Đáng sợ hơn là Khương Tầm cũng mặt ở đây. Cô còn một nhiệm vụ, chính là ngăn cản Khương Tầm thể thích Ninh Khả Thanh, nâng giá trị hận thù.
Minh Thù c.ắ.n một miếng táo, thắt làn váy dài của , đôi mắt lưu chuyển quan sát bốn phía.
"Thật sự xin ..." Giọng nũng nịu từ ngã rẽ truyền tới, âm thanh ngoại trừ là của Ninh Khả Thanh thì thể là ai.
Minh Thù dừng chân, ánh mắt lóe sáng, tìm .
Nữ chính, tới đây!
Minh Thù về nơi truyền giọng , cô dời chân qua chỗ ngoặt, chỉ thấy Ninh Khả Thanh đang nỗ lực mò mẫm Khương Tầm. Khương Tầm lấy tay ngăn cô , thần sắc âm trầm.
"Răng rắc."
Minh Thù c.ắ.n thêm một miếng táo, âm thanh kinh động hai bên đó, đồng thời qua. Ninh Khả Thanh luống cuống nhanh chóng rút lui. Khương Tầm cởi trang phục, thuận tay ném qua một bên, về phía Minh Thù.
Minh Thù híp mắt mở miệng: "Ai da, Ninh tiểu thư, cô định đổi kim chủ ? Kim chủ Lệ Thiếu Nam nhà cô hẳn đau lòng lắm."
"Niệm Niệm, lúc nãy..." Khương Tầm mở miệng giải thích.
"Chị Khương Niệm, em gì với Khương tổng."
Ninh Khả Thanh cắt lời Khương Tầm, mặt mày oan ức: "Xin chị đừng hiểu lầm."
Ninh Khả Thanh giải thích cho cô tin rằng cô tâm tư gì, quả thực chính là hiểu lầm.
Minh Thù gặm hết quả táo, ném hột táo xuống đất, vỗ vỗ tay về phía Khương Tầm:
"Anh thể ngoài giúp em giải quyết phiền phức ngoài ?"
Khương Tầm nhíu mày: "Em gì?"
"Đánh cô ." Minh Thù chỉ Ninh Khả Thanh còn đang giả vờ đáng thương.
Ninh Khả Thanh chỉ đích danh trợn to mắt, Khương Niệm đ.á.n.h ở đây? Còn để cho Khương Tầm canh chừng giúp cô ? Cô điên ?
"..."
Khương Tầm cũng gì, câu cũng yên lặng nuốt trở về, trầm giọng dặn dò một câu: "Cẩn thận."
Minh Thù mỉm .
Khương Tầm liếc mắt Ninh Khả Thanh, xoay rời , tiếng bước chân dần dần biến mất.
Minh Thù sờ sờ cằm, Khương Tầm ... hình như là thích nguyên chủ, đáng tiếc nguyên chủ , còn nhiều giẫm đạp lên tình yêu của Khương Tầm.
Mà lúc cô tới đây, Khương Tầm mới gặp gỡ Ninh Khả Thanh, vẻ Khương Tầm khó mà thích Ninh Khả Thanh.
Aiz, thù hận ngay cả một chút chuyên nghiệp cũng .
"Khương Niệm, chị gì?"
Ninh Khả Thanh dựa tường, mặt cũng mất vài phần ngụy trang, ánh mắt lộ phẫn nộ và hận ý mơ hồ.
Ninh Khả Thanh thật sự nhớ đắc tội Khương Niệm khi nào.
"Gì là gì? gì hết."
Chillllllll girl !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/he-thong-xuyen-nhanh-boss-phan-dien-dot-kich/chuong-17.html.]
Minh Thù nở nụ xa, ánh mắt sáng ngời:
" chỉ cùng Ninh tiểu thư chút đạo lý, dù cũng là hiểu lý lẽ."
Ninh Khả Thanh: "..."
Người hiểu lý lẽ như cô mà để cho Khương Tầm canh chừng, quỷ mới tin cô! Mới còn đ.á.n.h ! Cho rằng mất trí điếc ?
"Khương Niệm." Ninh Khả Thanh giữ bình tĩnh, bản sống hai kiếp cũng thể để cô hù dọa :
" rốt cuộc đắc tội gì cô?"
Ban đầu cô đột nhiên hắt nước , thể giải thích vì cô mặt cho Tống Mạn, nhưng còn bây giờ?
Không hề lý do gì nhằm cô.
"Kiếp ." Lời xác thực gì băn khoăn, đời Ninh Khả Thanh xác thực hại nguyên chủ thảm.
Minh Thù thờ ơ , nhưng bí mật như Ninh Khả Thanh cũng hoảng sợ mồ hôi lạnh. mà suy nghĩ một chút, kiếp Khả Thanh vốn dĩ chạm mặt Khương Niệm, kết thù kiểu gì?
"Khương Niệm, chị nhắm cũng cho một lý do chứ?"
Minh Thù nghi hoặc: "Gì, cô giả Bạch Liên Hoa nữa ?"
Lệ Thiếu Nam và Khương Tầm ở đây, nữ chính ngay cả diễn cũng lười, quá chuyên nghiệp! Nhỡ khác thấy thì bây giờ!
Ninh Khả Thanh: "..."
Minh Thù mỉm bước từng bước về phía Ninh Khả Thanh. Ninh Khả Thanh thể lui nữa, trán toát mồ hôi, cô cũng học qua võ thuật nhưng cô mặt một chút.
Ninh Khả Thanh c.ắ.n răng, mở miệng uy hiếp: "Khương Niệm, bên ngoài đều là phóng viên, nếu như cô động tay động chân với , ngày mai sẽ phơi bày việc ánh sáng."
Minh Thù nắm cánh tay Ninh Khả Thanh, mỉm : "Không quan trọng, dù mặt cũng ."
Ninh Khả Thanh khuôn mặt tươi rực rỡ, trợn mắt .
Sau một khắc.
Đau đớn kéo tới...
Minh Thù xoa tay ngoài, Khương Tầm dựa lưng tường, trong miệng ngậm t.h.u.ố.c lá, hút. Đèn tường mờ ảo soi chiếu , bao phủ một tầng hiu quạnh. Nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, rõ tâm tình hiện tại của .
Hắn bỗng nhiên đầu, đôi mắt sâu lắng Minh Thù. Khóe miệng Minh Thù nâng lên, thể hiện một nụ mỹ.
Bóng hình cô gái giữa chỗ tiếp giáp ánh sáng, phía là hào quang chói mắt, phía là bóng đen vô tận.
Khương Tầm sững sờ, vứt điếu t.h.u.ố.c châm thùng rác, thẳng hỏi:
"Xong ?"
"Ừ." Minh Thù bước trong bóng đêm, hào quang phía dường như cô vứt bỏ.
Đáy mắt Khương Tầm bỗng chốc xuất hiện tia mờ ám, đưa tay kéo Minh Thù đang bên cạnh qua, đè cô lên tường.
Khoảng cách của hai quá gần, thậm chí cô thể tiếng tim đập trong lồng n.g.ự.c Khương Tầm, nhanh, cũng dồn dập.