nào ngờ chỉ lơ là một chút, nhà họ Kiều mò đến gây chuyện.
Xem việc ở là lựa chọn đúng, nếu chỉ Kiều Hòa thì khó mà chống đỡ nổi đám “ nhà cực phẩm” .
Trong mắt Bạc Thời Vụ, bất cứ ai trong nhà họ Kiều đối với Kiều Hòa cũng thật lòng.
Hoàn là dồn cô đường cùng.
Biệt thự rõ ràng là của cô Kiều, mà Kiều cha dám mở miệng nhận là của ?
là hổ!
Bạc Thời Vụ cố kìm nén cơn giận đang dâng trong mắt, lạnh lùng :
“Ai bảo các ?”
Cả đội thi công cứng lưng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Rõ ràng trời đang nóng cháy da cháy mắt, mà họ cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Tổ trưởng dám đắc tội ai, nhất là khi nhận khoản tiền đặt cọc lớn từ Kiều Hòa.
Anh liền khó xử :
“Anh bạn… bọn bỏ , là cha cô Kiều Hòa đến.
Ông ông mới là chủ biệt thự, tiếp tục nữa…
Chứ bọn cũng cố ý!”
Đội thi công cũng khổ lắm chứ bộ, họ chỉ nhận tiền việc thôi!
Ai ngờ bên trong lắm rắc rối như , khiến bọn họ giờ thành kẻ khó xử cả đôi đường…
Đây là đầu tiên Kiều Nhất Mộc gặp Bạc Thời Vụ ngoài đời.
Ánh mắt trầm xuống, vẻ mặt vẫn giữ chút kiêu ngạo.
Dù Kiều Hòa trở mặt với bọn họ, nhưng vẫn tin cô sẽ thật sự bỏ mặc gia đình.
Dù thì, trong bọn họ vẫn chảy cùng một dòng máu.
Trước mắt Kiều Nhất Mộc là một đàn ông dáng cao ráo, vai rộng eo hẹp, dung mạo tuấn mỹ.
trong mắt , đó chỉ là hư danh, vẻ ngoài mà chẳng thực chất.
Căn bản xứng bạn trai Kiều Hòa, càng xứng bước cửa nhà họ Kiều!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/tai-sinh-cung-tam-meo-con-khuay-dao-tan-the/chuong-20-chi-can-khong-chet-thi-danh-den-chet.html.]
Nhà họ Kiều tuy phá sản, nhưng Kiều Nhất Mộc vẫn tin rằng sẽ một ngày họ trở trở , một bước lên mây.
Đến lúc đó, điều quan trọng chính là môn đăng hộ đối.
Còn cái gã Bạc Thời Vụ lai lịch mờ mịt ?
Không con mèo con ch.ó nào cũng thể cưới nhà họ Kiều.
Huống hồ, Lý Tổng còn ý Kiều Hòa, nên cái “bạn trai” Bạc Thời Vụ càng chướng mắt trong mắt cha con họ Kiều.
Bạc Thời Vụ lạnh giọng :
“Tiếp tục .
Biệt thự là của Kiều Hòa, của cái gọi là ‘nhà họ Kiều’!”
Giọng trầm thấp, lạnh lẽo như băng tuyết, mang theo thở giá buốt thấm tận xương tủy.
Khí thế sắc bén khiến đội thi công cũng chẳng dám nhúc nhích, chỉ sợ đắc tội bất kỳ bên nào.
Kiều cha chỉ thẳng ngón tay mũi , mắng:
“Mày là cái thá gì?
Dám chuyện với tao như thế ?
Tao cảnh cáo mày!
Tốt nhất là lập tức cút khỏi biệt thự, tránh xa con gái tao !
Nếu , nhà họ Kiều chúng tao sẽ cho mày thế nào là sống nổi!
Muốn ăn bám con gái tao thì cũng tự soi xem mấy lạng!”
Lời lẽ cực kỳ khó .
Ánh mắt Bạc Thời Vụ dần tối , trong đáy mắt lóe lên một tia lam u tối như bóng ma, khiến rợn tóc gáy.
Kiều cha ánh tim đập thình thịch, còn đang định thêm thì Kiều Nhất Mộc lạnh giọng:
“Mong tránh xa em gái .
Nó vị hôn phu , hơn nữa biệt thự là của chúng , của Kiều Hòa!”
Bạc Thời Vụ nheo mắt, điện thoại, tạm thời liên lạc trực tiếp với Kiều Hòa .
Đành dùng camera giám sát trong nhà để tìm cô.
Mà camera vốn để giám sát ba con mèo con.
Giờ dùng nó để gọi Kiều Hòa, cảm thấy bản cũng giống như một con thú cưng của cô …
ý nghĩ kỳ lạ chỉ thoáng qua gạt .
May mà Kiều Hòa quan tâm đến mấy con mèo, chỉ cần thiết phát âm thanh là cô sẽ lập tức xem.
Lần , âm thanh là tiếng “meo meo” mềm mại, mà là giọng trầm mát như ngọc của Bạc Thời Vụ:
“Cô Kiều, nhà họ Kiều đến, đuổi đội thi công, còn biệt thự là của họ.”
Kiều Hòa xong, khẽ nhướng mày:
“Cái đuôi nhỏ, đây với điều gì, quên ?”
Bạc Thời Vụ khẽ đáp:
“Không quên.”
“Thế thì .
Đánh cho !
Chỉ cần chết, thì đánh đến chết!”
Giọng cô lười biếng, mang theo vẻ mềm mại như mèo, êm tai như đôi bàn tay dịu dàng đang khẽ gảy dây đàn tim .
Bạc Thời Vụ đáp một tiếng:
“Được.”
Nói xong, định xử lý đám nhà họ Kiều, nhưng giây giọng tươi tắn của cô:
“À đúng , giấy tờ nhà ở trong ngăn kéo phòng khách, tự tìm .
Đội thi công mà tin thì đưa cái đó cho họ xem.”
Bạc Thời Vụ gật đầu:
“Biết .”
Kiều Hòa gương mặt chút biểu cảm của màn hình, chẳng hiểu tâm trạng thấy… vui vui.
May mà trong nhà Bạc Thời Vụ, chứ nếu chỉ đội thi công ở đây, chắc chắn khi nhà họ Kiều kéo tới sẽ phá hỏng chuyện!
Điều quan trọng nhất là Kiều Viên chắc chắn vẫn còn nhắm mấy con mèo con của cô.
Nếu nhân lúc cô ở biệt thự mà lén lút tay với chúng…
Ánh mắt Kiều Hòa càng thêm lạnh lẽo, xem việc để Bạc Thời Vụ ở “vệ sĩ kiêm tay đấm” là quyết định quá đúng.
Lúc , Bạc Thời Vụ thản nhiên bước , thấy cha con nhà họ Kiều “ tàn nhưng chí kiên” tới sân biệt thự.
Anh khẽ vận động gân cốt, bắt đầu cân nhắc xem nên đánh hai thế nào để đến mức… đánh c.h.ế.t thật.
Dù thì, Kiều Hòa , c.h.ế.t thì cứ đánh đến c.h.ế.t là !