[Chính loại như nó hỏng cả đạo đức xã hội, tiền thách cưới cứ tăng vùn vụt, chẳng thèm kết hôn nữa!]
[Cái là đang câu dẫn đàn ông đúng ? Đã nhắn tin riêng nhé, tính phí, đảm bảo sẽ cho cô đàn ông đích thực hơn mấy cái thanh nhựa đó nhiều.]
…
buộc tắt khu bình luận.
Làm trong ngành mấy năm, cũng quen .
điều ngờ tới là một chị họ xa tám đời liên lạc chuyển đoạn video nhóm chat lớn của gia đình.
Vài phút , bố gửi tin nhắn:
[Con gái con đứa, công việc đắn , cái chuyện đồi phong bại tục thế ngoài xã hội? Không hổ ?]
[Đừng bay nhảy ngoài nữa, mau về nhà , dì họ con giới thiệu một , tuy là hai đời con , nhưng dù cũng công việc định, cũng hiền lành.]
[Con cứ thế , còn ai dám rước con nữa.]
…
tắt màn hình, phờ phạc ghế sofa.
Sau đó bò dậy, tiếp tục trả lời thắc mắc của dùng mới, buộc lên, đóng thùng, gói hàng, dán nhãn cho những món quà cần gửi cho khách VIP.
Trong lúc đó, Lê Thâm gửi vài tin nhắn.
[Em ?]
[Đừng để ý đến họ.]
[ thể đến chỗ em ?]
trả lời.
Bận rộn đến tận đêm khuya, công việc xử lý xong hết.
thế nào cũng ngủ .
Bên ngoài cửa sổ đột nhiên đổ cơn mưa lớn. Gió điên cuồng cuốn theo hạt mưa, đập mạnh kính.
Lòng thắt , vội vàng lao xuống tầng một. Nơi đó chất đầy hàng mới về.
Nước mưa bắt đầu thấm qua khe cửa.
bắt đầu khiêng hàng lên tầng hai.
Mấy chục ký hàng nặng, hôm nay cảm giác nặng trịch lạ thường.
còn khiêng nửa hàng thì “bụp” một tiếng, thứ chìm bóng tối.
Mất điện.
bật đèn pin điện thoại, dùng ánh sáng yếu ớt soi đường, tiếp tục vận chuyển tài sản của trong bóng tối và sự lạnh lẽo.
Chân trượt một cái, điện thoại tuột khỏi tay, rơi vũng nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/yeu-toc-do-cao/chuong-8.html.]
Màn hình cố gắng nhấp nháy vài , tắt hẳn.
đưa tay lên lau mặt, phân biệt đó là nước mưa nước mắt.
Dựa trí nhớ, mang nốt hàng còn lên lầu.
Hoàn thành tất cả, dựa tường, trượt xuống đất.
Ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, giữa bóng tối vô tận và tiếng mưa gào thét, bật nức nở.
Không bao lâu, bỗng cảm nhận , ở đen kịt nơi cửa , hình như một đang .
Toàn cứng đờ, đang định mò tìm một món đồ chơi nào đó vũ khí phòng .
Giọng quen thuộc xuyên qua màn mưa.
“Là .”
run rẩy mở cửa.
Lê Thâm mặc áo mưa, ướt sũng.
Trong tay cầm một chiếc đèn khẩn cấp.
Ánh đèn chiếu sáng sân phía .
Anan
Trước cửa, dùng bao cát quây kín một vòng.
“Cả khu mất điện , công ty điện lực đang khẩn trương sửa chữa, …”
Không đợi hết, lao vòng tay , lớn.
“Đừng …”
Anh nhẹ nhàng vỗ lưng : “ ướt hết cả , cứ thế em sẽ cảm lạnh đấy, ngoan, đợi cởi áo mưa , ?”
buông tay, chỉ lắc đầu.
Nước mắt hòa lẫn nước mưa, cứ tuôn rơi ngừng.
“Lê Thâm…”
nghẹn ngào: “Sao em thể thích cơ chứ? Cuộc sống của em vẫn còn rối tinh rối mù…”
Anh dừng một chút, nhẹ nhàng gỡ tay .
Lê Thâm cởi áo mưa ôm lòng nữa.
“Xin , Bánh Giầy nhỏ, lẽ đến gõ cửa ngay từ đầu.”
“Không liên quan đến … Em, em quá dựa dẫm trong công việc …”
năng lộn xộn: “Em dựa dẫm , em…”
“Có liên quan.”
Lê Thâm nâng mặt lên: “Là , khiến em ý nghĩ dựa dẫm .”