Mỹ Nhân kinh thành thập niên 90 - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-08-26 09:51:21
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/Vt6cHAxjv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Phùng Yến Văn từng giáo viên, vì một chuyện mà bỏ việc. Nếu , nhà họ Từ cũng dám ngang nhiên chà đạp bà như thế.

Nghĩ đến đây, Từ Mộng kế hoạch trong lòng:  cô đưa rời khỏi nơi . Càng sớm càng .

Hai con cùng xách quả dưa hấu trở về, kịp bước cửa thì chạm mặt bà cụ Tiết.

Bà cụ liếc mắt thấy quả dưa hấu lớn, lập tức cho rằng Phùng Yến Văn bỏ tiền mua, cơn tức bùng lên, liền mở miệng mắng:

Thư

“Con hồ ly họ hàng nuôi cái đồ tiện nhân! Suốt ngày chỉ tiêu tiền, chẳng chịu tiết kiệm lấy một xu. Còn bày đặt mua dưa hấu về ăn nữa chứ! Ngươi cũng xứng ? Bao nhiêu năm nay ăn ở nhà , nghĩ cho cái nhà một chút. Nếu ngươi thể như David nhà , thi đậu một trường đại học cho hồn, thì dù móc cả tiền chôn trong quan tài cũng nuôi ngươi! ngươi xem ngươi là cái dạng gì? Thành tích thì chẳng gì, còn bám víu để tiếp tục học, tốn cơm tốn tiền của nhà . là thứ phế vật mà cũng mơ mộng đậu đại học! Với cái mệnh hèn hạ , c.h.ế.t sớm cho siêu sinh sớm thì hơn!”

Đàn bà tiêu tiền, trong mắt bà , chẳng khác nào lấy mạng . Một quả dưa hấu mà thôi, bà cũng coi như trời sập.

Ngày tháng khổ sở mấy năm , trong nhà chỉ còn vỏn vẹn mười đồng. Phùng Yến Văn đưa Từ Giải Phóng ngoài mua bột mì. chẳng thấy mua mì , lúc trở về hí hửng mang theo một gói thuốc lá, còn vui vẻ khoe với bà: gặp may cổng lớn, nhường cho.

Thời t.h.u.ố.c lá là hàng hiếm, hạn mức bán. Từ Giải Phóng vì vui mừng mà quên luôn chuyện mua bột mì, trong khi với , hút thuốc còn quan trọng hơn cả ăn cơm.

Khi đó bà cụ chẳng những trách mắng, ngược còn bênh con trai, sang chê bai Phùng Yến V

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/my-nhan-kinh-thanh-thap-nien-90/chuong-5.html.]

“Ta chứ? Toàn một lũ tiện nhân da mặt dày! Nuôi ngươi phí công mười bảy năm, sách cũng chỉ bụng chó! Biết thế hồi đó ném ngươi xuống hố phân cho c.h.ế.t đuối , khỏi nuôi cái thứ bạch nhãn lang vô ơn !”

Bà cụ Tiết vốn nổi tiếng mồm năm miệng mười, một khi chửi là thể kéo dài cả buổi trưa ngớt.

Sáng nay, mới lúc ăn cơm cũng gây chuyện vì việc học hành. Dưỡng phụ Từ Giải Phóng ồn ào liền lỉnh ngoài, để trong nhà biến thành chiến trường độc quyền của bà cụ. Từ Mộng thậm chí còn nghi ngờ, lá phổi của bà thể tích ít nhất bốn ngàn, chửi thể phun liền năm ngàn câu tục tĩu, cần lấy . Nếu đem nhốt xuống nước, bà chắc cũng nín thở cả mười phút.

Hàng xóm xung quanh động đều túa xem náo nhiệt. đến lúc , chẳng ai dại gì mà xông lên can ngăn. Ai cũng bà cụ Tiết náo loạn thế , rốt cuộc cũng chỉ là vì tiền.

Nhà họ Từ ba trai một gái. Cô con gái sớm gả , hiếm khi về nhà. Từ Đại Vệ là con trưởng.

Hiện giờ nuôi nổi một sinh viên đại học chẳng dễ dàng, chỉ nhà Từ Đại Vệ vét sạch, mà cả nhà lão nhị, lão tam cũng đều moi tiền, nhưng bà cụ vẫn thấy đủ, còn Từ Mộng bỏ học, công trong xưởng, đem tiền lương nuôi đại tôn tử của bà.

Phùng Yến Văn đương nhiên đồng ý. Từ Mộng chỉ còn một năm nữa là nghiệp, dẫu cho thi trượt, ít vẫn tấm bằng cấp ba. Nếu giờ bỏ học, chẳng khác nào một học sinh trung học dở dang, tương lai coi như hết.

Cả ngày mắng nhiếc, giờ phút Phùng Yến Văn mệt mỏi cả lẫn tâm, chỉ thể xổm đất mà nức nở nghẹn ngào.

Bà cụ Tiết tức khí xông tới định túm tóc Từ Mộng. Cô liền bước lên cản, kết quả phắt sang tát một cái, móng tay dài cào loạn, để mấy vết m.á.u mặt Phùng Yến Văn.

Tới đây thì Từ Mộng nhịn nữa,  cô cũng nhào lên.

Kiếp   cô  từng chạy ngoài xã hội, gặp đủ loại , đại trường hợp nào trải qua, há sợ một bà già đanh đá như ?

Quả nhiên, động thủ, Từ Mộng đè chặt bà cụ xuống, chút nể tình, đánh choáng váng đến mức bà tru tréo đòi báo quan, dọa sẽ tống Từ Mộng tù. Phùng Yến Văn sợ đến hồn xiêu phách lạc, vội quỳ xuống đất cầu xin con gái.

“Mẹ, đừng cầu xin bà !” – Từ Mộng kéo mạnh Phùng Yến Văn dậy, giọng lồng lộng chua chát: – “Phi! Đồ hổ! Năm xưa chính nhà bà nhận hết chỗ của cha , giờ ăn no lương thực trong bụng chê bai vô dụng. Trên đời nào cái đạo lý như thế chứ?”

 

 

Loading...