XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 80: THÔN PHỤ LÀM GIÀU TỰ THÂN - CHƯƠNG 3

Cập nhật lúc: 2026-01-10 15:35:19
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới mái hiên lạnh lẽo, ba đứa trẻ chia chiếc bánh bao thịt nóng hổi mà đàn ông lạ mặt để . Mùi thịt thơm phức khiến Lâm Hiểu khẽ nuốt nước miếng, nhưng cô vẫn mỉm các con ăn ngon lành. Đêm đó, bốn con co quắp để tìm ấm. Lâm Hiểu ngủ , cô thức trắng để canh chừng cho các con và suy tính cho ngày mai.

 

Sáng sớm hôm , khi thành phố còn sương mù dày đặc, Lâm Hiểu dắt các con đến khu chợ đen sâu trong một con ngõ nhỏ gần bến xe. Đây là nơi những buôn bán tự phát trao đổi hàng hóa, từ những quả trứng gà đến những tấm vải vóc hiếm hoi.

 

Lâm Hiểu ghé một tiệm rèn cũ kỹ. Ông chủ tiệm là một đàn ông luống tuổi, tay chân đầy vết chai sạn, đang hì hục bên đống than hồng.

 

"Bác ơi, bác cho cháu mượn bộ đục và b.úa nhỏ một chút ạ? Cháu xin trả tiền thuê." - Lâm Hiểu lễ phép hỏi.

 

Ông lão phụ nữ trẻ nhem nhuốc dắt theo ba đứa trẻ, hừ một tiếng: "Cô thì gì về đồ kim loại? Đừng hỏng đồ của ."

 

Lâm Hiểu nhiều, cô lấy chiếc vòng bạc nhỏ xỉu cổ tay , nhẹ nhàng đặt lên đe sắt. Dưới ánh mắt ngạc nhiên của ông lão, cô bắt đầu dùng lửa nung đỏ mẩu bạc, bằng những động tác dứt khoát và điêu luyện - thứ kỹ năng cô từng học từ ông là nghệ nhân kim ở kiếp . Cô bắt đầu gõ, uốn và chạm khắc.

 

Nửa giờ , chiếc vòng bạc trơn tuột, xỉn màu biến mất. Thay đó là một chiếc nhẫn hình hoa mai tinh xảo, những cánh hoa mỏng manh nhưng đầy sức sống, đ.á.n.h bóng tỉ mỉ cho đến khi tỏa ánh sáng trắng lung linh.

 

Ông lão thợ rèn há hốc mồm: "Cô... cô học cái ?"

 

"Cha cháu truyền ạ." - Lâm Hiểu dối một cách tự nhiên. "Bác thấy chiếc nhẫn thể đổi bao nhiêu tiền?"

 

Ông lão cầm chiếc nhẫn lên, thán phục: "Kiểu dáng ở thành phố ai . Nếu cô mang hiệu vàng của nhà nước, họ chỉ thu mua theo trọng lượng bạc. nếu bán cho mấy bà vợ của cán bộ mấy cô chuẩn lấy chồng, ít nhất cũng mười tệ."

 

Mười tệ! Bằng cả tiền cô mang từ quê lên.

 

lúc đó, một phụ nữ mặc áo khoác len đỏ, trông khá sang trọng, ngang qua cửa tiệm rèn để tránh bùn đất ngoài chợ. Bà vô tình liếc món đồ tay ông lão và khựng .

 

"Này, cái nhẫn đó bán thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-ve-thap-nien-80-thon-phu-lam-giau-tu-than/chuong-3.html.]

 

Lâm Hiểu nhận cơ hội đến. Cô tiến lên một bước, ôn tồn giải thích: "Thưa bà, đây là bạc tinh khiết, mẫu hoa mai mang ý nghĩa “vững bền qua giá lạnh”. Bà đeo lên sẽ tôn da tay đó ạ."

 

Người phụ nữ đeo thử, đôi mắt sáng lên. "Đẹp thật! Ta đang tìm quà cưới cho con gái. Mười hai tệ, cô bán ?"

 

Lâm Hiểu nén sự xúc động, bình tĩnh gật đầu: "Vì bà là khách mở hàng của cháu, cháu sẽ để bà giá mười hai tệ."

 

Cầm tiền mười hai tệ kiếm cộng với tiền cũ, Lâm Hiểu lập tức mua một ít gạo, hai cái bánh bao và thuê một căn phòng nhỏ xíu, ẩm thấp nhưng cửa chắc chắn trong khu tập thể dành cho lao động nghèo.

 

Tối hôm đó, đầu tiên trong đời, Đại Bảo, Nhị Bảo và bé Mễ ăn một bữa cơm trắng chút mỡ lợn thơm lừng.

 

"Mẹ ơi, từ nay chúng về nhà bà nội nữa đúng ?" - Bé Mễ ăn hỏi, đôi mắt tròn xoe ngây thơ.

 

" , con sẽ ở đây. Mẹ sẽ kiếm thật nhiều tiền, mua cho các con quần áo mới." - Lâm Hiểu dỗ con ngủ cửa sổ.

 

Ánh trăng chiếu rọi căn phòng nhỏ. Lâm Hiểu con đường phía còn dài. Cô chỉ cần sống sót, cô cần trở nên giàu để ai thể xem thường bốn con cô thêm một nào nữa.

 

Trong bóng tối, cô khẽ vuốt ve bàn tay mỏi nhừ vì cầm b.úa. Cô cần thu mua thêm bạc vụn, thậm chí là vàng cám nếu thể. Cô sẽ mở một tiệm trang sức, là một sạp hàng lề đường, mà là một thương hiệu khiến cả thành phố nhắc tên.

 

Ở một góc khác của thành phố, trong văn phòng bận rộn của công ty vận tải thép, Hàn Thiết tờ danh sách nhân sự mới. Không hiểu , gương mặt tuy lấm lem nhưng đôi mắt sáng như , đầy vẻ kiên cường của phụ nữ mái hiên tối qua cứ lẩn quẩn trong đầu .

 

"Chủ tịch Hàn, chuyện gì ạ?" - Thư ký hỏi.

 

"Không gì." - Hàn Thiết lạnh lùng gấp hồ sơ . "Sắp tới chúng sẽ mở rộng nguồn cung cấp than từ vùng mỏ, việc buôn thép cũng cần đẩy mạnh hơn. Chuẩn xe, ngày mai sẽ công tác."

 

Anh ngờ rằng, phụ nữ mà nghĩ chỉ là một thiếu phụ đáng thương, đang bắt đầu ấp ủ xây dựng cơ ngơi ngay chân .

Loading...