9
Đêm khuya, khi hôn lễ kết thúc.
và Tịch Dung trở về căn nhà mới tầng cao nhất ở trung tâm thành phố.
Trong khí vẫn còn vương mùi hương hoa nhè nhẹ và mùi sâm panh.
đá đôi giày cao gót , chân trần giẫm lên tấm t.h.ả.m mềm mại, thở phào một thật dài.
Tịch Dung ôm từ phía , cằm đặt hõm cổ , thở ấm nóng phả nhẹ bên tai.
“Có mệt ?”
Giọng khàn vì rượu.
thả lỏng dựa lòng , lắc đầu.
“Vui là mệt.”
Điện thoại bàn trang điểm bỗng reo lên.
Là cô bạn .
Tịch Dung buông tay, hôn nhẹ lên trán .
“Hai cứ chuyện .”
“Anh tắm.”
cầm điện thoại máy, bật loa ngoài, chỉnh những món trang sức tóc rơi.
“Bảo bối! Chúc mừng tân hôn!!!”
“Hôm nay ánh mắt Tịch Dung , trời ơi, da gà tớ nổi hết cả lên! Anh đúng là yêu đến tận xương tủy !”
Xin chào mọi người ~ đọc xong cho iem xin 1 lượt theo dõi nhé hihi
nhịn .
“Cảm ơn. Hôm nay chơi vui ?”
“Vui lắm! còn tin nữa…”
Giọng cô bỗng trở nên thần thần bí bí, hạ thấp xuống.
“Tớ kể chuyện hóng hớt . Cậu , Văn Triều cãi to với Thịnh Diên đấy.”
“Cụ thể thế nào thì tớ rõ, chỉ là còn trở mặt với cả giáo sư hướng dẫn, trụ nổi ở nhóm nghiên cứu cũ nữa, cuối cùng hình như còn lấy bằng nghiệp một cách suôn sẻ … chậc, bảo chẳng dám đến dự đám cưới của .”
Cô bạn hừ một tiếng, giọng đầy vẻ hả hê.
cầm điện thoại, tắt loa ngoài, áp sát tai, giọng bình thản.
“Đều là chuyện quá khứ .”
“Tớ để tâm nữa.”
Sau lưng vang lên tiếng bước chân khẽ khàng.
Tịch Dung chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hạ , những giọt nước lau khô trượt dọc theo đường nét l.ồ.ng n.g.ự.c, rơi xuống những múi cơ bụng rõ ràng.
Anh gì, chỉ phía .
Trong gương phản chiếu đôi mắt sâu thẳm của , đang lặng lẽ .
“Nói chuyện gì mà vui thế?”
Anh hỏi, cảm xúc gì.
cúp máy, xoay , ngẩng đầu , đưa tay chọc nhẹ n.g.ự.c .
“Sao lau khô tóc ? Cẩn thận cảm lạnh.”
Tịch Dung nắm lấy ngón tay đang nghịch ngợm của , siết trong lòng bàn tay.
“Anh thấy .”
Anh , ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy mắt .
“Cô nhắc đến Văn Triều.”
sững một chút, bật .
“Tịch Dung, …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/yeu-va-duoc-yeu/chuong-6-het.html.]
“Anh ghen.”
Anh cắt ngang, thẳng thắn và đầy bá đạo.
“Anh nên như .”
Tịch Dung cụp mi mắt, ánh rơi xuống môi , chậm rãi nâng lên, đối diện với .
“Anh em còn để tâm đến .”
“Anh bây giờ mới là chồng của em.”
Mỗi câu , tiến gần thêm một bước.
Giọng trầm thấp, mang theo sự cố chấp hiếm thấy.
“ thấy tên , vẫn khó chịu.”
“Anh sẽ nghĩ đến việc từng em suốt bao nhiêu năm, nghĩ đến việc hai nhiều ký ức chung đến thế, nghĩ đến chuyện suýt nữa bỏ lỡ cơ hội đến gần em.”
Ngón tay cái của lướt lên môi của , lực mạnh, mang theo ý tuyên bố mơ hồ nào đó.
“Chị , ở đây của …”
Anh kéo tay , đặt lên n.g.ự.c trái .
Dưới lòng bàn tay, là nhịp tim dồn dập và mạnh mẽ của , thình thịch đập da .
“Khó chịu lắm.”
mắt , sự bất an và chiếm hữu trong đó rõ ràng đến lạ.
Đầu tim như một chiếc lông vũ mềm mại khẽ gãi qua, ngứa tê.
kéo dài giọng, ngón tay men theo mép chiếc khăn tắm của , nhẹ nhàng vạch một đường.
“Vậy chủ ý gì , để em quên hết quá khứ, chỉ nhớ đến hiện tại?”
Yết hầu Tịch Dung khẽ lăn.
“Hứa Cẩn.”
Anh gọi cả họ lẫn tên , giọng khàn đến mức chịu nổi.
“Vậy thì chị nhất định nhớ cho kỹ.”
Âm cuối dứt, cúi đầu hôn , gần như chiếm đoạt một cách hoang dại.
hôn đến thở nổi, những ngón tay luống cuống cào lên lưng , để những vệt đỏ.
Anh bế bổng lên, đặt lên chiếc bàn trang điểm rộng lớn.
Dây buộc của chiếc áo ngủ lụa dễ dàng kéo tuột .
Không khí mát lạnh chạm da thịt, dấy lên những cơn run rẩy nho nhỏ, nhưng nhanh thể nóng bỏng của bao phủ.
Những nụ hôn của Tịch Dung men theo cằm, cổ , chậm rãi xuống, để từng vệt ướt át và bỏng rát.
“Tịch Dung… lên giường …”
thở dốc, cố níu lấy chút lý trí còn sót .
“Không.”
“Chị , ở ngay đây.”
“Muốn chị gương.”
Anh nâng mặt lên, xoay về phía tấm gương lớn sát đất.
“Nhìn cho rõ, chị .”
Anh thở gấp bên tai .
“Người đang ở bên chị lúc là ai.”
Tiếng rên rỉ vỡ vụn tràn khỏi cổ họng.
Các giác quan phóng đại đến vô hạn.
Đêm, vẫn còn dài.
(hết)