[Xuyên Thư] Ta Dựa Vào "Biến Thái" Để Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-27 21:11:17
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

5

Cứ như , – Ngũ Nguyệt Bạch – từ phận tù nhân vinh thăng thành ái sủng của Ma Tôn. Hắn ban cho cái tên “Tiểu Bạch” bế thẳng về phòng.

Buổi tối, khi Tiêu Trọng bắt đầu tu hành, đặt sang một bên.

Đột nhiên, hệ thống lên tiếng nhắc nhở: “Ký chủ, cơ hội đây! Cô tiếp cận Ma Tôn, hiện tại chỉ cần lấy lòng tin và cảm hóa thể thành nhiệm vụ .”

lười biếng lăn một vòng: “Ai bảo thành nhiệm vụ?”

Hệ thống: “?”

Cười c.h.ế.t mất, bộ định để về thế giới thực ? Mọi c.h.ế.t thế nào ? c.h.ế.t vì việc quá sức đấy!

Từ nhỏ cha mất sớm đành, còn lão bản bóc lột như trâu ngựa. thèm cái nơi đó!

tính kỹ , chuyến ôm c.h.ặ.t lấy cái đùi vàng của Ma Tôn. Ma Tôn ăn thịt thì húp canh, Ma Tôn g.i.ế.c thì đưa đao. Đợi đến ngày Tiêu Trọng thống nhất thiên hạ, sẽ là tên "tay sai" một trướng ... , là "miêu sai" mới đúng.

Nghĩ đến thôi thấy mỹ mãn . Còn việc cứu vớt chúng sinh thiên hạ hả? Ờ thì... ai rảnh nấy cứu nhé.

Hệ thống lẽ sốc nặng, im lặng hồi lâu câu nào, chắc là đang bàn bạc đối sách với đồng nghiệp .

vẫn đang mải mê với kế hoạch tương lai thì dư quang đột nhiên thấy Tiêu Trọng liếc một cái, đó giả vờ như liếc thêm cái nữa.

?

Hắn định gì đây?

Cuối cùng, cũng hành động!

Trong lòng vang lên hồi chuông cảnh báo. Chỉ thấy Tiêu Trọng tiến gần, vươn tay , và ... nhéo nhéo cái bụng tròn xoe của .

: “...”

Khóe miệng Tiêu Trọng khẽ cong lên đầy vẻ hưởng thụ. Hắn dứt khoát bế xốc lên, đặt lên đùi bắt đầu xoa bóp nhiệt tình. Cuối cùng, còn vùi cả mặt bụng , hít một thật sâu.

thề đấy đại ca, đúng là cái đồ "muộn tao" (ngoài lạnh trong nóng) mà!

mà... hít , thích!

 

 

 

6

Gần sáng, đột nhiên cảm thấy cơ thể gì đó "sai sai". Không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức bò dậy khỏi đầu giường của Tiêu Trọng, phi qua mái nhà, băng tường chạy thục mạng về phòng tạp dịch của .

Quả nhiên, chỉ giây tiếp theo, biến trở về nguyên hình.

Cái quá trình "biến thái" cứ như đến kỳ kinh nguyệt , đúng là biến thái từ trong ngoài mà.

lăn ngủ tiếp một giấc. Đến khi tỉnh dậy, tên yêu tinh tổng quản của Yêu Ma điện mang đến kết quả xử lý cuối cùng dành cho . Tiêu Trọng quyết định tương kế tựu kế, giữ đây để xem đám Huyền Môn phái rốt cuộc đang âm mưu trò trống gì.

Yêu Ma điện nuôi kẻ vô dụng, thế là chính thức trở thành một tỳ nữ nhỏ nhoi của .

Ngày đầu tiên , phát hiện Tiêu Trọng vẻ mất tập trung. Ánh mắt dời xuống , phát hiện một điều kinh thiên động địa: Hắn giày !

Nhân lúc để ý, lân la hỏi chuyện tên Đầu Trâu từng gặp hôm : "Ma Tôn thế? Sao tự nhiên giày ?"

Đầu Trâu thở dài: "Ngươi xem?"

tỉnh bơ: "Hắn chỉ đôi giày thôi mà, trông vẻ vui thế?"

Đầu Trâu thì thầm: "Không vui là vì hôm qua Ma Tôn mới nhận một con thú cưng cực kỳ hợp ý, sáng thấy mất tích , giờ đang sai tìm khắp nơi đấy."

Chậc, mà thấy mát lòng mát . nhịn , hỏi tiếp: "Con mèo đó quan trọng đến thế cơ ?"

"Tất nhiên là quan trọng..."

lúc đó, Tiêu Trọng phóng một ánh mắt sắc như d.a.o cau về phía : "Làm ngươi đó là mèo?"

nhanh như chớp vung tay tát cho Đầu Trâu một phát đẩy ngoài, đoạn sang nịnh hót Tiêu Trọng:

"Bẩm Ma Tôn, là lỡ miệng đấy ạ! Thần bảo , cái tên tích cực, tư tưởng vấn đề, suốt ngày cứ kéo thần để buôn chuyện. Chậc chậc, đây rõ ràng là đặt Ma Tôn trong mắt mà!"

Lúc Đầu Trâu lôi cổ ngoài, vẫn trừng mắt trân trân đầy uất hận. chỉ tặng cho một cái ngón tay thối (ngón giữa) đầy "đồng cảm".

Này thì hôm qua quất bà một roi ! Đã bảo , bà cô đây là kẻ thù dai nhất trần đời!

Thấy Tiêu Trọng vẫn cau mày trầm ngâm, vội vàng dỗ dành: "Ma Tôn đừng lo lắng quá, cứ giao con mèo đó cho thần. Thần từ nhỏ thiên phú dị bẩm, khả năng trò chuyện với mèo. Để thần với nó một tiếng, bảo nó ban đêm cứ ngoan ngoãn về là ."

Tiêu Trọng với vẻ nửa tin nửa ngờ. gật đầu lia lịa khẳng định chắc nịch.

Rốt cuộc thì cũng chẳng còn cách nào khác. Hình như do hệ thống hạn chế, chỉ thể biến thành mèo ban đêm mà thôi.

 

 

 

7

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thu-ta-dua-vao-bien-thai-de-len-dinh-cao-nhan-sinh/2.html.]

Cuối cùng cũng đợi tới lúc mặt trời lặn. Tuy vẫn đến giờ biến thành mèo, nhưng nhanh chân lẻn phòng ngủ của Tiêu Trọng để chiếm địa bàn.

Trong khi Tiêu Trọng còn đang bận bàn bạc việc quân với các tướng lĩnh yêu ma, rảnh rỗi sinh nông nổi, bèn gương trong phòng mà bắt đầu thưởng thức vẻ của chính . Phải công nhận rằng, khuôn mặt thực sự nặn đúng ngay "gu" thẩm mỹ của .

Thưởng thức bằng mắt thôi thì đủ, còn bắt đầu tạo dáng đủ kiểu: hết ưỡn n.g.ự.c xoay m.ô.n.g, uốn éo đầy vẻ mời gọi. Đang lúc hăng say nhất, đầu thì đập ngay mắt là một mỹ nhân thiên kiều bá mị.

đang trợn tròn mắt, trân trân đầy kinh ngạc.

gương, , thì biến thành mèo trắng từ lúc nào .

Mỹ nhân kinh hãi thốt lên: "Ngươi là loại yêu tinh phương nào? Có quy tắc đến đến hả!"

À, hiểu . Đây chắc chắn là một món "quà tặng" gửi đến để thi triển mỹ nhân kế với Tiêu Trọng đây mà.

lúc đó, tiếng bước chân vang lên, Tiêu Trọng trở về phòng. Không bỏ lỡ thời cơ, lập tức lao thẳng lòng .

"Miêuuuu~"

dùng hết sức bình sinh, lấy cái đầu nhỏ dụi liên tục cổ , giả bộ như một con mèo nhỏ dọa cho sợ khiếp vía.

Tiêu Trọng vỗ về , ngay đó, ánh mắt trở nên âm lãnh, quét về phía vị mỹ nhân : "Ai cho phép ngươi phòng ?"

Lời dứt, hai tên yêu tinh xông lôi xồng xộc vị mỹ nhân ngoài. Cô kéo uất ức chỉ tay về phía , gào lên một câu để đời: "Mẹ kiếp! Con mèo yêu trông còn trơ trẽn, 'dẹo' hơn cả hồ ly tinh lão nương đây nữa!"

mặc kệ, cứ rúc sâu lòng Tiêu Trọng mà " " đầy nũng nịu.

Tiêu Trọng dường như cọ đến mức ngứa ngáy, thấp giọng hai tiếng, khẽ nhéo cái gáy của : "Hôm nay chơi ?"

Không nhé, chúng chỉ ở quanh đây thôi mà.

Đường đường là một đại Ma Tôn, thể dịu dàng đến mức cơ chứ?

Đêm đó, cứ thế lăn lộn đống cơ bụng rắn chắc của Tiêu Trọng, hết áp mặt chỗ cọ chỗ . Cảm giác ... đúng là chạm đến đỉnh cao nhân sinh !

 

 

 

 

8

Sự thật chứng minh, một kẻ công ăn lương dù tâm huyết đến cũng thể nào gồng gánh nổi hai công việc cùng lúc cả ngày lẫn đêm.

Nếu , sớm muộn gì cũng thần trí hỗn loạn... y hệt lúc .

Hôm nay, đang hầu hạ Tiêu Trọng tu hành. Sau khi kết thúc một vòng tuần khí tức, Tiêu Trọng mồ hôi đầm đìa, đưa tay hiệu bảo lấy nước. Đang lúc gà gật vì thiếu ngủ, cứ ngỡ vẫn đang trong xác mèo, thế là chẳng nghĩ ngợi gì mà vươn lưỡi... l.i.ế.m một cái rõ kêu.

Thế giới bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến lạ thường.

giật bừng tỉnh, hồn vía lên mây. Ma Tôn hình mất vài giây, cơ thể cứng đờ, gằn giọng : “Ngươi đúng hai giây để giải thích.”

lắp bắp: “Dạ... nó ngọt, nhưng thần nếm kỹ lắm, là để thần nếm thử xem...”

Giây tiếp theo, đ.á.n.h bay thẳng ngoài.

đó? Vâng, "vinh dự" tống địa lao. Địa lao nội bất xuất ngoại bất nhập, đến một con mèo cũng chẳng chui lọt, thế nên quyết định phè đó mà hưởng thụ sự thanh thản.

Vài ngày , thả . Cười c.h.ế.t mất, chẳng ai thèm để ý đến cả, bộ Yêu Ma điện đang loạn cào cào lên hết cả . tùy tiện túm lấy một con bướm yêu đang bay loạn xạ trong sân: “Có chuyện gì thế? Chính đạo đ.á.n.h tới cửa ?”

“Ôi dào, còn nghiêm trọng hơn thế nhiều! Ái sủng của Ma Tôn đại nhân mất tích mấy ngày nay, hiện giờ cả giới yêu ma đang nháo nhào tìm mèo đấy!”

Khóe miệng tự chủ mà nhếch lên. Nhìn xem, cái mị lực của con mèo dạng !

Đêm đó, biến thành mèo trắng, nghênh ngang phòng Tiêu Trọng, thản nhiên vật giường . Tiêu Trọng bước cửa, thấy thì sững một chút. Như thể sợ hoảng sợ mà bỏ chạy, chậm rãi tiến gần, vuốt ve bụng , trầm giọng : “Ta cứ ngỡ đến cả ngươi cũng sợ bỏ trốn khỏi nơi .”

dùng đuôi quẹt nhẹ eo một cái.

nghĩ đến những ngày chịu khổ trong địa lao, quyết định "vắng vẻ" một chút cho bõ ghét. Thế là cả đêm đó tỏ vẻ cực kỳ cao lãnh, nhất quyết cho vuốt ve (loát).

Tiêu Trọng vô cùng hoang mang. Ngày hôm , trong phận tỳ nữ, tận tâm giải đáp thắc mắc của : “Có lẽ Tiểu Bạch ăn gì đó chăng?”

Tiêu Trọng hỏi: “Nó ăn gì?”

bắt đầu tuôn một tràng: “Nào là giò heo kho, thịt kho tàu, cá chua ngọt, dê con chưng, tay gấu hầm, đuôi hươu hấp, vịt , gà nướng, ngỗng , heo sữa , vịt kho, gà muối, thịt hun khói, trứng muối, xúc xích, lạp xưởng, thập cẩm đủ món...”

Thư Sách

Tiêu Trọng lạnh lùng : “Ngũ Nguyệt Bạch, ngươi chắc chắn là con mèo đó ăn mấy thứ ?”

gật đầu một cách đầy lương thiện: “Thiên chân vạn xác (chắc chắn trăm phần trăm) thưa Ma Tôn!”

Thế là tối hôm đó, đ.á.n.h một bữa thịnh soạn nhất kể từ khi xuyên đến nay. Kết quả là ngày hôm , mặt Tiêu Trọng, kiềm chế mà ợ mấy cái rõ to.

Tiêu Trọng chống đầu , ánh mắt sâu thẳm khó lường.

Sao thế? Bộ dáng lúc trông quyến rũ lắm ? Thế là để tăng thêm độ "hấp dẫn", bồi thêm cho một cái ợ nữa ngay mặt.

... Rất , địa lao yêu, tới đây!

Lần chỉ nhốt một ngày một đêm là thả. Tiêu Trọng cứ như thể từng chuyện gì xảy , tiếp tục gọi bên cạnh hầu hạ, ban đêm ôm ngủ.

Thói quen đúng là một thứ đáng sợ. Ngủ chung lâu ngày, giờ đây dù nhắm mắt cũng thể sờ chính xác khối cơ bụng thứ ba bên trái của Tiêu Trọng.

 

 

 

Loading...