Mì chín vớt , trần qua nước lạnh để tăng thêm phần dai ngon, mới đem trộn đều với phần mỡ hành chưng xong.
Cuối cùng, giữa thời cổ đại vật tư thiếu thốn , cực kỳ "xa xỉ" chiên thêm hai quả trứng ốp la, nhất định canh lửa cho rìa trứng vàng giòn mà lòng đào vẫn còn sóng sánh. Một bát mì trộn mỡ hành nóng hổi, hương thơm nức mũi cứ thế đời. Ta bưng bát mì, hít một thật sâu. Đó là mùi vị chữa lành của tinh bột và chất béo hòa quyện, là mùi vị của sự sống.
"Ta khách sáo nhé!"
Ta cầm đũa, đang định đ.á.n.h chén một bữa no nê thì đột nhiên, một giọng âm lãnh vang lên từ phía cửa, còn đáng sợ hơn cả tiếng sấm rền đêm : "Ngươi đang cái gì đó?"
7.
"Choang!" Tay run b.ắ.n, một chiếc đũa rơi xuống đất.
Ta cứng nhắc cổ về phía cửa. Khoảnh khắc , cảm giác như thấy Diêm Vương sống bằng xương bằng thịt.
Tạ Yếm đó tự bao giờ. Hắn vẫn kịp triều phục, bộ mãng bào màu tím sẫm càng tôn lên vóc dáng trường ngọc lập, nhưng cũng khiến áp lực tỏa càng thêm nặng nề. Sắc mặt so với đêm qua còn tái nhợt hơn, giữa đôi lông mày tụ một luồng lệ khí cuồng bạo, rõ ràng tâm trạng đang tệ đến cực điểm.
Theo thiết lập trong nguyên tác, Tạ Yếm mắc chứng đầu thống trầm trọng, mỗi khi phát tác thì d.ụ.c vọng g.i.ế.c ch.óc sẽ tăng vọt. Và hôm nay, rõ ràng là ngày chứng bệnh tái phát.
Xong đời ! Trong đầu chỉ còn ba chữ .
Tự ý rời viện, tự tiện dùng trù phòng, lén lút ăn vụng... tội chồng thêm tội. Liệu hôm nay băm món ăn kèm cho bát mì luôn ?
Đôi mắt t.ử khí của Tạ Yếm chằm chằm , chính xác hơn là chằm chằm bát mì trong tay . Hắn khẽ nhíu mày, cánh mũi khẽ động.
Trong Vương phủ quanh năm suốt tháng luôn phảng phất mùi m.á.u tanh, mùi t.h.u.ố.c đắng ngắt cùng thở của sự thối rữa. Hắn bao giờ ngửi thấy mùi vị .
Rất thơm. Không kiểu ngọt ngấy của phấn son, cũng chẳng sự xa hoa của sơn hào hải vị, mà là một mùi thơm cháy dịu dàng, mang theo ấm của khói bếp nhân gian. Thứ mùi hương giống như một bàn tay vô hình, thế mà khiến cơn đau đầu như nổ tung của dịu đôi chút.
"Vương... Vương gia..." Ta sợ đến mức bát cầm vững, theo bản năng định giấu bát mì lưng, nhưng thấy chẳng khác nào "lạy ông ở bụi ".
Tạ Yếm sải đôi chân dài bước trong. Gian bếp vốn chật hẹp, bước , khí lập tức trở nên loãng . Hắn sừng sững mặt , ánh mắt rơi bát mì, cuối cùng dừng ở quả trứng ốp la lòng đào .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-vuong-phi-bi-hien-te/chuong-5.html.]
"Đây là quy củ mà Thẩm gia dạy ngươi ? Lén lút ăn vụng trong Vương phủ của bản vương?" Giọng khàn, mang theo sự nóng nảy đang cố sức kìm nén.
Chân nhũn , suýt chút nữa là quỳ sụp xuống. bản năng sinh tồn khiến đại não vận hành với tốc độ ánh sáng. Thừa nhận ăn vụng là c.h.ế.t, lời nào cũng là c.h.ế.t, "Không... ăn vụng!"
Ta hít một thật sâu, đ.á.n.h liều một phen, đem bát mì vốn định tự thưởng thức run rẩy dâng lên mặt , "Thiếp ... thấy Vương gia đêm qua lao lực, sáng nay dùng bữa, nên mới đặc biệt... đặc biệt tới đây nấu mì cho Ngài!" Lời dối ngay đến chính còn chẳng tin nổi. Có Vương phi nhà ai nấu cơm cho phu quân lủi thủi ở cái nơi rách nát chứ?
Trạm Én Đêm
Tạ Yếm nhướng mày, rõ ràng là tin. Hắn bát mì, ánh mắt thâm trầm khó đoán.
"Nấu cho ?" Hắn lạnh một tiếng, "Ngươi sợ bản vương hạ độc trong ?"
Ta: 【Đại ca , đây là mì nấu, Ngài hạ độc kiểu gì? Chứng hoang tưởng hại của Ngài nặng quá ?】
dám phàn nàn, chỉ thể bày bộ dạng trung thành tận tụy: "Thiếp dám! Mì ... mì sạch sẽ! Thật đó!"
Để chứng minh, hạ quyết tâm cầm chiếc đũa còn , gắp một sợi mì đẫm nước sốt, với tâm thế "tráng sĩ một trở " mà nhét miệng, "Ngài xem! Không độc!"
Mì miệng, vị mặn thơm của mỡ hành lập tức bùng nổ đầu lưỡi. Ư ư ư ngon quá mất! Ta sắp chính cho cảm động phát !
Tạ Yếm bộ dạng hai má phúng phính, khóe mắt rưng rưng - vì ngon và vì sợ của , lớp băng đá nơi đáy mắt dường như tan một chút.
Thật vốn chẳng chút cảm giác thèm ăn nào. Những trúng độc năm xưa khiến mất phần lớn vị giác, ăn cái gì cũng như nhai sáp nến. hôm nay, mùi hương kỳ lạ cứ luẩn quẩn nơi cánh mũi, khơi dậy một tia cảm giác mất từ lâu... tựa như là sự đói bụng.
"Đũa." Hắn đưa tay .
Ta ngẩn một lát mới phản ứng . chỉ một đôi đũa thôi mà! Hơn nữa còn rơi mất một chiếc! Chiếc còn cũng dùng qua !
"Cái ... bẩn..."
"Đưa đây." Mệnh lệnh cho phép cự tuyệt.
Ta dám trái lời, đành đưa chiếc đũa "độc nhất vô nhị" trong tay cho , cúi nhặt chiếc đất lên lau lau, góp thành một đôi đưa cho . Tạ Yếm ghét bỏ liếc đôi đũa, liếc .