Yêu chính mình - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:27:27
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

học theo cách của , khẽ mỉm .

 

" trái tim em từng ký bản hợp đồng đó."

 

"Nó phán đoán của riêng ."

 

Trong đáy mắt vụt sáng, lực tay đang nắm lấy tay khẽ siết c.h.ặ.t .

 

"Vậy phán đoán của em là gì?"

 

Anh hỏi, giọng mang theo một chút căng thẳng khó nhận .

 

trả lời trực tiếp.

 

Thay đó, nhón chân lên, nhắm mắt và nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên khóe môi .

 

Một nụ hôn vụng về nhưng chứa đựng bộ tâm ý của .

 

Cơ thể bỗng chốc cứng đờ nhưng ngay đó, sự căng thẳng biến thành một luồng sức mạnh dịu dàng to lớn.

 

Anh xoay chuyển tình thế, một tay ôm lấy eo , một tay giữ c.h.ặ.t gáy nồng nàn hôn đáp .

 

Không còn là những sự thử dò lạnh nhạt, mà là một nụ hôn nóng bỏng, khẳng định chắc chắn, mang theo cảm xúc kịp giãi bày và những rung động bao ngày kìm nén.

 

Ánh trăng nhẹ trôi, gió đêm quyến luyến.

 

Dường như hương hoa trong vườn cũng trở nên nồng nàn hơn.

 

Một lúc lâu mới lùi , trán tì trán , thở chút dồn dập.

 

"Thẩm Thanh Nhiễm."

 

Anh khẽ gọi, thở nóng hổi lướt qua làn môi .

 

"Dạ?"

 

"Sau , câu khi ngủ đó."

 

Anh dừng một chút, giọng mang theo sự dịu dàng từng cùng một chút chiếm hữu bá đạo.

 

"Hãy cho ."

 

ngước mắt lên, sâu đôi mắt thâm trầm của , nơi đó tràn ngập những ánh lấp lánh.

 

mỉm , nhẹ nhàng vòng tay qua cổ .

 

"Vậy thì ."

 

Anh theo ngay lập tức, cúi đầu xuống hôn nhẹ lên vành tai , giọng trầm ấm và trịnh trọng như một lời thề nguyện:

 

"Yêu em, bà Cung."

 

Trái tim trong khoảnh khắc lấp đầy một cách dịu dàng và trọn vẹn.

 

"Em cũng yêu , ông Cung."

 

Ngoại truyện

 

Cung Duật Thương cứ ngỡ rằng cuộc hôn nhân bắt đầu từ lợi ích của phù hợp với quy tắc lạnh lùng của một cuộc liên hôn thương mại.

 

Cho đến một đêm khuya, vô tình thấy vợ gương trong phòng tắm dịu dàng thì thầm:

 

"Yêu mày, lão Kỷ, mai gặp nhé."

 

Giây phút đó, dường như một mũi băng đ.â.m xuyên qua trái tim .

 

"Lão Kỷ" - một cách gọi mật đến ch.ói tai.

 

Anh nhớ dạo gần đây cô luôn cầm điện thoại tủm tỉm, nhớ chiếc nhẫn cưới thỉnh thoảng biến mất ngón áp út của cô.

 

Tất cả các manh mối ngay lập tức xâu chuỗi thành một trí tưởng tượng tồi tệ nhất.

 

Vợ của , trong lòng khác.

 

Đêm đó, nắm quyền trẻ tuổi luôn một là một hai là hai của Cung thị mất kiểm soát.

 

Anh trích xuất bộ camera giám sát để tìm kiếm "tình địch" như bóng ma .

 

Anh thức trắng đêm, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u, lạnh tỏa từ khiến cả dinh thự nhà họ Cung run rẩy.

 

Thậm chí còn úp ngược tấm ảnh cưới của hai bàn việc, như thể thể phủ nhận cơn đau nhói nơi l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Anh cô mỉm dịu dàng mà hề gì, tỉ mỉ trang điểm gặp " quan trọng", chiếc váy trắng ngọc trai tôn lên vẻ đằm thắm của cô nhưng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/yeu-chinh-minh/chuong-8.html.]

 

Ngọn lửa ghen tuông gần như thiêu rụi tâm trí .

 

Anh kết thúc cuộc họp xuyên quốc gia sớm hơn dự kiến, lái xe thẳng đến khu tứ hợp viện thanh nhã đó.

 

Anh đợi lâu, cho đến gần chiều mới thấy cô cùng một ông lão tóc bạc trắng, tinh thần phấn chấn sóng vai bước khỏi cổng viện, cả hai đều mỉm , ở cửa trò chuyện thêm một lát.

 

Thậm chí ông lão còn tỏ vẻ tán thưởng vỗ vỗ cánh tay cô, còn cô thì khẽ cúi , thái độ cung kính thiết.

 

Cuối cùng, cô lên xe rời .

 

Ông lão ở cửa theo xe của cô xa mới .

 

Cung Duật Thương nắm c.h.ặ.t vô lăng đến mức các khớp ngón tay kêu răng rắc.

 

Một nghệ thuật gia đức cao trọng vọng, đủ tuổi ông nội cô.

 

Thế nhưng, khi nhắc đến ông mắt cô sáng lên, cô vì gặp ông mà trang điểm cầu kỳ, họ ở bên cả buổi chiều, trò chuyện vui vẻ, lúc chia tay tư thế vô cùng thuộc.

 

Dường như cách tuổi tác là rào cản tuyệt đối sự thu hút thuần túy về mặt tinh thần.

 

Huống hồ, cô gả cho vốn dĩ là vì lợi ích, tình cảm?

 

Vậy thì, trong lòng cô chăng sớm một chỗ dựa khác?

 

Một bạn tâm giao thể thấu hiểu theo đuổi nghệ thuật của cô, thể khiến cô bộc lộ lòng ?

 

Anh dám nghĩ tiếp nữa.

 

Anh để mặc cho sự ngờ vực và đau đớn gặm nhấm chính , dùng những lời và hành động lạnh lùng hơn để đẩy cô xa, như thể thể chứng minh bản hề bận tâm, thể duy trì chút kiêu hãnh đáng thương đó.

 

Mãi cho đến ly sữa đó, mãi cho đến khi cô bất lực chút tủi sự thật...

 

"Lão Kỷ, chính là bản em thôi."

 

Thế giới như tĩnh lặng trong khoảnh khắc đó, sụp đổ tan tành, phơi bày sự thật đầy nực ẩn giấu phía .

 

Chẳng ai khác cả.

 

Từ đầu đến cuối đều ai khác.

 

Tất cả những giày vò, nghi kỵ và sự cố chấp đến mất ngủ của , hóa đều bắt nguồn từ một sự hiểu lầm về phát âm thật nực .

 

Vậy mà thậm chí còn đủ can đảm để mở lời hỏi cô lấy một câu.

 

Sau cảm giác hoang mang tột độ là một sự hổ bủa vây, cùng với nỗi sợ hãi muộn màng khiến gần như kiệt sức.

 

Nếu như vì ly sữa mà mất kiểm soát, nếu cứ tiếp tục chôn vùi thứ lớp băng lạnh lẽo, nếu cả hai cứ thế xa dần trong những hiểu lầm và nghi kỵ...

 

Anh dám tưởng tượng thêm nữa.

 

Giây phút hiểu lầm hóa giải, vết đỏ cổ tay cô do siết c.h.ặ.t, lời giải thích bình thản của cô, đầu tiên Cung Duật Thương nhận thức rõ ràng đến thế:

 

Anh quan tâm cô.

 

Sự quan tâm vượt xa khỏi bản hợp đồng, vượt qua trách nhiệm và sự toan tính lý trí.

 

Anh sợ mất cô, dù cho cô từng thực sự "thuộc về" .

 

Sự hiểu lầm nực giống như một chiếc đục thô kệch nhưng sắc bén, tình cờ đục thủng lớp vỏ băng kiên cố và lạnh lẽo giữa hai .

 

Nó giúp thấy những vết nứt bên trật tự vốn dĩ băng giá của .

 

Nụ hôn ánh trăng nơi sân vườn chính là một khởi đầu mới.

 

Cuối cùng cũng hiểu , những bản hợp đồng thể trói buộc lòng những toan tính bao giờ đo lường tình cảm.

 

thật may mắn bao, khi quá trình đầy chật vật vì hiểu lầm cuối cùng dẫn đến một kết quả , là đ.á.n.h mất mà là cơ hội để thực sự sở hữu.

 

Kể từ đó về , bàn việc của Cung Duật Thương, khung ảnh cưới đặt ngay ngắn ở vị trí dễ thấy nhất.

 

Trong ảnh, dường như ánh mắt nghiêng đầu cô cũng gửi gắm một ý nghĩa mới.

 

Trước khi ngủ, câu "Yêu em" trở thành một nghi thức ngầm hiểu giữa hai .

 

Có khi là , khi là cô, trong đó chứa đựng tất cả sự trân trọng từng thốt nên lời.

 

Anh vẫn bận rộn với công việc, cô vẫn tiếp tục hành trình khám phá nghệ thuật của riêng .

 

ngôi nhà còn là một dinh thự lạnh lẽo nữa, mà trở thành nơi chia sẻ niềm vui nỗi buồn, nơi chứa đựng những cảm xúc chân thật nhất.

 

Cung Duật Thương nghĩ, lẽ sự hiểu lầm nhất đời chính là giúp bạn sực tỉnh khi sắp lạc lối, để đầu và nhận yêu nhất hóa luôn ở bên cạnh.

 

, suýt chút nữa bỏ lỡ mất .

Loading...