XUYÊN THÀNH TRƯỞNG CÔNG CHÚA - 4

Cập nhật lúc: 2026-04-01 10:50:58
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

9

 

Ta nhanh ch.óng phát hiện điểm bất thường.

 

Trên Yến Cừu bắt đầu ửng lên sắc hồng nhạt, khó nhịn mà ngửa cổ, giữa kẽ răng thỉnh thoảng phát những âm thanh đầy ám .

 

……

 

Ách.

 

hạ loại d.ư.ợ.c "bùm bùm, hừ hừ ha hắc" mà đang nghĩ tới ?

 

Làm bây giờ, bây giờ đây……

 

Ta cởi dây thừng cho Yến Cừu, bên cạnh hồ nước mà chân tay luống cuống:

 

“Cái đó…… đều là do Tống Giác , tưởng là nhớ ngươi nên mới trói ngươi tới đây.”

 

Yến Cừu mím c.h.ặ.t môi, chịu để phát thêm một chút thanh âm khó nào nữa.

 

Chỉ là đuôi mắt đỏ bừng, dáng vẻ chút đáng thương đến lạ.

 

Ta chột áy náy:

 

“Ngươi đừng vội, d.ư.ợ.c mạnh đến thế , ngươi thể vượt qua  mà. Thật sự xong thì lấy cho ngươi ít nước đá……”

 

Nói xong, xoay định chạy ngoài, cổ tay đột nhiên giữ c.h.ặ.t.

 

Ta theo bản năng thốt lên một tiếng kinh hãi, cả liền kéo tuột trong hồ.

 

Yến Cừu một tay ôm lấy eo , vớt lên. Không đợi kịp hít thở, trực tiếp hôn tới.

 

Hắn nghiến răng bên tai : “Vậy Công chúa là , ……”

 

Đầu óc trống rỗng.

 

Yến Cừu tiếp tục mê hoặc bên tai:

 

“Nghe đồn rằng Công chúa trầm mê t.ửu sắc, trông chẳng giống chút nào ……”

 

Ta dùng hết sức bình sinh đẩy Yến Cừu một chút:

 

“Ngươi tỉnh táo ! Đừng nô lệ cho d.ụ.c vọng chứ!”

 

Bàn tay siết c.h.ặ.t lấy hơn: “Ta vốn dĩ là nô lệ của Công chúa mà……”

 

Ta theo bản năng xoay chạy lên bờ, nắm c.h.ặ.t lấy cổ chân, lôi ngược trở .

 

Hắn từ phía đè thành hồ, cố nhẫn nhịn điều gì đó, đột nhiên mang theo chút nức nở:

 

“Công chúa, giúp với.”

 

Ta đầu , chỉ thấy như đang khó chịu cực độ, môi cũng chính c.ắ.n đến bật m.áu.

 

Ta do dự hồi lâu, nhắm mắt nghiến răng :

 

“Chỉ cho phép giúp ngươi, ngươi chạm nữa.”

 

“Được.”

 

……

 

Lúc bò khỏi suối nước nóng, sâu sắc nhận một đạo lý.

 

Lời của nam nhân, một chữ cũng thể tin.

 

Vì chuyến mà buổi săn b.ắ.n ngày hôm đến muộn một cách đầy "thành công".

 

Tống Giác lắc lư cái quạt, đầy ẩn ý: “Hoàng tỷ hài lòng với món quà tặng ?”

 

Ta vẫy vẫy tay bảo : “Lại đây, nhỏ cho mà .”

 

Tống Giác ghé sát tai , liền : “Shit.”

 

Ta vẫn còn thấy thảo luận với đám hầu:

 

“‘Tiết đặc’ (Shit) nghĩa là gì?”

 

“Ách, ngược thì hình như là Yến Cừu ‘ ’ ạ……”

 

“Chậc, tìm cho Hoàng tỷ đứa nào ‘’ mới .”

 

Ta: "……"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-truong-cong-chua/4.html.]

 

10

 

Cuộc vây săn bắt đầu, AI nấy đều tự săn phần , cũng bộ kỵ trang, dẫn theo một đội khởi hành.

 

Tạm thời đối mặt với Yến Cừu nên cố ý gọi .

 

Thế nhưng ngờ tới Tống Giác cứ nhất quyết đòi cùng , mà đội ngũ dẫn theo vặn do Yến Cừu cầm đầu.

 

Ta liếc một cái vội vàng dời mắt chỗ khác.

 

Việc chính lúc xác định xem Tống Giác kẻ thủ ác màn .

 

Ta cố ý để đám hộ vệ tản , đó cưỡi ngựa song hành cùng Tống Giác: “Vụ ăn lớn mà hôm qua là cái gì?”

 

Tống Giác thẳng tuột: “Hoàng tỷ, tỷ hiểu mà, từ nhỏ luôn thứ nhất.”

 

Quả nhiên! Ngươi đúng là kẻ giả heo ăn thịt hổ.

 

Thứ ngươi dòm ngó chính là ngôi vị hoàng đế.

 

Giờ tính đây? Đại nghĩa diệt ?

 

Ta đang lo sốt vó thì cách đó xa đột nhiên truyền đến những tiếng hô hoán kinh hãi: “Có thú dữ!”

 

Tống Giác nhanh ch.óng đưa cung tiễn cho : “Hoàng tỷ, mau lên!”

 

Ta kịp suy nghĩ, thuận theo ký ức cơ bắp mà lắp tên kéo cung, b.ắ.n một mũi tên xuyên thẳng đầu con mãnh hổ đang nhe răng múa vuốt trong rừng.

 

Bắn xong mà mặt vẫn còn ngơ ngác.

 

Ta nguyên tiễn pháp nhất lưu, nhưng Tống Giác hưng phấn thế để gì?

 

Chỉ thấy Tống Giác xoay xuống ngựa, chạy vội đến bên xác con hổ, kích động xoa tay như ruồi thấy mồi.

 

“Tốt quá, quá .”

 

Hắn vẫy tay gọi qua: “Hoàng tỷ, quyết định thế nhé, con hổ tỷ nhường cho , sẽ đền cho tỷ bảo bối khác.”

 

Ta: “…… Vụ ăn lớn mà con hổ ?”

 

Tống Giác bằng ánh mắt "trong trẻo mà ngu ngơ": “ , dạo Trần tiểu thế t.ử kiếm một bộ da hổ, ngày nào cũng khoe khoang mặt , thề là tìm bộ to hơn.”

 

Hắn bên xác hổ huơ tay múa chân đo đạc: “Con hổ lớn thế , Hoàng tỷ đúng là đỉnh nhất!”

 

Ta: "……"

 

Hóa thực sự là một kẻ ngốc.

 

Nghĩ kỹ cũng đúng, nếu thực sự lợi dụng Yến Cừu thì lúc chẳng để mang gì cho uổng công vô ích.

 

Thật là đau lòng mà.

 

Ta cảm thấy thật vô vị, định gọi thị vệ đưa về thì tới là Yến Cừu, :

 

“Thành vương điện hạ cứ nhất quyết khiêng con hổ khoe khoang với khác, nên bảo thần dẫn một tiểu đội đưa Công chúa về .”

 

Dọc đường non xanh nước biếc, dứt khoát xuống ngựa bộ thong dong.

 

lúc biến cố ập đến, mấy chục hắc y nhân như quỷ mị từ trong rừng lao , vung đao xông thẳng về phía chúng .

 

“Công chúa cẩn thận!”

 

Yến Cừu che chắn cho lùi phía .

 

Nhìn những chiêu thức sát thủ của đám thích khách, dần nhận hình như mục tiêu của bọn chúng là Yến Cừu.

 

Vậy thì ngươi đừng liên lụy đến nha.

 

Yến Cừu: “Công chúa, chạy về phía mau! Đi tìm Thành vương!”

 

Được !

 

Ta xoay định chạy, chẳng ngờ đột nhiên giẫm một viên đá tròn vo, loạng choạng một cái ngã nhào lên Yến Cừu.

 

Vừa vặn đỡ một mũi kim độc của thích khách.

 

Trong cơn hoảng hốt, phảng phất thấy trung một đàn lạc đà Alpaca chạy lướt qua, còn phun cho một bãi nước miếng.

 

Bên tai là tiếng thét tuyệt vọng của Yến Cừu: “Công chúa!”

 

Âm thanh đó ngày càng xa dần.

 

Ta hôn mê bất tỉnh.

Loading...