YÊN HOẢ CHIẾU GIA NGUYỆT - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:48:54
Lượt xem: 3,583
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hành trang nhẹ, chỉ vài bộ y phục giản dị.
Nhũ mẫu cố nhét hai thỏi bạc vụn, từ chối nữa.
Bước khỏi cửa viện, quả nhiên Tứ và Ngũ đang bên bình phong.
“Ôi chao, đây chẳng đích tỷ của chúng ?”
Tứ che miệng khẽ.
“Xem trí nhớ kìa, giờ nên gọi là gì mới đây?”
Ta chỉ lặng lẽ nàng, đáp.
Niềm khoái trá trong mắt nàng gần như tràn .
“Đích tỷ” nhiều năm đè đầu nàng, rốt cuộc rơi khỏi mây cao.
Ngũ bỗng bước lên nửa bước, giọng khẽ:
“Đích tỷ, dọc đường cẩn trọng.”
Tứ và Ngũ cùng một sinh , tính tình chẳng giống .
Ta khẽ gật đầu với nàng.
Trong phủ , lẽ chỉ còn phần thiện ý là thuần túy.
Cánh cửa son đỏ lưng chậm rãi khép .
Dưới bậc đá, sinh mẫu của lúng túng, hai tay liên tục vò vạt áo.
Thấy bước , bà vội vàng tiến lên:
“Đưa hành lý cho mẫu , để cầm giúp con.”
“Không cần , nhẹ.”
Ta khẽ đáp.
Bà chút hụt hẫng, tay dừng giữa trung chậm rãi rút về, khi xoay vai sụp xuống.
“Lúc đến là xe ngựa của phủ đưa , giờ đầu phố thuê một chiếc khác.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Đi vài bước, bà nghiêng mặt :
“Nhà bì với cao môn đại hộ. Phụ con và ở trong thành trông coi một cửa hàng tổ truyền, bán các loại mì.”
Bà dò xét :
“Con chê nhà nghèo ?”
“Có mái nhà che đầu, cơm ấm bụng, là đủ .”
Ta mỉm .
Bà sững , bỗng rạng rỡ.
“Vậy thì đến nỗi. Nhà tuy dư dả, nhưng cơm nóng canh ấm, nhất định thiếu phần con.”
Trên đường đến nơi thuê xe, lời bà dần nhiều hơn.
“Phụ con họ Tôn, con còn một trưởng, giờ theo tiêu cục khắp nam bắc… báo tin cho nó .”
“Cửa hàng ở góc chợ Tây, tiệm ở phía , nhà phía , trong sân còn một cây mai. Đến mùa nở hoa, hương thơm ngào ngạt…”
…
Đến nơi, là một tiểu viện nhỏ.
Vừa bước là chính sảnh, phía tây là nhà bếp, phía đông ba gian phòng ngủ xếp liền .
Bà lưng , chút lúng túng vò tay. Đợi ngắm xong, mới nhẹ kéo ống tay áo .
“Nguyệt Nguyệt.”
Bà thử gọi một tiếng, chỉ gian phòng giữa.
“Đây là phòng Mộng Hạ ở. Còn kịp dọn dẹp. Con tạm nghỉ , mai mẫu sẽ thu xếp cho gọn gàng.”
Phòng lớn.
Trên giường trải chăn màu thiên thanh, thêu vài cụm hoa cỏ giản đơn.
Màn trắng buộc gọn hai bên bằng dây vải. Bên cửa sổ là chiếc bàn gỗ cũ, đặt gương đồng, một hộp trang sức bằng gỗ và một lọ hoa dại hái.
Mọi thứ sắp xếp ngay ngắn, tỉ mỉ.
Ta , cô nương hẳn là nhà nâng niu che chở.
Ta khẽ kéo tay áo bà.
“Cảm tạ mẫu . Như .”
Tiếng “mẫu ” thốt , lệ bà bất ngờ rơi xuống.
Ta khẽ sững , lặng lẽ đưa khăn tay của cho bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/yen-hoa-chieu-gia-nguyet/chuong-2.html.]
“Nguyệt Nguyệt.”
Bà lau nước mắt vội giải thích.
“Phụ con thường ngày bận ở cửa hàng, hôm nay kịp về. Con đừng suy nghĩ nhiều.”
Lời khiến phần bất ngờ, nhất thời đáp , chỉ khẽ gật đầu.
Thấy im lặng, bà cũng thêm, chỉ dịu giọng:
“Con nghỉ một lát , cơm tối. Xong sẽ gọi con.”
Nói bà khẽ khép cửa .
Trong phòng yên tĩnh.
Ta bên giường, khẽ vuốt những đường kim mũi chỉ dày đặc chăn.
Chợt đầu, thấy bên gối một con hổ vải úp, bốn chân sờn chỉ đôi chút.
Ta cũng từng một con hổ vải như .
Năm năm tuổi, sinh thần mẫu tặng . Ta mừng rỡ đến mức ngày đêm ôm rời.
Cho đến một ngày, bà nhẹ nhàng rút nó khỏi tay , trao cho nha phía :
“Vứt .”
Bà cúi xuống .
“Nữ nhi Ôn gia nên đắm trong đồ chơi. Con sách, luyện đàn, luyện chữ.”
Nữ nhi Ôn gia — ba tuổi khai trí, bốn tuổi học cầm, năm tuổi thơ, sáu tuổi thể đàn trọn khúc “Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ”.
Ta khỏi tự hỏi, mẫu từng một chút thương tiếc nào dành cho ?
Nếu , vì lúc lưng, trong đáy mắt bà vẻ thất vọng như thế?
Ta xuống, khẽ ôm con hổ vải lòng.
Ngủ một giấc là thôi.
Từ nay về , là Tôn Gia Nguyệt.
Ta đ.á.n.h thức bởi tiếng động lạ trong sân.
Mở mắt , trời tối hẳn.
Ta vén chăn dậy. Hai đang bận rộn vì tiếng mở cửa của mà dừng tay.
Mẫu lau tay bước gần.
“Nguyệt Nguyệt, con dậy ? Lúc ăn cơm mẫu gọi mấy tiếng, thấy con ngủ say quá nên nỡ gọi nữa. Cơm canh vẫn còn hâm ở bếp, con ăn một chút .”
“Cảm tạ mẫu . Hai đang gì ?”
Ta đàn ông lưng bà. Hẳn đó là phụ ruột của .
“Phụ .”
Động tác của ông khựng , khẽ đáp một tiếng “Ừ”, tiếp tục đẩy cối xay.
Mẫu , tính tình phụ vốn là .
Bà kéo bếp.
Ba món mặn một món canh, cơm trắng óng ánh.
Ta lặng lẽ ăn xong, định thu dọn bát đũa thì chiếc bát nhẹ nhàng nhận lấy.
“Con nghỉ , với phụ con còn bận thêm một lát.”
“Con ngủ , giúp một tay.”
Mẫu ống tay áo xắn lên, từ chối nữa, bà dạy cách đổ lúa mì lỗ cối xay.
Phụ phía đẩy cối, tiếng “kẽo kẹt kẽo kẹt” vang đều.
Hương lúa hòa lẫn mát của buổi đêm, chậm rãi lan .
Cho đến khi mẫu :
“Đã sang giờ Tuất , con mau ngủ .”
Đêm , ngủ sâu đến lạ.
Tiếng gà gáy dứt, tỉnh, động tĩnh trong sân.
Ta đợi phụ mẫu dậy để dậy cùng lúc với họ.
Ta học theo mẫu , thêm củi bếp.
Bà thỉnh thoảng , trong ánh mắt là nỗi xót xa:
“Những việc cần con . Trước Mộng Hạ ở nhà, chúng cũng chẳng để nó động tay.”
“Mẫu .”