XUYÊN THÀNH TRƯỞNG CÔNG CHÚA - 7

Cập nhật lúc: 2026-04-01 11:10:50
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

17

 

Trưởng công chúa hoang dâm vô độ sắp xuất giá.

 

Cả kinh thành hoan hô ăn mừng, đám thanh niên tài tuấn diện mạo tuấn mỹ rốt cuộc cũng dám bước chân đường.

 

Hoàng đế rốt cuộc vẫn là ca ca ruột của , sợ sang Yến quốc chịu ủy khuất nên tự bỏ tiền túi chuẩn cho trăm dặm hồng trang.

 

Đoàn đội hòa khỏi thành hội quân cùng sứ giả Yến quốc. Ta trong xe ngựa, thấy tiếng ngựa song song bên cạnh.

 

Một giọng mát lạnh truyền từ bên ngoài: “Công chúa, đường xá xa xôi, cần hầu hạ ?”

 

Giọng ……

 

Ta nhấc rèm xe lên, chỉ thấy Yến Cừu đang lưng ngựa, tư thế oai hùng hiên ngang.

 

Hắn vận trang phục của một hộ vệ bình thường, nhưng khí thái của bậc bề nơi mày ngài mắt phượng thì cách nào che giấu .

 

Chạm ánh mắt , Yến Cừu chằm chằm mặt đầy tham lam: “Công chúa, lâu gặp, nhớ nàng.”

 

Mặt nóng bừng lên, giả vờ giận dữ: “Ngươi bây giờ là phận gì mà còn dám lẻn tới đây?”

 

Hắn chỉ : “Tới cưới nàng, đương nhiên đích tới.”

 

Ta buông rèm xuống thèm đáp lời nữa, nhưng khóe miệng nhịn mà vếch lên.

 

Yến quốc xuất binh tương trợ.

 

Chuyến cần vội vã, chúng thưởng ngoạn, lộ trình một tháng kéo dài thành hai tháng.

 

Gần tới quan ngoại Yến quốc, một cánh rừng hoang vu băng qua.

 

Yến Cừu ngoài bìa rừng, trầm giọng : “Có điểm đúng, nhanh ch.óng qua.”

 

Ta trong xe ngựa, xóc nảy đến mức nôn.

 

Bên ngoài bỗng hô lên một tiếng: “Ở lắm ong vò vẽ thế !”

 

“Ong độc!”

 

“Mọi chú ý! Bảo vệ công chúa!”

 

Tiếng ong độc vo ve bên ngoài xe nhức cả màng nhĩ. Chuông cảnh báo trong đầu vang lên liên hồi, lo lắng cho tình hình của Yến Cừu, sợ tùy tiện vén rèm lên thì ong độc sẽ bay .

 

Trong nhất thời, tâm loạn như ma.

 

O vo vo...

 

Bên tai truyền đến âm thanh đòi mạng, đổ mồ hôi lạnh đầu , chỉ thấy bốn năm con ong độc đang xoay quanh ngay cạnh mặt .

 

Ta sợ đến mức một cử động nhỏ cũng dám.

 

kỳ lạ là, đám ong độc hề tấn công , chúng lượn quanh vài vòng bay ngoài qua khe nhỏ ở cửa sổ.

 

Bên cạnh xe, Yến Cừu đột nhiên phát một tiếng rên rỉ đau đớn.

 

Ta vội vã gọi: “Yến Cừu! Ngươi !”

 

Giọng Yến Cừu vọng : “Ta , Công chúa cứ ở yên xe, ngàn vạn đừng xuống .”

 

Ta đang định đáp lời thì xe ngựa đột nhiên xóc mạnh một cái, kịp đề phòng mà hất văng xuống sàn xe.

 

Đầu va chạm đến mức choáng váng.

 

Đến khi tỉnh táo , con ngựa mất kiểm soát kéo chạy điên cuồng ngoài, phía vang lên tiếng gầm của Yến Cừu: “Công chúa!”

 

Chẳng bao lâu , ngựa mới dần dừng .

 

Xung quanh một tiếng động, bình nhịp thở định bước ngoài thì một bàn tay với các khớp xương rõ ràng vén rèm xe lên.

 

Người nọ đeo mặt nạ quỷ, vươn tay về phía :

 

“Công chúa, lâu gặp.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-truong-cong-chua/7.html.]

 

18

 

Ta bịt kín mắt mang tới một gian mật thất.

 

Cái kẻ mang mặt nạ quỷ cũng , mỗi ngày đều mang tới thức ăn phong phú, đó đối diện bồi cùng ăn.

 

Liên tiếp mấy ngày, đến một câu cũng .

 

Đến ngày thứ bảy, suốt một canh giờ định rời , gọi giật .

 

“Hạ Ninh, ngươi ít lời như ?”

 

Thân hình nọ cứng đờ, hồi lâu từ cổ họng phát một tiếng khẽ.

 

“Công chúa thể nhận , thật sự vui.”

 

Hắn giơ tay tháo mặt nạ quỷ xuống, lộ khuôn mặt ôn nhuận như ngọc của Hạ Ninh, lộ vẻ nghi hoặc: “Công chúa mà nhận ?”

 

“Dáng của ngươi, âm điệu ngươi chuyện, còn ……”

 

Ta nâng tay áo lên ngửi ngửi mùi hương độc đáo , : “Những chiếc túi thơm ngươi thêu cho , đeo thường xuyên nên sớm ám mùi hương đặc trưng đó . Mà đám ong độc ngươi nuôi chắc là sẽ tấn công mùi vị nhỉ.”

 

Hạ Ninh như gió xuân: “Công chúa thật sự thông minh.”

 

Giọng của đổi.

 

Dần dần trùng khớp với kẻ tấm bình phong trong giấc mơ của .

 

Ta kinh hãi đổ một mồ hôi lạnh.

 

Tại ?

 

Ta cố trấn tĩnh hỏi: “Vụ ám sát năm đó ở hội săn thu, là ngươi phái đúng ?”

 

Nghe thấy lời , Hạ Ninh trở nên kích động: “Phải, nhưng gi.ết .”

 

Hạ Ninh vốn là mật thám do Yến quốc chủ cài cắm ở Tống quốc.

 

Sau khi nhận lệnh tìm kiếm Lục hoàng t.ử, nhanh ch.óng tra phận thật sự của Yến Cừu.

 

Khuôn mặt tuấn lãng của Hạ Ninh trở nên vặn vẹo: “ rõ ràng cũng là con của ông ! Yến Cừu là do cung nữ hèn mọn sinh , còn còn đáng thương hại hơn, là nghiệt chủng do lão già đó sinh với chị dâu . Ta phục, tranh đấu cho chính .”

 

Hạ Ninh vốn định hạ độc nhiễu loạn tâm trí để điều khiển Yến Cừu, nhưng ngờ đưa quân doanh.

 

“Công chúa, lúc mua Hạ Ninh từ tay kẻ buôn về, trong mắt trong tim đều chỉ . yêu  chỉ yêu , đặc biệt nhất. Vì thế tạo  vụ rơi xuống nước đó, định bụng cứu lên để dùng khổ nhục kế. đổi, từ đó về thèm tìm nữa, bên cạnh còn thêm một Yến Cừu. Nếu lợi dụng , chỉ còn cách gi.ết .”

 

Ánh mắt hiện lên vẻ đau đớn: “Ta ngờ đỡ đao . Nếu lén đút giải d.ư.ợ.c cho , sớm mất mạng .”

 

Lòng kinh hãi tột độ.

 

Chấp niệm của Hạ Ninh đối với nguyên chủ  sâu đậm đến thế.

 

vĩnh viễn ngờ rằng, chính vụ rơi xuống nước do tạo   khiến vị Công chúa hằng mong nhớ bao giờ về nữa.

 

Hiện tại Hạ Ninh rõ ràng điên , kích động : “Sao thể gả cho kẻ khác chứ, yêu đúng ?”

 

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng tông cửa kịch liệt.

 

Hạ Ninh còn kịp phản ứng, chỉ thấy Yến Cừu dẫn theo một đội phá tan cửa gian ngoài.

 

Yến Cừu như vị La Sát, một đao c.h.é.m đứt xiềng xích cửa.

 

Nhát đao tiếp theo kề sát cổ Hạ Ninh.

 

Hạ Ninh chẳng thèm né tránh, những vết ong đốt tay Yến Cừu mà đắc ý: “Bị ong độc c.ắ.n tư vị dễ chịu gì nhỉ. Nếu giải d.ư.ợ.c ngươi cũng chôn cùng thôi, mà giải d.ư.ợ.c chỉ thể lấy từ ong chúa, ngươi đời nào tìm .”

 

Ta ở phía , lặng lẽ từ trong túi thơm bóp một con ong độc to tướng: “Có con ?”

 

Hắn kinh hãi: “Sao tìm thấy nó!”

 

“Chắc là tại túi thơm của ngươi thơm quá, nó tự chui nữa, cứ thế nuôi nó như thú cưng thôi.”

 

Hạ Ninh: "……"

Loading...