Đến trường.
Suốt hai ngày liền, hề thấy bóng dáng Quý Hoài .
Cho đến thứ Sáu, nhịn nữa, đành hỏi giáo viên chủ nhiệm. Lúc mới , của Quý Hoài đột ngột nhập viện, bác sĩ bảo thận mới giữ mạng sống. Thời gian Quý Hoài đang chạy vầy khắp nơi để tìm cách.
Vừa tan học, liền bắt taxi lao thẳng đến bệnh viện thành phố Bắc Thần. Tìm kiếm gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng thấy phòng bệnh của .
Bên trong, Quý Hoài đang cẩn thận từng chút một đút cháo cho .
Mẹ Quý con trai với ánh mắt đầy xót xa: "A Hoài, chữa nữa , cho về nhà con?"
"Con con mấy ngày nay xem, gầy thành cái dạng gì ."
"Mẹ, đừng mấy lời đó, con mệt ."
"Năm mươi vạn đó! Chúng đào bây giờ?! Mẹ thật sự khổ con nữa, thà c.h.ế.t cho xong."
Cổ họng Quý Hoài nghẹn : "Mẹ, con chỉ còn là thôi, con xin đừng như nữa ?"
Mẹ Quý nấc lên thành tiếng: "Mẹ già , c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t thôi, nhưng con trai của , con còn trẻ thế ... nỡ để con vất vả như . Con còn học, học kỳ là thi đại học ."
"Tại chứ... tại mắc căn bệnh , hu hu hu..."
đành lòng tiếp, vội vàng tìm bác sĩ điều trị chính của Quý Hoài.
Năm mươi vạn, đối với con Quý Hoài lúc lẽ là một con trời, nhưng đối với , nó cũng chỉ bằng một tháng tiền tiêu vặt mà thôi. Sau khi nộp đủ viện phí, nhờ bác sĩ đừng tiết lộ danh tính cũng như diện mạo của cho Quý Hoài . Bác sĩ cũng hỏi nguyên do, gật đầu đồng ý ngay.
Sau khi rời , y tá liền đến thông báo cho Quý Hoài, rằng sáng mai thể tiến hành phẫu thuật, mười giờ tối nay nhịn ăn .
Quý Hoài ngơ ngác, đầy vẻ khó hiểu: "Y tá, viện phí của chúng vẫn gom đủ mà."
Cô y tá mỉm : "Chuyện cần lo lắng, thanh toán hết cho gia đình ."
"Có thể cho là ai ?"
Y tá lắc đầu: "Xin nhé, cũng , nhưng thể hỏi bác sĩ Hoàng, chắc ông rõ đấy."
"Vâng, cảm ơn chị."
"Không gì." Cô y tá đáp.
Mẹ Quý cũng vô cùng chấn động: "A Hoài, con xem rốt cuộc là ai bụng thế? Nhà gì họ hàng nào giàu , càng chẳng quen ai đại gia cả."
"Con mau hỏi bác sĩ Hoàng , nhất định trả ơn thật ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-nu-phu-toi-lo-yeu-nam-chinh-mat-roi/2.html.]
Tay Quý Hoài siết c.h.ặ.t: "Mẹ, con ."
Cậu hỏi bác sĩ Hoàng, nhưng ông chỉ đó là một nhà hảo tâm để danh tính, bảo đừng quá để tâm. Cậu tin, nhưng thì cũng chẳng cách nào. Cậu hỏi từng y tá một, nhưng ai nấy đều lắc đầu . Quý Hoài đành bỏ cuộc trong bất lực.
5
Quý Hoài chăm sóc thêm hai ngày nữa mới trường.
xin giáo viên chủ nhiệm cho chuyển chỗ . Thầy hỏi lý do, chỉ bảo Quý Hoài sắp tham gia kỳ thi học sinh giỏi, phiền . Thầy cân nhắc một hồi đồng ý. Kỳ thi học sinh giỏi đúng là chuyện đại sự.
Sắp đến giờ lớp, mới chạy vội đến cửa phòng. Không ngờ Cố Hân Noãn cũng đến, y hệt như . đến chỗ cạnh cửa sổ ở dãy đầu tiên xuống.
Quý Hoài thoáng khựng khi thấy Cố Hân Noãn đến bên cạnh .
Cố Hân Noãn cong mắt : "Chào nhé bạn học Quý, từ giờ chúng là bạn cùng bàn nha."
Vì thầy giáo sắp giảng bài nên Quý Hoài mím môi dậy, nhường đường cho cô chỗ bên trong.
"Thầy đổi chỗ từ khi nào ?"
"Thứ Hai tuần đấy." Cố Hân Noãn nhỏ giọng đáp.
Quý Hoài gì nữa, nhưng ánh mắt tự chủ mà tìm kiếm bóng hình quen thuộc . Cậu ở dãy thứ tư, mà chuyển sang tận dãy thứ nhất. Trong lòng Quý Hoài dâng lên một nỗi khó chịu mơ hồ, nhất là khi thấy bạn cùng bàn của là một nam sinh, nỗi khó chịu càng tăng thêm.
còn chú ý đến Quý Hoài nữa. Dù nhiều kiến thức vẫn hiểu lắm, nhưng ghi chép hết vở, đợi về nhà tìm gia sư dạy kèm là .
"Lớp trưởng, cái nắp chai tớ vặn , giúp tớ một chút ?" ngượng ngùng chai nước trong tay.
Vì lúc nãy dùng đúng lực, cạnh nắp chai cứa ngón tay cái của một vết sâu. Đau đến mức suýt rơi nước mắt, m.á.u ở đầu ngón tay cứ thế rỉ ngày càng nhiều. rút hai tờ giấy ăn lau quàng lau xiên. Vì hôm nay "bà dì" đến, bụng đau âm ỉ, sáng tâm trạng ăn uống nên giờ thực sự chẳng vận động chút nào.
"Tay chảy m.á.u , đợi chút, tớ băng cá nhân đây."
Đợi tìm đồ, tay lớp trưởng Ngô Trạch Vũ nắm lấy.
"Lúc bôi cồn sẽ đau đấy, nhịn một chút nhé."
uể oải gật đầu: "Được."
đ.á.n.h giá cao khả năng chịu đựng của , kìm mà "suýt" lên một tiếng.
"Đừng sợ, xong ngay đây."
Bàn tay định rụt về đành để yên đó. Ngô Trạch Vũ khẽ vân vê đầu ngón tay , mới lưu luyến buông .
"Thời gian nhớ đừng chạm nước đấy." Cậu dặn dò giúp vặn nắp chai. "Còn nữa, đừng cố quá, cứ đưa tớ vặn cho là ."
Vệt đỏ nơi đuôi mắt vẫn tan, Ngô Trạch Vũ một cái vội vàng dời mắt chỗ khác. Thật sự thể trách định lực của kém, chỉ là cô gái bên cạnh lúc trông quá đỗi cuốn hút. Dáng vẻ đáng thương, đôi mắt rưng rưng như câu hồn đoạt phách thế , thể thấu hiểu vì các hôn quân ngày xưa "từ nay quân vương chẳng thiết triều". Nếu thêm vài cái nữa, đừng là vặn nắp chai, e là bảo giao cả mạng cũng sẵn lòng.