XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 80: THÔN PHỤ LÀM GIÀU TỰ THÂN - CHƯƠNG 20

Cập nhật lúc: 2026-01-13 17:14:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7VA6pnhRqc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau trận sóng gió với gia đình họ Lý, Lâm Hiểu dành vài ngày để tĩnh tâm. Cô nhận rằng, dù xây dựng một bức tường vững chãi đến , nếu sức mạnh và sự hỗ trợ của Hàn Thiết, cô khó lòng một đối phó với những kẻ tiểu nhân vô sỉ. Sự bảo vệ của chỉ là quyền lực, mà là sự thấu hiểu sâu sắc đối với những tổn thương mà cô gánh chịu.

 

lúc , một cơ hội lớn từng tìm đến. Nghị viện Trung ương quyết định mở cuộc đấu thầu quy mô lớn để cung ứng trang sức quốc bảo dành cho các chuyến thăm ngoại giao cấp cao. Địa điểm họp bàn và khảo sát nguồn nguyên liệu ở một vùng thung lũng phía Tây - nơi những mỏ vàng và đá màu lâu đời.

 

Với tư cách là đoạt giải Đặc biệt quốc gia, Lâm Hiểu bắt buộc tham gia khảo sát. Và gì ngạc nhiên khi Hàn Thiết, với cương vị trùm buôn dầu mỏ và thép, nắm giữ các phương tiện vận tải cơ giới nặng, cũng tên trong đoàn công tác.

 

Chuyến tàu hỏa chạy dọc miền biên viễn kéo dài hơn hai mươi tiếng đồng hồ. Trong toa hạng nhất dành cho các đại biểu, Lâm Hiểu đối diện với Hàn Thiết. Tiếng bánh xích lăn đường ray tạo những nhịp điệu đều đặn, như nhịp đập của hai trái tim đang dần xích gần .

 

Hàn Thiết Lâm Hiểu đang mải mê các tài liệu về địa chất mỏ vàng, ánh nắng chiều tà xuyên qua cửa sổ tàu hỏa, mạ một lớp vàng nhạt lên gương mặt thanh tú của cô.

 

"Em vẫn chịu nghỉ ngơi chút nào ?" - Anh vươn tay, nhẹ nhàng khép tập tài liệu của cô .

 

Lâm Hiểu ngước lên, khẽ mỉm : "Đây là dự án quốc gia đầu tiên tham gia, bất kỳ sai sót nào. Hơn nữa... đây cũng là cách chứng minh rằng sự tin tưởng của dành cho là đúng đắn."

 

Hàn Thiết sâu mắt cô, giọng trầm thấp: " bao giờ cần em chứng minh điều gì cả. Chuyến , đối với , quan trọng nhất là mỏ vàng, mà là ở cạnh em mà những bộn bề của tiệm vàng những phiền nhiễu từ kẻ khác."

 

Sự thẳng thắn của khiến gian trong toa tàu trở nên nhỏ hẹp lạ thường. Lâm Hiểu cảm thấy thở dồn dập. Cô ngoài cửa sổ, nơi những dãy núi trập trùng đang lùi dần về phía .

 

"Hàn Thiết, bao giờ thấy hối hận vì giúp đỡ một phụ nữ đầy rắc rối như ?"

 

Hàn Thiết dậy, bước sang cạnh cô băng ghế dài. Anh nắm tay cô, nhưng cách giữa hai gần đến mức cô thể cảm nhận nóng tỏa từ cánh tay vững chãi của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-ve-thap-nien-80-thon-phu-lam-giau-tu-than/chuong-20.html.]

"Rắc rối của em, đối với là một thử thách thú vị. Và em... đối với là điều quý giá nhất mà tìm thấy giữa những khối thép khô khốc ."

 

Ngày hôm , đoàn khảo sát bắt đầu tiến vùng thung lũng. Địa hình hiểm trở khiến xe cơ giới thể sâu, họ bộ dọc theo những con suối cạn.

 

Trong lúc trèo qua một dốc đá trơn trượt do rêu phủ, Lâm Hiểu vô tình trượt chân. "A!" - Cô thốt lên một tiếng nhỏ.

 

Ngay lập tức, một vòng tay rắn chắc ôm trọn lấy eo cô, kéo cô một l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi. Mùi hương gỗ đặc trưng của Hàn Thiết bao vây lấy cô.

 

"Cẩn thận." - Anh thì thầm, thở nóng hổi phả lên vành tai cô.

 

Lâm Hiểu vững nhưng vẫn buông tay ngay. Trong khoảnh khắc , giữa thiên nhiên hùng vĩ và vắng lặng, sự mập mờ bấy lâu nay bỗng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Cô đẩy , mà vô thức tựa nhẹ đầu vai một giây. Đó là một sự thỏa hiệp thầm lặng của trái tim.

 

Đêm đó, đoàn khảo sát nghỉ trong những căn nhà sàn của dân bản địa. Hàn Thiết và Lâm Hiểu ngoài hiên, mắt là thung lũng ngập tràn ánh trăng bạc.

 

"Đẹp quá." - Lâm Hiểu thốt lên. "Ở thành phố, dù bao nhiêu đèn điện cũng lấp lánh bằng ánh trăng ."

 

Hàn Thiết cô, ánh mắt còn lấp lánh hơn cả ánh trăng: "Trăng dù nhưng xa xôi. Còn mắt mới là thực."

 

Anh chậm rãi đưa tay , là để bảo vệ, mà là để kiếm tìm sự đồng điệu. Bàn tay to lớn của bao phủ lấy bàn tay nhỏ bé của Lâm Hiểu. Cô khẽ run lên, nhưng từ từ đan những ngón tay tay .

 

Không cần một lời tỏ tình mãnh liệt, cần những cam kết đao to b.úa lớn. Giữa vùng thung lũng hoang sơ, cái nắm tay chính là lời khẳng định: Họ còn là hai cá thể độc lập nữa. Hai linh hồn từng tổn thương nay tìm thấy một điểm tựa chung.

 

Sự mập mờ chuyển sang một giai đoạn mới: giai đoạn của sự gắn kết tâm hồn. cả hai đều hiểu, khi trở về thành phố, những rào cản về danh phận và thành kiến vẫn còn đó. Họ cần một dũng khí thúc đẩy lớn hơn để thể danh chính ngôn thuận bên .

Loading...