xuyên về quá khứ để yêu em - 4

Cập nhật lúc: 2026-04-07 22:45:21
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

7

Vừa tan định về nhà thì trời đổ mưa tầm tã, trận mưa còn dữ dội hơn cả cái ngày Lục Y Bình đến nhà cha mượn tiền .

 

màn mưa trắng xóa mắt, dày đến mức gần như che khuất cả tầm , còn chuyến xe đặt thì mãi vẫn thấy tới. Đứng ở sảnh công ty tiễn từng đồng nghiệp rời , mưa vẫn chẳng dấu hiệu gì là sẽ tạnh, ngược càng lúc càng nặng hạt.

 

lơ đãng cúi đầu nghịch điện thoại, thỉnh thoảng ngước mắt quanh. Lúc đại sảnh gần như vắng tanh, công ty cũng đóng cửa từ bao giờ.

 

"Chào nhé." Hai tên du côn bỗng tiến gần , giọng điệu đầy vẻ lả lơi, cợt nhả.

 

Theo bản năng, né tránh họ, dây dưa nửa lời. đám vẫn cứ sáp , thậm chí còn định vươn tay ôm lấy vai . lùi một bước, lạnh lùng từ chối: "Xin , quen các ."

 

Ngay khi tên du côn định lấn tới nữa, một bóng dáng quen thuộc bỗng xuất hiện phía . Là Tần Lạc Thành.

 

"Các định gì bạn gái ?" Tần Lạc Thành bóp c.h.ặ.t lấy cổ tay tên du côn. Anh dùng lực mạnh, mạnh đến mức tưởng như thấy cả tiếng xương cốt răng rắc sắp gãy đến nơi.

 

Tên đau đến biến dạng cả khuôn mặt, vội vàng rối rít xin tha, cầu xin Tần Lạc Thành buông tay. dường như chẳng ý định bỏ qua dễ dàng như . rước thêm rắc rối, bèn khẽ kéo vạt áo , hiệu rằng thế là đủ .

 

Tần Lạc Thành lúc mới buông tay, gầm lên một tiếng "Cút!", hai tên du côn vắt chân lên cổ chạy mất hút.

 

Tần Lạc Thành – đang sang với vẻ mặt dịu dàng vô cùng – mà lòng đầy thắc mắc:

"Sao tới đây? Còn Thang Viên ?"

 

"Thấy em mãi về, trời mưa to quá nên lo, bèn tới đón em. Thang Viên đang ở xe." Nói đoạn, Tần Lạc Thành tự nhiên cầm lấy túi xách giúp , che ô dắt lên xe.

 

Kể từ đó, dây thần kinh của Tần Lạc Thành trở nên vô cùng căng thẳng. Anh bắt đầu thường xuyên đón tan , thậm chí còn phát triển đến mức cả lúc cũng do đưa tới tận nơi.

 

8

Hôm nay vì xử lý công việc nhanh, cộng thêm hai ngày nay Tần Lạc Thành cũng bận rộn nên đợi tới đón. nhắn cho một cái tin tự bắt xe về nhà.

 

Về đến gần nhà, xuống xe ở cổng khu chung cư như khi để bộ trong. Mùa đông trời tối nhanh, mới hơn năm giờ chiều mà trời đất sầm sì, đường xá vắng lặng, gió lạnh thổi khiến khỏi rùng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-ve-qua-khu-de-yeu-em/4.html.]

Đang , cứ cảm thấy phía lưng trống trải một cách lạ lùng, trực giác của một phụ nữ mách bảo rằng điều gì đó nguy hiểm đang cận kề. Bước chân vô thức dồn dập hơn, ngay khi thấy tòa nhà ở và chuẩn thở phào nhẹ nhõm thì—

 

Một bóng đột nhiên vọt từ phía , dùng một chiếc khăn bịt c.h.ặ.t lấy miệng .

 

"Ưm... ưm..." Sức mạnh giữa đàn ông và đàn bà quá chênh lệch, khiến lúc chẳng khác nào một con cừu non bóp nghẹt cổ họng.

 

Trên khăn t.h.u.ố.c mê, ý thức của bắt đầu mờ ảo dần. Sớm thế thì ngoan ngoãn đợi Tần Lạc Thành đến đón cho . Bây giờ hối hận cũng muộn màng. Trong cơn mê man khi lịm , chỉ kịp nghĩ: Thôi xong , còn bao nhiêu tiền tiêu hết cơ mà. Tần Lạc Thành chắc sẽ tự trách lắm đây...

 

Trong cơn mơ hồ, dường như thấy Tần Lạc Thành như một vị thần cứu thế đang lao về phía . Anh còn vẻ dịu dàng như khi, đôi mắt vằn tia m.á.u, tràn ngập sự căm thù và nỗi sợ hãi tột cùng.

 

Anh lao đến giằng khỏi tay gã đàn ông , đó là một màn đ.ấ.m đá điên cuồng gã đó – một lối đ.á.n.h như liều mạng. trụ vững nữa, chìm bóng tối.

 

Khi tỉnh dậy là trưa ngày hôm . giường bệnh, mở mắt thấy bé Thang Viên ngoan ngoãn bên cạnh hề quấy , và Tần Lạc Thành – thức trắng đêm để canh chừng . Mắt đỏ rực những tia m.á.u, cằm lún phún râu quai nón, trông tiều tụy và xuống sắc chẳng khác nào một ông chú ngoài ba mươi.

 

Thấy tỉnh, Tần Lạc Thành đỡ dậy, cuống quýt hỏi han xem thấy thế nào, trong chỗ nào .

 

Thật chỉ đơn thuần là đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê thôi, cũng may là Tần Lạc Thành xuất hiện kịp lúc.

 

"Anh chẳng bảo em đợi đến đón ?" Tần Lạc Thành vẻ giận, nghiêm mặt .

 

"Em ." cúi đầu dám thẳng mắt . Quả thực, chỉ thiếu một chút nữa thôi là chúng lẽ chẳng bao giờ gặp nữa.

 

"Nếu thực sự xảy chuyện gì, em tính đây? Còn và con thế nào? Chẳng lẽ bắt chúng sống trong đau khổ ?" Tần Lạc Thành nghẹn lời, những câu thốt nữa.

 

"Thì chẳng là vẫn còn đó ." dùng giọng điệu nửa như nũng để lấp l.i.ế.m cho qua chuyện .

 

Thấy như , thái độ của Tần Lạc Thành lập tức mềm mỏng hẳn . Anh thật sự cách nào giận cho nổi.

 

"Lần sẽ may mắn như . Cơ thể em thế nào ? Còn thấy khó chịu ?"

 

"Hết , em nữa."

 

Loading...