XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ PHÁO HÔI TRONG TRUYỆN NGỌT SỦNG - 5
Cập nhật lúc: 2026-03-05 12:30:19
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
18
"Phó Thời Ngôn, con đàn bà là ai?"
— "Tại con lời ?"
— "Cái loại đàn bà rẻ tiền từ thế hả! Cút ngay ngoài cho !"
Sự xuất hiện của dường như chạm đúng dây thần kinh nhạy cảm của bà . Trong cơn kích động, bà vươn tay chộp lấy ly nước bàn, định ném thẳng về phía .
Phó Thời Ngôn khựng trong giây lát, nhanh ch.óng siết c.h.ặ.t t.a.y , kéo lưng để che chắn.
trốn tránh. nhẹ nhàng đẩy tay , tiến lên một bước và giữ c.h.ặ.t lấy bàn tay đang cầm ly nước của phụ nữ .
— "Dì ạ." — thẳng đôi mắt đang đỏ ngầu vì giận dữ của bà.
— "Dì thực sự và Chu Nhan Nhan ở bên ? Cô đáng ? Dì thực sự yêu thương Thời Ngôn ?"
— "Một tình yêu mang niềm vui và sức mạnh cho chúng , chứ bắt chúng vắt kiệt sức lực và niềm vui để cầu xin tình cảm của một ."
— "Anh thực sự vui vẻ ? Còn dì, cứ tự giam cầm trong một đoạn tình cảm chỉ bào mòn bản như thế , dì hạnh phúc ?"
— "Con nên cứ mãi chạy theo để van nài tình yêu từ kẻ khác. Người khác yêu , thực quan trọng đến thế. Quan trọng là chúng học cách tự yêu lấy chính bản . Trên đời , ai là xứng đáng yêu thương cả..."
— "Bao gồm cả dì nữa."
Thừa lúc bà đang ngẩn vì kinh ngạc, nhẹ nhàng lấy ly nước từ tay bà đặt lên bàn.
Bà trừng mắt trân trân bằng đôi mắt đỏ hoe suốt một hồi lâu. Cuối cùng, bà chậm rãi nhắm mắt , dường như sức lực trong đều tan biến sạch sành sanh:
— " mệt , hai đứa ."
Lúc Phó Thời Ngôn dẫn đến cửa, phụ nữ phía bỗng cất tiếng khẽ:
— "Thời Ngôn... xin ."
19
Suốt quãng đường , Phó Thời Ngôn thêm lời nào. Hắn lẳng lặng dẫn một nhà hàng sang trọng.
Vào đến phòng VIP, cởi áo vest, đưa thực đơn cho buông một câu ngắn gọn:
— "Gọi món ."
Những tấm hình trong thực đơn món nào trông cũng đầy đủ sắc, hương, vị. Nhìn mấy món cay nồng, thơm nức đó, chỉ gọi sạch một lượt để thỏa mãn cơn thèm. liếc đối diện, sắc mặt Phó Thời Ngôn vẫn cho lắm.
Bản năng "phục vụ kim chủ" trong trỗi dậy. kìm nén sở thích cá nhân, chọn những món thanh đạm đúng theo khẩu vị của .
Khi đồ ăn dần bưng lên, Phó Thời Ngôn tỏ vẻ kinh ngạc một cái vì thấy bàn tiệc những món hợp ý . Đây là đầu tiên trong tối nay, thấy gương mặt xuất hiện vẻ thả lỏng đến .
Thấy động đũa, cũng bắt đầu nếm thử mỗi thứ một chút. là "tú sắc khả xan" — ý là món ăn bàn nhé, dù đây cũng là chuẩn Michelin 3 mà, ngon !
Ăn đến lúc gần như thể nhồi nhét thêm nữa, mới buông đũa ngẩng đầu lên. Chẳng từ lúc nào, ngừng ăn và đang dùng ánh mắt vô cùng thâm trầm để quan sát .
Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm , lòng thào thào: Hỏng bét, lẽ lúc nãy ở viện điều dưỡng diễn quá tay ?
vốn là sống tình cảm, lúc đó thấy đau lòng như , thực sự phát tiết giải cứu . bước khỏi cửa viện là hối hận ngay. là một phút bốc đồng mà! Bây giờ thế , áp lực quá mất.
đ.á.n.h liều, căng da đầu mở lời phá vỡ sự im lặng:
— "Cái đó... ăn xong , cần việc gì nữa ?"
Phó Thời Ngôn nhướng mày, hỏi vặn :
— "Cô còn gì nữa?"
chợt nhận câu hỏi của chút... dễ gây hiểu lầm, bèn đỏ mặt giải thích:
— "Ý em là, nếu bên phía Chu Nhan Nhan cần em xuất hiện để diễn kịch tiếp thì..."
— "Ăn nhiều , bớt lo chuyện bao đồng ." — Hắn ngắt lời bằng một câu phũ phàng nhưng vẻ bớt lạnh lùng hơn .
20
là bước qua, cái miệng nhắc xong thì vận đen ập đến thật.
Ăn xong xuôi thì gặp ngay cảnh tắc đường kinh hoàng. Đến lúc nhích về tới nơi thì cổng trường đóng sầm từ đời nào, chính thức nhốt ở bên ngoài.
C cực chẳng , chỉ đành lẽo đẽo theo Phó Thời Ngôn khách sạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-nu-phu-phao-hoi-trong-truyen-ngot-sung-nrkq/5.html.]
Cô nàng lễ tân nở nụ chuẩn mực báo tin buồn:
— "Rất xin quý khách, phòng ở đây đều đặt ạ..."
Thế là chỉ còn cách mặt dày theo Phó Thời Ngôn căn phòng Suite (phòng hạng sang) vốn đặt sẵn cho riêng . lóng ngóng ở cửa, lòng đầy do dự.
Nói thật, là hạng kém nghị lực, đặc biệt là những sự "dụ hoặc" mang tên nam sắc và giường êm nệm ấm.
— "Vào , đóng cửa ."
Phó Thời Ngôn bên bàn tự rót cho một ly nước, sắc mặt vẫn khá khẩm hơn là bao. Quanh đây cũng chẳng còn khách sạn nào khác, cũng thấy ngại nếu giờ còn bắt lượn lờ chở tìm chỗ ngủ.
lý nhí:
— " mà... phòng Suite cũng chỉ mỗi một chiếc giường thôi ạ..."
— "Ừ, cho nên cô ngủ sofa ." — Hắn đáp gọn lỏn.
: "..."
cái đèn chùm pha lê to tổ chảng giữa phòng khách trống huếch, bộ bàn ghế lạnh lẽo, cái sofa cách phòng ngủ một đoạn xa tít tắp, bèn lấy hết can đảm thốt lên:
— "Em sợ ma..."
— "Cô cũng thể chọn ngủ trong bồn tắm." — Phó Thời Ngôn bồi thêm một câu chí mạng.
: "Quá đáng thôi chứ!"
21
Nửa đêm.
chiếc sofa ở phòng khách, trằn trọc lăn qua lộn mà chẳng thể nào chợp mắt . Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, hắt lên những bộ bàn ghế gỗ đặc những chiếc bóng dài ngoằng, trông cứ như nanh vuốt của quái vật đang chực chờ vồ lấy .
Cộng thêm căn phòng rộng thênh thang thỉnh thoảng phát những tiếng động lạ rõ nguồn gốc, khung cảnh càng thêm phần kinh dị. đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cuối cùng quyết định ôm chăn nhích gần cửa phòng ngủ một chút cho đỡ sợ.
Thật ngờ, mới chạm nhẹ, cánh cửa tự động mở ...
Hóa cửa khóa. Bên trong, Phó Thời Ngôn đang co quắp chiếc giường lớn, cơ thể run rẩy, bất động.
— "Phó Thời Ngôn? Phó tổng?"
thận trọng tiến gần mới phát hiện đôi lông mày đang nhíu c.h.ặ.t, trong miệng thỉnh thoảng phát những tiếng thở dốc đầy nặng nề và khó nhọc.
đưa tay sờ lên trán . Trời đất, nóng như lửa đốt! Hắn phát sốt .
Bảo từ lúc gặp hôm nay, thấy sắc mặt mệt mỏi lạ thường. Hóa là do đổ bệnh.
vất vả lắm mới chỉnh đốn tư thế cho , đắp chăn cẩn thận, vội vàng gọi điện xuống lễ tân nhờ họ mang t.h.u.ố.c lên. Sau khi dán miếng dán hạ sốt và chật vật dỗ uống t.h.u.ố.c xong, cơn buồn ngủ trong cũng bắt đầu ập đến.
Lúc , chẳng còn thấy phòng khách trống trải ánh trăng đáng sợ nữa. Trong đầu giờ đây chỉ khao khát ngả lưng xuống chiếc sofa ấm áp ở góc phòng mà thôi.
lồm cồm dậy, định ôm chăn về với "vòng tay" của sofa, thì đột nhiên một bàn tay nóng rẫy siết c.h.ặ.t lấy cổ tay .
— "Đừng ..." — Phó Thời Ngôn giường, khàn giọng thốt lên.
bao giờ thấy vẻ mặt yếu đuối, cầu khẩn của . Trái tim mềm nhũn một nửa, chỉ đành thở dài:
— "Được , ở với một lát."
22
Bóng đêm mờ ảo, ánh trăng lung linh, còn một mỹ nam đang bệnh tật yếu đuối ngay mắt...
Đã , chính là chủ động giữ . Nếu mà rung động chút nào thì đúng là khó quá .
Cho nên...
âm thầm rút điện thoại , phim bộ quá trình níu kéo . Phải lưu bằng chứng chứ, vạn nhất sáng mai tỉnh dậy " ăn cướp la làng", đổ thừa bỏ t.h.u.ố.c quyến rũ thì ?
Thư Sách
Trong khung hình, căn phòng chìm trong bóng tối mờ ảo. Phó Thời Ngôn đó với chiếc áo sơ mi phanh phân nửa, thần sắc đầy vẻ bất lực và mong manh. Còn thì đang ăn mặc khá mát mẻ, trông nhỏ nhắn và đáng yêu đến lạ.
— "Ừm, công nhận là góc máy trông cũng khí lắm chứ bộ!" — thầm đắc ý.
Đang định đổi sang một góc khác chuyên nghiệp hơn thì dường như nhận động tác của . Phó Thời Ngôn đột ngột dùng lực kéo mạnh tay một cái.
vốn đang ở tư thế nửa quỳ bên mép giường, kéo bất ngờ nên trực tiếp đổ ập xuống bên cạnh . Cơ thể hai chúng lúc gần như dán c.h.ặ.t , một kẽ hở.
Chân mày khẽ giãn , lim dim mắt một cái, vẻ mặt vẻ hài lòng hơn nhiều. Giây tiếp theo, rướn về phía , vùi mặt hõm cổ , tìm một tư thế thoải mái nhất nhắm mắt chìm giấc ngủ.