Em Gái Nữ Phụ Độc Ác Trở Thành Đoàn Sủng Hào Môn ( Dịch Full ) - Chương 29: Kế Hoạch Phá Sản 1-2

Cập nhật lúc: 2025-08-29 05:05:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSyKCkOr4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đối phó với Tú Phân thì đơn giản hơn nhiều so với đối phó Thẩm Ninh Tuệ.

Chỉ cần liên quan đến con cái thì sợ Tú Phân đồng ý.

Ban đầu Tú Phân còn ngại ngùng, nhưng sự thuyết phục nhiệt tình của Tô Chí Vũ, bà dần dần chút động lòng.

nhịn đầu Thẩm Ninh Tuệ: "Ninh Tuệ, con chụp ảnh ?"

Tô Chí Vũ ngờ bây giờ đến cả chuyện Tú Phân cũng để Thẩm Ninh Tuệ quyết định.

Mặc dù sớm chuẩn sẵn lời lẽ, ngay cả ví tiền cũng chuẩn xong, nhưng khi hỏi đến Thẩm Ninh Tuệ thì tim Tô Chí Vũ vẫn thắt . Tô Chí Vũ sợ rằng Thẩm Ninh Tuệ thấu suy nghĩ của , điều gì đó khiến đau đầu.

điều khiến bất ngờ là Thẩm Ninh Tuệ đồng ý ngay tắp lự.

Bước đầu tiên quan trọng nhất của kế hoạch thành công dễ dàng như , Tô Chí Vũ lập tức rèn sắt khi còn nóng. Nhân lúc Châu ở đó, lập tức dẫn hai ngoài, ngay cả bữa sáng cũng kịp ăn.

Nhà họ Tô tài xế riêng. Để dụ dỗ Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ ngoài, Tô Chí Vũ đặc biệt dặn tài xế lái một chiếc xe xịn mới tinh, chở ba hướng về khu phố sầm uất của tỉnh thành.

Nghĩ đến việc cuối cùng cũng thể tống khứ hai củ khoai lang bỏng tay , Tô Chí Vũ vô cùng phấn khích suốt dọc đường.

Xe chạy chậm rãi, Tô Chí Vũ hiếm khi hứng thú dâng trào, hào hứng giới thiệu cho hai suốt quãng đường.

Sở thú, bảo tàng, cung thiếu nhi, chùa chiền...

Mỗi khi qua một khu vực, Tô Chí Vũ thao thao bất tuyệt giới thiệu một tràng dài.

Mấy chục năm , những nơi vẫn còn đó, chỉ là tân trang sửa chữa một chút. Bề ngoài của nó chút đổi, còn vị trí địa lý và công năng kiến trúc thì vẫn y nguyên.

Thẩm Ninh Tuệ từng sống ở đây, những gì Tô Chí Vũ cô đều nên chẳng chút hứng thú nào.

Thế nhưng Tú Phân lắng chăm chú.

Trong sở thú, nhốt những con hổ mà ở quê đến sợ mất mật.

Trong bảo tàng, cất giữ những món đồ cổ mà nhà quê chẳng hề để tâm.

Chùa chiền ở nông thôn thì khá phổ biến nhưng thường chỉ một tầng đổ nát. Đâu giống như chùa ở tỉnh thành, chiếm diện tích cực lớn, còn cao mấy tầng. Mái nhà vàng óng ánh, xa xa trông thì sáng lạn rực rỡ cứ như thần phật giáng lâm.

Quan trọng nhất là cung thiếu nhi.

Một đám trẻ cùng trang lứa đang học tập bên trong.

Lúc nhắc đến cung thiếu nhi, Tô Chí Vũ mang vẻ mặt đầy chán ghét, còn Tú Phân bất giác nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Ninh Tuệ.

Nếu con bà cũng cơ hội đó học thì mấy...

Vẻ ao ước mặt Tú Phân quá rõ ràng, Tô Chí Vũ chú ý thấy, vội :

"Dì Tú Phân, bên khu phố cũ cũng một cung thiếu nhi, là lát nữa chúng qua đó dạo nhé?"

"Có thể dạo ?" Mắt Tú Phân sáng lên.

Tô Chí Vũ đáp: "Vào bên trong thì , nhưng dạo xem xét bên ngoài thì vẫn ."

Tú Phân gật đầu lia lịa.

Nửa tiếng , ba đến khu phố cũ. Sáng sớm dậy ăn sáng, Thẩm Ninh Tuệ đói đến mức bụng dán lưng. thấy Tô Chí Vũ dỗ dành Tú Phân vui vẻ như , cô cũng tiện gì nên chỉ đành kiên nhẫn cùng.

Vừa đến cung thiếu nhi, sự chú ý của Tú Phân thu hút. Bà kéo Thẩm Ninh Tuệ xem khắp nơi, chỉ hận thể lập tức đưa Thẩm Ninh Tuệ học ngay tại chỗ.

Thẩm Ninh Tuệ hiếm khi thấy Tú Phân hứng thú như , đành cùng bà xem. Còn Tô Chí Vũ ở bên cạnh thì nhân lúc hai để ý lẻn đó gần đấy, một lúc lâu mới .

Thẩm Ninh Tuệ luôn cảm thấy hành vi của Tô Chí Vũ gì đó lén lút. Sau khi âm thầm quan sát một lát, cô tìm cơ hội theo, chỉ thấy Tô Chí Vũ đang hỏi thăm gì đó ở một nhà khách gần đó, một hồi hình như còn cãi với .

"Một lớn một nhỏ, hai phụ nữ ở một phòng. Khoảng bảy ngày, bao ăn bao ở giá bao nhiêu?"

"Thẻ căn cước? cũng họ thẻ căn cước ... Không thẻ căn cước ? thể trả thêm tiền?"

"... Không , giải thích, kẻ buôn . và họ là họ hàng, trả tiền cho họ ở nhà khách..."

"Anh thấy kẻ buôn nào giàu như ?"

"Không , cả trông giống kẻ chỗ nào chứ..."

" chỉ hỏi thăm thôi mà, cần thế ..."

Cuối cùng Tô Chí Vũ đuổi ngoài.

Cậu cúi đầu ví tiền của .

Vốn dĩ định sắp xếp cho Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ ở khách sạn mà từng ở đây.

khi ngoài, Tô Chí Vũ tạm thời đổi ý định.

Nhà họ Tô và nhà họ Bạch giàu , quen sống sung sướng, khi ngoài tự nhiên sẽ để chịu thiệt.

Bất kể là Bạch Cầm Tô Chí Vũ đều ở những khách sạn thuộc hàng nhất nhì địa phương.

Nếu là tự bỏ tiền ở thì .

nghĩ đến việc bỏ tiền cho Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ hưởng phúc, Tô Chí Vũ lập tức vui.

Những năm 90, khi chụp ảnh ở tiệm ảnh, trừ khi trả thêm tiền gấp, nếu lấy ảnh thì đợi mấy ngày.

Tô Chí Vũ định đợi khi Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ chụp ảnh xong, lấy cớ để Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ ở gần đó.

Sau đó sẽ âm thầm dặn dò ở tiệm ảnh, một tuần hẵng đưa ảnh cho họ là .

Đợi Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ ở bên ngoài một tuần biệt thự, họ đối mặt sẽ là Bạch Cầm về nhà, chứ nữa!

Cuối cùng cũng thể thoát khỏi những chuyện vặt vãnh lộn xộn , tiếp tục cuộc sống ung dung thoải mái đây!

Vốn tưởng Thẩm Ninh Tuệ cực kỳ khó chơi, Tô Chí Vũ chuẩn tinh thần chi đậm.

hôm nay việc diễn thuận lợi như , khiến Tô Chí Vũ nhịn nảy sinh những ý nghĩ khác.

cũng là sắp xếp cho họ ở . Ở khách sạn cũng là ở, ở nhà khách tồi tàn cũng là ở, chi bằng sắp xếp một chỗ rẻ tiền, còn thể tiết kiệm chút tiền.

Thời buổi việc ở khách sạn tiện lợi như , chỉ cần tra điện thoại là thể tìm thấy đủ loại thông tin chỗ ở.

Tô Chí Vũ tạm thời đổi khách sạn, bản từng ở những nơi khác nên đành nhân lúc Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ chú ý, lén lút chạy đến hỏi thăm một chút, đảm bảo lát nữa thể đưa Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ đó, như thể nhẹ nhàng về nhà.

Kết quả ngờ, lẽ bộ dạng lén lút hỏi han của trông quá khả nghi, gây ít nghi ngờ, cuối cùng thậm chí còn nghi là kẻ buôn ?

Cậu đường đường là thiếu gia nhà họ Tô, con trai do trưởng nữ nhà họ Bạch sinh , tướng mạo đường hoàng, cả đồ hiệu, nghi là kẻ buôn ?

Hôm nay Tô Chí Vũ Thẩm Ninh Tuệ chọc tức, ngược suýt thì nhân viên nhà khách cho tức đến ngất ...

Thẩm Ninh Tuệ xem vài phút, đại khái đoán suy nghĩ của Tô Chí Vũ. Cô quanh bốn phía, thấy mấy cửa hàng quen thuộc mà kiếp lui tới. Thẩm Ninh Tuệ lập tức bên cạnh Tú Phân.

Gần nửa tiếng , Tô Chí Vũ mới về với mồ hôi nhễ nhại.

Mặc dù mặt vẫn còn phảng phất sự tức giận, nhưng khi thấy Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ, lập tức nở nụ :

"Dì Tú Phân, em Ninh Tuệ, hai mệt . Hay là chúng ăn chút gì đó, dưỡng sức để chụp ảnh xong về nhà."

Tú Phân ý kiến gì, Thẩm Ninh Tuệ cũng gì. Hai theo Tô Chí Vũ về phía .

Khu phố cũ là trung tâm thành phố phát triển sớm nhất của tỉnh, xây dựng mấy chục năm. Trải qua sự bào mòn của thời gian, bất kể là nhà cửa đường xá đều cũ nát hơn so với khu đô thị mới xây nhiều.

Người ở khu cũ lưu luyến , vị trí địa lý ở đây cũng tệ, tuy cũ nát nhưng vẫn là khu vực sầm uất nhất.

Chỉ là so với khu mới thì việc quản lý vẫn còn nhiều lỗ hổng.

Tô Chí Vũ hỏi thêm mấy nhà khách nữa, cuối cùng cũng tìm một nơi yêu cầu thẻ căn cước, cần lai lịch, chỉ cần nộp tiền là thể ở ngay.

Nhà khách đó trong một con hẻm ở góc khuất khá hẻo lánh của khu phố cũ, qua nhiều, trông cũng vẻ cũ nát hơn một chút so với các nhà khách khác. Trên cửa nhà khách còn dán quảng cáo nhỏ, thỉnh thoảng thậm chí còn vài gã đàn ông trông khả nghi, dẫn theo những phụ nữ ăn mặc khá mát mẻ ...

Nếu là bản Tô Chí Vũ, c.h.ế.t cũng ở đây.

nếu là Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ thì cả.

Lúc , Tô Chí Vũ dẫn hai về phía nhà khách đó, suy tính xem thế nào để thuyết phục hai ở.

Tú Phân từ nông thôn , cái gì cũng thấy lạ, ngay cả một cái cung thiếu nhi cũng thể ngắm cả buổi trời, thuyết phục bà ở trong nhà khách tốn tiền khó.

Chỉ là Thẩm Ninh Tuệ...

Sau mấy đối đầu, Tô Chí Vũ chút ám ảnh với Thẩm Ninh Tuệ.

Mặc dù hôm nay việc đều thuận lợi, nhưng luôn cảm thấy chỉ cần một chút sơ suất là sẽ xảy vấn đề ở chỗ Thẩm Ninh Tuệ. Cho nên nhất định cẩn thận, cẩn thận và cẩn thận hơn nữa.

lúc , Thẩm Ninh Tuệ đột nhiên chỉ một cửa hàng phía :

"Con ngửi thấy mùi thức ăn, thơm quá. Anh Chí Vũ định dẫn hai con em đó ăn cơm ?"

Tô Chí Vũ , theo phản xạ ngẩng đầu lên.

Cậu thấy nơi Thẩm Ninh Tuệ chỉ là một cửa hàng trong một con hẻm, sâu trong khu phố cũ.

Dường như cửa hàng mở trong một ngôi nhà cũ nào đó. Ngoài tấm biển hiệu bốn chữ "Món ngon Trần Ký" lau chùi sáng bóng , những chỗ còn đều rách nát. Cánh cửa đen sì cũ kỹ mở hé, qua ngang qua đó giống như thấy thứ gì bẩn thỉu, theo phản xạ vòng qua.

Nếu là ngày thường, Tô Chí Vũ đến liếc mắt cũng thèm liếc đến loại quán nhỏ bẩn thỉu trốn trong hẻm , huống chi là bước .

Thế nhưng lúc lời Thẩm Ninh Tuệ xong, mắt Tô Chí Vũ sáng lên.

Quán trông còn cũ nát hơn cả nhà khách mà nhắm tới, Thẩm Ninh Tuệ lên cơn gì, thể để mắt đến loại quán nhỏ .

đề nghị của cô hợp ý Tô Chí Vũ.

Đến cả quán nhỏ cũ nát thế cũng thể ăn. Đợi khi từ đây , thấy nhà khách sắp xếp cho, chắc chắn họ sẽ còn chê cũ nát nữa.

Tô Chí Vũ lập tức gật đầu, dẫn hai đẩy cánh cửa gỗ nặng nề , thẳng trong.

Điều khiến Tô Chí Vũ bất ngờ là bên ngoài cửa hàng trông đen đúa cũ nát, nhưng bên trong sạch sẽ gọn gàng hơn tưởng tượng của nhiều.

Trong sảnh lớn rộng rãi sáng sủa, một ông cụ đeo kính râm đang kéo nhị hồ, chậm rãi diễn tấu.

Xung quanh trồng đầy cây xanh tươi mát, hai bên ngăn cách bằng tường tre thành vô phòng riêng trang nhã. Trong lư hương đốt loại hương liệu gì, mùi thơm thanh khiết tao nhã, thêm một ấm ngon thì quả thực gì thanh lịch bằng.

Nơi như thế , chắc Bạch lão thái thái sẽ thích...

Trong đầu Tô Chí Vũ lóe lên ý nghĩ đó thì một nữ phục vụ mặc sườn xám bước tới : "Mấy vị đặt ?"

Không đợi Tô Chí Vũ trả lời, Thẩm Ninh Tuệ ở bên cạnh nhanh nhảu đáp: "Không , nhưng chúng thể đợi."

Nữ phục vụ ngạc nhiên liếc Thẩm Ninh Tuệ.

Tô Chí Vũ và Tú Phân đều lên tiếng, đưa quyết định trong ba là Thẩm Ninh Tuệ nhỏ tuổi nhất?

Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ vẫn mặc quần áo nhà quê, trông quê mùa nghèo nàn.

Mà Tô Chí Vũ bên cạnh tạo thành sự tương phản rõ rệt với họ.

Nhân viên phục vụ việc ở đây gặp qua vô giàu , mắt tinh tường đến mức nào, bởi liếc mắt nhận quần áo giày dép Tô Chí Vũ đều là hàng hiệu, giá trị nhỏ.

Lẽ giàu như tuyệt đối thể cùng với những quê mùa như Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ.

những năm 90, tình hình vẫn còn khá đặc biệt.

nguyenhong

Vẫn một ông trùm sống cuộc sống cần kiệm giản dị, đến cả con cháu cũng phép quá xa hoa.

Thoạt là dân nghèo, nhưng thực tế là những ông trùm nắm trong tay vô tài nguyên, cô cũng từng gặp qua những như .

Vì thế, nữ phục vụ dám chút chậm trễ nào, vội vàng mời trong.

Đang là buổi sáng, qua giờ ăn sáng, đến giờ ăn trưa nên khách trong quán nhiều, nhân viên nhanh chóng sắp xếp cho mấy Thẩm Ninh Tuệ một phòng riêng, đồng thời đưa lên một thực đơn.

mở lời là Thẩm Ninh Tuệ, thế nên thực đơn cũng đưa thẳng tay cô.

Thẩm Ninh Tuệ tùy ý liếc . Không cần nhân viên phục vụ nhắc nhở, cô trực tiếp gọi những món ăn đặc trưng của quán .

Nữ phục vụ , càng thêm khẳng định tuy hai ăn mặc nghèo nàn, nhưng thực tế lai lịch hề tầm thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/em-gai-nu-phu-doc-ac-tro-thanh-doan-sung-hao-mon-dich-full/chuong-29-ke-hoach-pha-san-1-2.html.]

Đặc biệt là Thẩm Ninh Tuệ, tuổi còn nhỏ mà ung dung bình tĩnh, gọi những món đắt tiền nhưng đánh giá cao, rõ ràng là hiểu về quán của họ, chỉ ăn ở đây một .

Thẩm Ninh Tuệ gọi món xong, sang Tú Phân và Tô Chí Vũ bên cạnh.

Tú Phân ngạc nhiên, hôm nay Thẩm Ninh Tuệ chủ động như .

tuy cô gọi một lúc bốn món, nhưng là những món chay tên vẻ rẻ tiền.

Nào là "canh cải thảo nước trong": "đậu hũ thái sợi Văn Tư"...

Xem Ninh Tuệ sợ Tô Chí Vũ tốn kém nên thà tự chủ động gọi mấy món rẻ tiền, để Tô Chí Vũ tiêu nhiều tiền.

Tú Phân đau lòng cho Thẩm Ninh Tuệ. mặt bà cũng gì, chỉ đưa thực đơn cho Tô Chí Vũ.

Thực đơn bằng thẻ tre, chữ phồn thể kiểu cổ. Vì khuôn khổ hạn nên chỉ ghi tên món ăn, ngoài gì khác.

Ngày thường Tô Chí Vũ ăn cơm, một ít nhất cũng gọi bảy tám món. hôm nay mời Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ, Tô Chí Vũ quyết định keo kiệt một chút, giả vờ để ý Thẩm Ninh Tuệ gọi món chay. Cậu bèn gật đầu, gọi thêm gì cả.

Từ đó, nữ phục vụ càng chắc chắn Thẩm Ninh Tuệ là đưa quyết định trong nhóm . Cô ghi tên món ăn xong, lập tức bưng thực đơn rời chuẩn .

Thời gian chờ món ăn lâu, nhân lúc rảnh rỗi, Tô Chí Vũ liền tận dụng cơ hội, cố ý mập mờ giới thiệu cho Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ về những “nét đặc sắc” của khu phố cũ. Cậu thao thao bất tuyệt, từ lịch sử mấy chục năm cho đến cảnh sinh hoạt thường ngày, cuối cùng khéo léo vòng sang chuyện các nhà khách quanh đây, quên hết lời khen ngợi: nào là dọn phòng mỗi ngày, nào là giao thông thuận tiện, dễ dàng…

Tú Phân hề mảy may nghi ngờ, chỉ mỉm lịch sự.

Điều khiến Tô Chí Vũ giật chính là Thẩm Ninh Tuệ. Từ đầu đến giờ cô vốn tỏ chẳng hứng thú với lời , mà lúc gật gù chăm chú, thỉnh thoảng còn mỉm đầy ẩn ý về phía . Ánh mắt khiến Tô Chí Vũ bỗng thấy rùng , linh cảm bất an lập tức dâng lên nữa.

Cậu vội rà soát từ sáng đến giờ: từng lời , từng hành động… tất cả đều chu , sơ hở. Nghĩ , Tô Chí Vũ ép gạt bỏ cái cảm giác quái lạ khỏi đầu.

lúc , nữ phục vụ bưng thức ăn lên.

Mùi hương ngào ngạt lan tỏa, đánh thẳng chiếc bụng đói meo của cả ba . Đã mấy ngày Tô Chí Vũ mất ngủ triền miên, sáng nay dậy sớm tìm gặp hai cô, ba còn kịp ăn sáng bộ hơn nửa khu phố. Đói mờ cả mắt, chẳng nghĩ ngợi gì nữa, lập tức cúi đầu ăn ngấu nghiến.

Càng ăn, Tô Chí Vũ càng ngạc nhiên. Không ngờ một quán cũ nát trong ngõ nhỏ thế thể nấu món ngon đến .

Bữa cơm ngon nhất đời từng nếm qua là ở nhà họ Lăng tại Kinh Đô – tổ tiên nhà họ vốn là đầu bếp ngự thiện trong cung. Tô Chí Vũ từng cho rằng sẽ chẳng bao giờ thể ăn món nào sánh bằng. Nào ngờ hôm nay, ngay tại cái quán tồi tàn , thưởng thức hương vị chẳng kém chút nào.

“Lần nhất định dẫn bố và chị gái cùng đến. Hôm nay đồ chay, gọi mấy món mặn, chay mặn kết hợp ăn mới .” – Tô Chí Vũ ăn thầm tính toán.

Thức ăn quá ngon, bụng quá đói, chẳng mấy chốc cả ba ăn sạch còn một miếng.

Sau khi no nê, Thẩm Ninh Tuệ đề nghị ngoài dạo một vòng cho tiêu cơm, tiện thể xem nhà khách ở khu phố cũ mà Tô Chí Vũ nhắc đến.

Không ngờ cô phối hợp đến , thậm chí còn mang vẻ mặt háo hức như thật sự hứng thú. Nhìn thấy cảnh đó, Tô Chí Vũ mừng rỡ, lập tức dậy dẫn đường.

Quầy thanh toán đặt ngay ngoài cửa. Thẩm Ninh Tuệ , kéo Tú Phân thẳng ngoài. Tô Chí Vũ bước theo cùng, tiện tay lấy ví tiền quầy.

Cậu vốn nghĩ nơi như thế chỉ dân bản địa, mức chi tiêu chắc chắn cao, hơn nữa hôm nay hầu hết đều là món chay, chắc nhiều lắm cũng chỉ vài chục tệ. Nghĩ , Tô Chí Vũ thản nhiên rút hai tờ mười tệ, đặt lên bàn.

Ai ngờ giây nữ phục vụ một con đến bốn chữ !

Tô Chí Vũ sững , suýt nữa tưởng nhầm:

“Bao… bao nhiêu tiền cơ?”

Nữ phục vụ với ánh mắt kỳ quái. Người đến ăn ở đây phần lớn là khách quen, đặc biệt là cô gái đó – rõ ràng dáng cũ, kẻ cùng mà giá cả?

Thấy Tô Chí Vũ c.h.ế.t trân, tay nắm chặt ví như trả, nữ phục vụ liếc mắt hiệu. Ngay lập tức, vài gã đàn ông to lớn ở góc quán khẽ xoay đầu về phía .

Loại quán gia truyền như thế ai cũng mở . Không chỗ dựa phía thì đập tan từ lâu. Người dám ăn quỵt ở đây ít, và tất nhiên họ đều cách “xử lý” để kẻ đó ngoan ngoãn móc tiền .

Tô Chí Vũ hoảng hốt liếc , chỉ thấy mấy gã đàn ông lực lưỡng đang nhàn nhã, ánh mắt sắc bén như dao. Không còn lựa chọn nào khác, đành run rẩy moi sạch ví tiền, mới cho ngoài trong sự kinh ngạc xen lẫn sợ hãi.

Ra khỏi cửa, cảnh tượng mắt càng khiến lạnh sống lưng.

Khu phố cũ vốn náo nhiệt, nhưng riêng con ngõ , qua đều cố tình tránh xa quán, vẻ mặt chẳng hề chê bai cũ nát mà là kính sợ né tránh!

Lúc Tô Chí Vũ mới chợt hiểu – cái quán tưởng như bình thường thực chất là nhà hàng trăm năm tuổi, chỉ phục vụ khách quen hoặc khách đặt . Người thường, dù bỏ tiền cũng chắc tư cách bước .

Chẳng qua hôm nay đúng lúc quán vắng, cộng thêm tổ hợp ba họ quá đặc biệt, thêm Thẩm Ninh Tuệ ung dung dáng khách quen, nên nữ phục vụ mới nhiều mà trực tiếp mang món

Người bình thường đừng ăn, ngay cả vị trí của quán cũng chẳng .

Ví dụ như nhà họ Tô, vốn coi là gia đình giàu trong mắt nhiều , nhưng đừng là Tô Chí Vũ, ngay cả Bạch Cầm và Tô Đào cũng hề sự tồn tại của quán ăn đặc biệt .

Những thể bước chân nơi đây tiêu tiền đều là các ông trùm thế lực, tiền bạc lẫn quan hệ. Chính vì mà thực đơn hề ghi giá, quán cũng thu tiền — tất cả đều đợi khách ăn xong mới tính, để giữ trọn thể diện cho họ.

Ai ngờ gặp một Tô Chí Vũ chẳng gì!

Dưới ánh mắt khinh bỉ của nữ phục vụ cùng mấy gã đàn ông to lớn, gần như nghẹn ngào nuốt nước mắt, móc sạch tiền trong ví mới thể mạng bước ngoài.

Nắng trưa chói chang chiếu xuống, nhưng trái tim Tô Chí Vũ lạnh lẽo như khoét rỗng. Cậu quên vẻ uy h.i.ế.p khi mấy gã đàn ông đồng loạt dậy, cũng chẳng xóa nổi ánh đầy khinh miệt của nữ phục vụ. Điều khiến đau khổ hơn cả là ví tiền tiêu vặt gần như trống rỗng!

Tuy nhà họ Tô và nhà họ Bạch đều giàu , nhưng Tô Chí Vũ rốt cuộc cũng chỉ là một học sinh cấp ba, thành niên, thể giao quá nhiều tiền. Mấy nghìn tệ mà dành dụm nhiều năm từ tiền mừng tuổi, mà chỉ với một bữa ăn—phần lớn là đồ chay— tiêu sạch trong nháy mắt!

Ngẩng đầu lên, Tô Chí Vũ bỗng thấy Thẩm Ninh Tuệ và Tú Phân đang đợi ở phía . Vừa lúc sang, Thẩm Ninh Tuệ cũng đầu, nở nụ ngọt ngào.

Nụ rõ ràng trong trẻo, nhưng trong mắt Tô Chí Vũ đáng sợ hơn bất kỳ cơn ác mộng nào. Cậu bao giờ cảm nhận rõ rệt như lúc : mỗi khi nghĩ chiếm thế thượng phong, thì Thẩm Ninh Tuệ giáng xuống một đòn chí mạng. Và mỗi tay, cô càng ngày càng tàn nhẫn hơn!

Cậu tài nào hiểu nổi: tại Thẩm Ninh Tuệ nơi ? Một địa điểm mà ngay cả nhà họ Tô còn , cô ? Hay chỉ là mèo mù vớ cá rán? nếu chỉ là ngẫu nhiên, thì sự ngẫu nhiên lặp bao nhiêu ? Lần nào cũng khéo khắc chế đến nghẹt thở, khiến còn đường phản kháng!

Nghĩ đến đây, Tô Chí Vũ càng cảm thấy cuộc sống thật sự thể sống nổi nữa.

Mang theo một bụng oán khí, bước đến mặt Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ. Chưa kịp mở miệng, Thẩm Ninh Tuệ vui vẻ cất tiếng:

– Anh Chí Vũ, tiệm chụp ảnh ngay phía kìa, chúng chụp ảnh nhé?

Chụp… ảnh?

Sau khi bỏ tiền khổng lồ cho một bữa ăn, giờ còn trả tiền chụp ảnh cho họ…

Tô Chí Vũ xong, suýt nữa thì hộc m.á.u tại chỗ! Chu lột da cũng chẳng ác đến mức . Rõ ràng bọn họ coi nữa!

Một tiếng , Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ rạng rỡ bước khỏi tiệm chụp ảnh. Hai tiếng , ba họ cùng xe biệt thự.

Trước khi , Tô Chí Vũ còn hớn hở như gió xuân, tràn đầy kiêu ngạo và mong đợi. Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ thì mệt mỏi, bụng đói meo, Thẩm Ninh Tuệ thậm chí ngáp, buồn ngủ gục xuống. khi trở về, cả hai đều gương mặt thỏa mãn và hân hoan.

Ngược , Tô Chí Vũ như thể rút cạn sinh lực, sắc mặt xám ngoét, cúi gằm đầu ủ rũ, khác hẳn bộ dạng hùng hổ lúc xuất phát.

Khi bước nhà, ba liền thấy dì Trương chuẩn một chiếc ô giấy dầu kiểu cổ. Đó là ý tưởng của Thẩm Ninh Tuệ: cô dọn dẹp và sửa sang hồ nước cùng sân vườn kiểu Trung Hoa, kết hợp với ô giấy dầu để tạo thêm phong vị cổ điển.

Lisa thấy bọn họ về, vội pha chạy bếp chuẩn bữa tối. Thẩm Ninh Tuệ bỗng hứng chí ăn bít tết Wellington. Lisa ngẩn , vì từng món đó. Thẩm Ninh Tuệ chỉ nhún vai, thản nhiên: “Món nổi tiếng thế , chẳng lẽ cô học qua? thấy ti vi hôm qua đấy.”

Lisa nào dám phản bác, chỉ cúi đầu chăm chỉ việc.

Ngoài sân, tài xế khi đỗ xe liền lau chùi, vườn cũng cặm cụi cắt tỉa cành lá. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Tô Chí Vũ nhận nhân viên trong biệt thự dường như đều đổi, một cách tinh tế.

Điều kỳ lạ là, chẳng từ bao giờ, tất cả gần như tự giác mà theo sự chỉ đạo của Thẩm Ninh Tuệ. Tô Chí Vũ vốn nghĩ khi cô sai bảo, họ sẽ âm thầm oán giận. kết quả trái ngược : cả biệt thự thực sự đang da đổi thịt, bắt đầu từ những chi tiết nhỏ bé, nhờ sự sắp đặt tinh tế của Thẩm Ninh Tuệ.

Sau khi thành công việc, nhanh chóng thấy thành quả. Thẩm Ninh Tuệ bắt họ lặp lặp những việc vô nghĩa, ngược còn cho phép nghỉ ngơi sớm khi xong nhiệm vụ. Nhờ , chẳng ai oán than, trái còn thêm hăng hái, nhiệt tình gấp bội.

Trong khi đó, Tô Chí Vũ thẫn thờ ghế, liếc sang phòng khách. Ở đó, Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ đang thoải mái uống , xem ti vi, gương mặt an nhàn đến mức khiến tức nghẹn. Quay bóng trong gương, chợt giật : chỉ một ngày mà quầng thâm mắt sâu hẳn, bọng mắt nặng trĩu.

Chân trái còn âm ỉ đau nhức. Vết thương cũ do tai nạn xe từng khiến bác sĩ dặn dưỡng cẩn thận, nếu sẽ để di chứng. Không rõ giờ là đau thật, chỉ là tâm lý bất an khiến cơn nhức nhối bùng lên.

Ban đầu, Tô Chí Vũ giữ bằng biệt thự cùng mỹ phẩm của Bạch Cầm, nên thà bỏ tiền túi cũng quyết tâm tống cổ Tú Phân và Thẩm Ninh Tuệ . rốt cuộc, một ngày, những đuổi , mà tiền tiêu vặt cũng vét sạch!

Càng nghĩ càng hối hận. Giá mà giữ tiền đó bồi thường cho Bạch Cầm thì còn hơn. Dù bà cũng là ruột, cầm cũng sẽ trả . Còn giờ, tiền coi như ném xuống biển — tiêu một bữa ăn kỳ quái, đến đòi cũng chẳng cớ. Hôm nay đánh cho một trận là may lắm !

Ý nghĩ khiến Tô Chí Vũ lạnh sống lưng. Nếu hôm nay mang ít tiền hơn, e rằng chẳng đường về. Nghĩ tới đó, dũng khí đối đầu với Thẩm Ninh Tuệ lập tức tan biến.

Trước đây, còn gắng sức chống chọi. một ngày, lòng kiêu ngạo lẫn khí phách đều mài mòn đến cạn kiệt. Không những tranh chấp, ngay cả thấy Thẩm Ninh Tuệ và Tú Phân thôi cũng chẳng buồn.

Liên tiếp mấy đêm mất ngủ khiến thể rã rời. Cậu thừa chẳng đối thủ, cứ tiếp tục thì chỉ là hành vi ngu xuẩn. Trong thi cử, luôn khen thông minh vì bỏ qua câu khó, tập trung câu chắc chắn. Thế mà giờ, cố đ.â.m đầu chỗ lối thoát.

Nghĩ , Tô Chí Vũ chậm rãi dậy, lặng lẽ trở về phòng.

Hai ngày , lên chuyến bay Kinh Đô, bỏ phiền não lưng.

Ba ngày kế tiếp, tại một khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, Bạch Cầm thu dọn hành lý, xe về biệt thự. Tin bà trở về đầu tiên do bà báo, mà là Tô Tâm Liên .

Năm xưa, Bạch lão thái thái nổi tiếng khuê các vì nhan sắc hơn , con cái hầu hết đều thừa hưởng. Chỉ riêng Bạch Cầm là ngoại lệ — chẳng giống cha, chẳng giống , gom hết nhược điểm của cả hai mà thành.

Bạch lão gia tử yêu vợ như mạng, thấy con gái lớn lên mà chẳng giống ai thì thất vọng tràn trề. Thêm đó, tính tình Bạch Cầm khó ưa, thường khiến phiền lòng, nên quan hệ cha con chỉ dừng ở mức bình thường.

Cho tới khi Bạch Cầm sinh Tô Tâm Liên.

Cô bé vài phần dáng dấp của Bạch lão thái thái lúc nhỏ, thêm thông minh lanh lợi, nên nhanh chóng chiếm trọn lòng thương yêu của ông. Trong đám cháu thế hệ thứ ba nhà họ Bạch, Tô Tâm Liên luôn là sủng ái nhất.

Sau khi sự thật về phận tiểu thư thật – giả lộ , chính Tô Tâm Liên hao tâm tổn trí mới thuyết phục nhà họ Bạch để Tú Phân tạm thời ở biệt thự tên Bạch Cầm. Tất cả chỉ để tranh thủ thêm thời gian cho .

Bạch Cầm hiểu rõ ý con gái, nhưng mỗi nghĩ đến việc đối mặt với Tú Phân thì phiền chán chịu nổi. lúc , Tô Chí Vũ chủ động đề nghị bà xử lý . Bà vốn nghỉ ngơi, nên thẳng thừng giao chuyện cho con trai út, còn thì du lịch suối nước nóng để điều chỉnh tâm trạng.

Nay mấy ngày nghỉ, bà dần bình tĩnh trở .

Trong lòng Bạch Cầm, ngoài điểm bất lợi duy nhất là huyết thống, phương diện khác bà đều tin chắc nắm ưu thế. Tú Phân vốn lớn lên ở thôn Ninh Thủy nghèo khó, xuất nông thôn, thì chẳng ngoài hai loại — hoặc hiền lành nhu nhược dễ bắt nạt, hoặc thô lỗ cục mịch đủ tư cách bước vòng xã hội thượng lưu.

Bạch Cầm mím môi, ánh mắt dần trở nên kiêu ngạo. Trong ván cờ , bà tin chắc mới là cầm quân chủ động.

Bạch lão gia tử từ lâu thấu bản chất con . Ông hiểu rõ, hoặc đàn bà quá chua ngoa, hoặc loại quê mùa nhút nhát, đều khó gánh vác đại cục. Vì thế, ông mới đồng ý với đề nghị của Tô Tâm Liên:  để Tú Phân về nhà họ Bạch ngay.

Đây là một ván cờ thử thách – mà quân cờ chính là Bạch Cầm và Tú Phân.

Ai thể hiện hơn, đó mới tư cách vững ở Bạch gia.

Nghĩ đến điều , Bạch Cầm càng thêm sốt ruột. Bà lập tức thu dọn đồ đạc, vội vàng trở về biệt thự.

Mấy ngày nay trời trong nắng , khu biệt thự rợp sáng ánh vàng. Cây cối xanh um, hoa lá khoe sắc. Vừa bước cổng, Bạch Cầm sững – cảnh tượng mắt khác hẳn mấy ngày .

Cỏ dại nhổ sạch, lối rải sỏi phẳng phiu, từng bụi hoa tường vi rối rắm nay biến mất, đó là thảm xanh ngăn nắp. Đèn đường bóng loáng, tượng đá như lau chùi, ngay cả hồ nước cũng trong vắt phản chiếu ánh nắng vàng.

Bạch Cầm ngỡ ngàng, lòng dâng lên niềm hả hê:

Hóa Chí Vũ đồ bỏ ! Không lớn giám sát, nó quản lý đấy, thậm chí còn chu đến từng chi tiết thế .

Khóe môi bà khẽ nhếch, tưởng như thấy hy vọng cho bản trong mắt Bạch lão gia tử.

thêm vài bước, ánh mắt Bạch Cầm bỗng khựng .

Dưới tán ô giấy dầu bên hồ, một chiếc bàn gỗ cổ tinh xảo, ghế tre mộc mạc. Trên ghế, một phụ nữ váy đỏ rực đang thảnh thơi thưởng , dáng tao nhã, ngón tay thon dài vén nhẹ tóc mai.

Mái tóc đen nhánh buông xõa, làn da trắng ngần tựa ngọc, ngũ quan tinh xảo tỳ vết. Ánh sáng buổi chiều phản chiếu khiến nàng trông như một mỹ nhân cổ điển bước từ bức họa.

Khí chất , phong thái … giống hệt nữ chủ nhân đích thực.

So với sự ung dung của nàng, sự xuất hiện của Bạch Cầm chẳng khác gì một kẻ lạc lõng vụng về.

“Bà… bà là ai?” – Bạch Cầm gần như mất tự chủ, vô thức lùi nửa bước.

Người phụ nữ – Thẩm Ninh Tuệ – khẽ liếc mắt, ánh nhàn nhạt như gió thoảng, giọng trầm thấp mà lạnh lùng:

“Ồ, hóa Bạch phu nhân cũng hỏi lạ là ai? còn tưởng bà mới là lạc nhà khác.”

Câu như lưỡi d.a.o bén nhọn, đ.â.m thẳng lòng kiêu hãnh của Bạch Cầm.

Ngay lúc bà còn đang bàng hoàng, phía vang lên tiếng bước chân “cộp, cộp”.

Một cô bé thanh tú, đôi mắt to sáng long lanh, ngây thơ Bạch Cầm:

“Bác gái , bác đến xin việc ? Mẹ cháu đang cần nấu ăn, nhưng tự tiện khu nhà chính . Đây là quy củ của nhà cháu.”

“Xin… việc?” – Bạch Cầm nghẹn giọng, mặt tái mét.

ạ.” Cô bé nghiêng đầu, ngọt ngào. Rồi gọi :

“Lisa ơi, bác gái xin đầu bếp đến , chị xem hợp thì nhận .”

Chưa dứt câu, một thiếu nữ tóc vàng chạy tới. Vừa thấy rõ gương mặt đối diện, Lisa sững sờ, suýt đánh rơi cốc sữa tay.

“Bạch… Bạch phu nhân…”

Giọng run run như xé toang lớp mặt nạ, khiến Bạch Cầm cứng đờ tại chỗ.

Còn Thẩm Ninh Tuệ, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt lạnh lẽo thoáng mỉa mai – nụ nhạt nhưng đủ khiến đối diện cảm thấy  mới là kẻ xâm phạm, coi thường ngay trong chính ngôi nhà của .

Loading...