Mỹ Nhân kinh thành thập niên 90 - Chương 19:chương 19
Cập nhật lúc: 2025-08-29 10:38:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6pnusGzWm9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay giống hôm qua. Hôm qua chủ động hỏi mua, Từ Mộng chỉ thuận nước đẩy thuyền bán . hôm nay coi như mở hàng thật sự, bán thì tự cất tiếng rao. Loại chuyện kiếp cô cũng từng trải qua, chẳng qua lâu .
Hai con chọn chỗ râm mát, qua tấp nập, mấy quả dưa to đặt mặt cũng đủ khiến nhiều ánh mắt tò mò liếc .
Từ Mộng hít sâu một , dõng dạc cất tiếng:
Thư
“Bán dưa hấu đây! Cắt miếng dưa ngọt, năm hào một miếng! Trời nóng thế ăn một miếng mát khát. Thúc thúc, ngài ăn thử ? A di, nóng ăn miếng dưa hấu cho mát!”
Cô vốn gương mặt sáng sủa xinh , bản chiếm lợi thế. Mà giọng rao lanh lợi cũng tự nhiên mà . Ngày ở trong ngõ nhỏ, gặp ai cô cũng gọi ông gọi bà, gọi chú gọi thím, nên chẳng ngại ngùng. Giờ nghĩ đơn giản, coi xa lạ như hàng xóm trong ngõ, càng gọi càng thấy tự nhiên, chậm rãi cũng bạo dạn hơn.
Chẳng mấy chốc, dừng .
Ga tàu hỏa vốn đủ loại : đồng hương lên Kinh , khách du lịch ghé qua, giàu nghèo, nam nữ đủ cả. Chỉ cần dày mặt một chút, ở đây một ngày là thể bán khối lượng nhỏ.
Người địa phương thì , chứ khách từ nơi khác tới lập tức chú ý. Thời , chuyến du lịch lên Kinh ai là nghèo túng, đường xa mấy ngày tàu, nóng khát, xuống ga nghĩ đến đầu tiên chính là chuyện ăn uống.
Mà ở chỗ nhiều khách xuống nhất thế , nếu chỉ để mấy quả dưa nguyên thì chắc ngó ngàng. bổ dưa cắt miếng bán lẻ, còn sạch sẽ gọn gàng, thì quả thật mới lạ. Người vốn thích chen xem náo nhiệt, càng dễ tụ khách.
Quả nhiên, một vị cán bộ nhỏ trông ăn mặc chỉnh tề ghé , :
“Cắt miếng bán ? Khéo thật, cô cũng buôn bán ghê. Nhà ba , lấy ba miếng nhé. À mà ăn xong vỏ bỏ ? bảo bừa bãi rác là phạt tiền đấy.”
Từ Mộng gật đầu, nhanh tay cắt ba miếng, vẫn như hôm qua: cố ý chừa một đầu để khách dễ cầm, tiện ăn tiện bỏ vỏ. Ăn xong, vỏ dưa cô liền chỉ cho bỏ chiếc thùng chuẩn sẵn bên cạnh.
---
“Không , bây giờ quản lý vệ sinh nghiêm lắm. Nếu nhân viên tuần phố thấy, nhẹ thì nhắc nhở, nặng còn phạt tiền. Ăn xong bỏ cái thùng nhỏ , để xử lý cho.”
Người đàn ông xong liền gật đầu cảm ơn. Thấy Từ Mộng chỉ bán dưa mà còn chuẩn sẵn chỗ vứt rác, càng thiện cảm, dứt khoát ngay chỗ râm mát ăn trò chuyện, hỏi cô ở đây chỗ nào vui, chỗ nào ăn ngon.
Từ Mộng vốn lớn lên tại đây, quen thuộc ngõ ngách từng con phố, hỏi gì cũng đáp . Hai chuyện rôm rả, ngược khiến mấy du khách khác tò mò ghé .
Chẳng mấy chốc, mua thêm dưa. Một quả dưa cũng cắt bao nhiêu miếng, nhanh bán hết, cô bổ sang quả thứ hai.
chung, kẻ xem náo nhiệt vẫn đông hơn khách mua, bán dần chậm . Đến cuối cùng, Từ Mộng còn vây tròn, hỏi đường hỏi chuyện tới tấp, đến nỗi dở dở .
Ngay lúc , chen qua đám đông tiến . Từ Mộng thì nhận chính là gia đình ba đầu tiên mua dưa hồi nãy, bất giác chút hoang mang hiểu chuyện gì.
Phùng Yến Văn thì hoảng hốt hơn cả, sợ rằng dưa hấu ăn vấn đề nên tìm phiền phức. dưa hấu bổ, còn mới nguyên, tuyệt đối thể hỏng .
Người phụ nữ bên cạnh nhanh miệng :
“Dưa hấu ngon quá, còn ?”
Phía bà còn kéo theo một nhóm dài .
Thoạt là đoàn tập thể du lịch. Hóa nãy họ ăn thử dưa, Từ Mộng chỉ đường, thấy cô bé thật thà lanh lợi nên về kể với đồng nghiệp. Thế là cả đoàn đều qua mua để giải khát xem cho vui.
Thấy đông như , Từ Mộng mừng rỡ, lập tức đoán đây là đoàn đơn vị.
“Đủ, đủ, các vị yên tâm! Phía còn dưa, nhiều hơn nữa cũng sợ thiếu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/my-nhan-kinh-thanh-thap-nien-90/chuong-19chuong-19.html.]
“ cắt miếng bằng nãy nhé, nhỏ hơn .” Vị cán bộ nhỏ nghiêm giọng.
Từ Mộng vội bảo:
“Ngài cứ yên tâm, cắt miếng nào cũng như . Nếu ai lòng, sẽ bù thêm ngay, tuyệt đối để ai thiệt.”
“Vậy thì . Chúng tổng cộng 34 , cô cắt 34 miếng, tiền sẽ gom trả luôn cho cô.”
---
Có đưa tiền, Từ Mộng nhanh tay bổ dưa, Phùng Yến Văn bên trợ thủ, hai con phối hợp nhịp nhàng, cắt một lúc là xong. Đám du khách xuống tàu, vốn mệt khát, lo sợ chờ lâu, thấy Từ Mộng cắt dưa nhanh gọn thì vui vẻ trả tiền, cầm miếng dưa nép bên đường ăn ngay. Ăn xong, cô còn chuẩn nước trong cho rửa tay, rác thải cũng gom gọn.
Khách càng đông, bán càng nhanh. Phùng Yến Văn đếm tiền đến hoa cả mắt, lòng đầy lâng lâng. Không cần tính cũng hôm nay chắc chắn lãi to.
Chỉ trong đầy hai tiếng, bốn quả dưa lớn bán sạch.
Từ Mộng ngẩng đầu trời, :
“Mẹ, con tìm dì Trương lấy thêm dưa. Mẹ ở đây dọn vỏ dưa, tiện thể chuẩn thêm nước.”
Phùng Yến Văn gật đầu:
“Được.”
Thế là Từ Mộng quảy sọt, vội vàng chạy về phía chợ.
——
Cùng lúc đó, con đường ven ga, một chiếc xe máy đang chầm chậm nhích từng chút một.
Người lái xe là một thanh niên tuấn tú, đường nét gương mặt rõ ràng, đôi mắt đào hoa xếch, thoáng lộ vẻ sốt ruột:
“Chậm phát điên, bên đông thế .”
Ngồi xe là một cô gái mười bảy mười tám tuổi, đội mũ vành trắng chống nắng. Dù , gương mặt cô vẫn đỏ hồng vì nắng gắt. Chán nản ngó quanh, chợt ánh mắt cô sáng lên khi thấy Từ Mộng đang quảy sọt ngang qua đám đông.
“Hình như em thấy quen! Anh rẽ sang bên chút xem.”
“Rẽ nổi. Chính em bảo đường đông nghẹt mà.” Thanh niên vẫn giữ vẻ khó chịu.
Cô gái sốt ruột kéo tay , lay lay:
“Anh kìa, bên đường là Từ Mộng ? Anh còn nhớ , hồi nhỏ chị đến nhà em chơi, còn dẫn cả bọn trượt băng nữa đó.”
“Có chuyện ?” Giọng vẫn hờ hững, cau mày cố lục tìm trong trí nhớ. Trong đầu chỉ lờ mờ thoáng qua một bóng dáng nhỏ bé, nhưng vẫn lắc đầu: “Không nhớ.”
Trong khi đó, Từ Mộng nhanh nhẹn len lỏi qua đám đông, chẳng mấy chốc biến mất khỏi tầm mắt họ. Cô gái chống cằm, thở dài tiếc nuối, lẩm bẩm:
“Biết ngay mà, chẳng bao giờ chịu nhanh một chút. Em còn định chào chị vài câu. Trời ơi, chị càng lớn càng xinh thế chứ… À , từ nhỏ xinh , giờ còn hơn nhiều. Em mấy năm gặp , đều tại cả! Nếu chịu chạy nhanh hơn chút, em gặp chị . Em lừa , chị thật sự .”
Thanh niên mà chỉ khẽ hừ mũi, vẻ mặt tỏ coi thường.
là Hàn Lăng Lăng , thấy ai cũng khen , mãi chẳng dứt. Anh liếc cô một cái, bẻ tay lái, xe máy rẽ sang con đường khác.
---