Yêu Đương Với Xà Tinh - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-04 04:03:33
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn đột nhiên, mị nhãn như tơ chằm chằm : “Nàng , chỉ cần con tiếp xúc hoặc giao phối với loài rắn bọn , họ sẽ nhớ mãi cảm giác đó và bao giờ quên , ở cùng với khác sẽ nhàm chán. Đây cũng chính là nguyên nhân phu quân nàng về mấy ngày vẫn chạm nàng.”

“Đại phụ, nàng nếm thử mùi vị đó ?”

Hắn đến gần tai để quyến rũ , thở ấm áp của phả tai : “Bọn chúng phản bội chúng , thì và nàng cũng phản bội họ. Bọn họ chơi , tại chúng thể?”

“Đại phu, nàng thử với ? Sợ cái gì? Dù đây cũng chỉ là một giấc mơ, hoặc cũng lẽ… lâu nàng nam nhân nên mới mơ thấy rắn đực quyến rũ?”

Làn da của trắng, lành lạnh và mượt mà như ngọc, chẳng trách gọi là Tiểu Ngọc.

Đôi mắt như viên ngọc đen hút hồn xuống vực sâu.

Môi đỏ mọng và mềm mại, như thể ngay khoảnh khắc tiếp theo sẽ hôn lên môi .

“Không …”

Ta chợt tỉnh dậy.

Trước mắt vẫn là phòng của .

Đang lúc nửa đêm.

thể ngủ .

Vì phu quân của yêu Tiểu Ngọc nên chỉ đành thoái vị thôi.

Dưa hái xanh ngọt.

Tuy rằng trong lòng vẫn khổ sở, nhưng may mắn vẫn còn y quán.

Ta thắp nến, thư hòa ly lên giường ngủ.

May mắn , ngủ ngon, gặp ác mộng.

Ngày hôm , cầm thư hòa ly tìm phu quân.

Kết quả hạ nhân cho , phu quân dẫn quân làng từ sáng sớm để giúp đỡ.

Bởi cơn lũ, nhà cửa của dân trong làng cuốn trôi sạch.

Là tướng quân, phu quân nhiệm vụ trấn giữ biên giới, đẩy lùi kẻ thù và chăm lo cho dân chúng.

Ta đem thư hòa ly đặt trong tay áo, ăn sáng đến y quán.

Khi cửa, tình cờ gặp Tiểu Ngọc.

Tiểu Ngọc , đó trìu mến nắm lấy cánh tay : “Tỷ tỷ, dù tỷ , Tiểu Ngọc cũng sẽ cùng tỷ.”

Tiểu Ngọc cao.

Nàng còn cao hơn cả phu quân.

Một khi nàng gần , liền cảm giác áp bức.

Tay nàng lạnh quá.

May mắn đang là mùa hè.

Ta quen với việc nàng thiết như .

 

Suy cho cùng, chúng cũng coi là tình địch của .

Hơn nữa… giấc mơ đêm qua thật sự kỳ lạ.

Ta chút hổ, từ chối, nhưng kịp gì thì Tiểu Ngọc lau nước mắt và : “Tỷ, Tiểu Ngọc tuyệt đối sẽ ngoan ngoãn lời.”

Nàng còn bộ dáng chim nhỏ nép , tựa đầu vai nũng.

Ta kìm sự hổ của : “Vậy thì thôi.”

Nàng vui vẻ, đó trượt ngón tay xuống, cùng mười ngón đan , thúc giục : “Vâng, thôi.”

Cả buổi sáng, Tiểu Ngọc cạnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/yeu-duong-voi-xa-tinh/chuong-2.html.]

Ta khám bệnh, bệnh nhân nàng, nàng chống cằm .

Mái tóc đen của nàng b.úi cao lên, khuôn mặt tuyết trắng tì vết, phong tình vạn chủng.

Chưa ai trong thị trấn từng thấy một phụ nữ xinh như Tiểu Ngọc, đều đến để nàng.

Tiểu Ngọc cũng oán trách, mặc cho bọn họ xem. 

nàng ở đây quấy rầy việc xem bệnh của .

Ta : “Ngươi phòng trong nghỉ ngơi .”

Nàng : “Ta ở đây ngắm tỷ. Tỷ tỷ thật .”

Ta hổ, vẫn cảm thấy da đầu tê dại mỗi khi nàng .

Tiểu Ngọc thật sự giống như lời phu quân , tâm tư đơn thuần, hiểu thế sự.

Lúc ăn cơm trưa, với nàng: “Ta ngươi thích Cảnh Văn, cũng sẽ hòa ly với , ngươi thể cùng bên .”

Nàng c.ắ.n chiếc đũa, môi đỏ mọng, dùng ánh mắt quyến rũ : “Tỷ thương tâm ?”

Ta nhẹ: “Đương nhiên là thương tâm.”

Ta nhún vai: “ từ khi các ngươi trở về, mấy ngày nay suy nghĩ kỹ, thành với , tự nhiên là vì thích nên mới gả, nhưng nhất thiết ở bên suốt quãng đời còn , thích khác, cũng cần một hai đem cột bên .”

“Vậy tỷ tỷ cũng sẽ thích khác ?”

Tay nàng bao trùm tay của .

Trong nháy mắt run rẩy, tim như tê dại một chút.

Ta chợt nhớ đến rắn đực trong giấc mơ của , còn tiếng thở dốc khiến khác đỏ mặt của .

Ta đỏ mặt, vội rụt tay , : “Ngươi đừng hỏi nhiều như .”

Ta vội vàng ngoài phơi d.ư.ợ.c liệu, cơm cũng ăn.

Buổi tối, mơ.

Vẫn là ở y quán.

Lần còn ướt át hơn nữa.

Ta mặc quần áo, chỉ khoác một chiếc yếm.

Tên xà tinh từ lưng ôm lấy , hô hấp phả bên tai , nhẹ giọng : “Tỷ tỷ, tỷ thích , hửm?”

Ta đè bàn tay đang gây rối của .

sức lực.

Nói cũng nổi.

Hắn hôn tai và gáy .

Cả mềm yếu vô lực.

 

Đột nhiên, c.ắ.n thật mạnh dái tai : “Thích ?”

Ta đột nhiên thanh tỉnh, hung hăng đẩy : “Con rắn xa!”

Ta bò dậy, hướng rừng cây nhỏ chạy.

Ta lo quá, tại cứ chạy về hướng rừng cây nhỏ gì?

Khẳng định chạy thoát khỏi con rắn đó.

Hắn dùng cái đuôi cuốn trở về, thanh âm thương tâm c.h.ế.t: “Tỷ tỷ, tỷ mắng xa? Tiểu Ngọc buồn quá.”

Hắn vung cái đuôi lên, một cảnh tượng hiện mắt .

Những cảnh tượng đó đều là khi còn nhỏ.

 

Loading...