Xuyên Thành Người Vợ Đầu Của Phản Diện Bệnh Kiều - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-29 21:59:25
Lượt xem: 59
1. Giữ mạng
Ta tỉnh dậy trong mùi nến Long Phượng nồng nặc đến hăng mũi.
Đập mắt là một màu đỏ rực — khăn hỷ đỏ, giá y đỏ, chân nến đỏ, và cả chiếc vòng vàng nặng trịch cổ tay khiến ngón tay tê dại.
Một đoạn ký ức dài thuộc về ùa não bộ.
Thẩm Chiêu Ninh, mười sáu tuổi, đích nữ của Thẩm gia - Hình bộ Thị lang. Ba ngày , một đạo thánh chỉ ban xuống gả nàng cho Nhiếp chính vương Cố Dạ Uyên. Văn võ bá quan đều đây là ân sủng trời ban, chỉ mới , đây là lá bùa đòi mạng.
Bởi vì Cố Dạ Uyên.
Chính xác hơn, Cố Dạ Uyên trong tiểu thuyết.
Cuốn truyện cẩu huyết ngược luyến mang tên “Đế Thiếu Bá Sủng” đó, thức trắng ba đêm để , kết quả là chương cuối kịp xem xong đột t.ử — giờ nghĩ , chắc là ông trời thấy c.h.ử.i hăng quá nên phạt đích đây trải nghiệm một chuyến.
Cố Dạ Uyên, Nhiếp chính vương của đế quốc, hai mươi hai tuổi, dung mạo diễm lệ nhưng thủ đoạn tàn độc. Tuổi thơ nhốt trong địa lao tranh giành thức ăn với ch.ó dữ, Nhiếp chính vương đời nuôi dạy như một " kế thừa hảo" — cái gọi là nuôi dạy thực chất là dùng đau đớn để rèn luyện sự vô tình của .
Trong nguyên tác, ba đời vợ.
Người vợ đầu tiên bóp c.h.ế.t ngay đêm tân hôn. Lý do là — tư thế dâng của nàng đủ thành kính, ánh mắt nàng thoáng hiện tia sợ hãi.
Và chính là kẻ đầu tiên đó.
"Tiểu thư, Nhiếp chính vương sắp đến ." Bà t.ử đưa dâu nhỏ giọng nhắc nhở ngoài cửa.
Ta hít một thật sâu, ép bình tĩnh.
Trong nguyên tác, Thẩm Chiêu Ninh c.h.ế.t thế nào? C.h.ế.t vì sợ. Cố Dạ Uyên ghét nhất là khác sợ . Ngươi càng run rẩy, càng thấy ngươi ghê tởm, càng hủy diệt.
Cho nên, sợ.
— cái tay cứ run bần bật thế !
Ta nhéo mạnh đùi một cái, đau đến mức vành mắt cay xè, nhưng dù cũng nén cơn run xuống đôi chút. Ánh mắt quét qua đĩa trái cây bàn, một con d.a.o gọt hoa quả đang yên lặng bên cạnh những quả táo.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Rất nhẹ, như mèo t.h.ả.m, nhưng mỗi bước chân đều như giẫm lên tim .
Cửa đẩy , một luồng gió lạnh lùa khiến ánh nến chao đảo.
Ta siết c.h.ặ.t con d.a.o giấu trong ống tay — đừng hiểu lầm, để g.i.ế.c . G.i.ế.c ư? Một nữ t.ử yếu đuối trói gà c.h.ặ.t như , lấy gì để g.i.ế.c một kẻ từ nhỏ sinh tồn bằng cách vật lộn với ch.ó dữ trong địa lao?
Ta là gọt táo cho .
Trong nguyên tác g.i.ế.c Thẩm Chiêu Ninh vì ánh mắt nàng đầy rẫy sự kinh hãi, khiến nhớ những kẻ coi như quái vật trong địa lao năm xưa.
Vậy thì sẽ để thấy sự sợ hãi.
Ta dứt khoát vén khăn che mặt lên — dù trong nguyên tác cũng chẳng ai thèm vén, tự vén luôn — vớ lấy quả táo và con d.a.o bàn, ngay khoảnh khắc bước chân , ngẩng mặt lên, nặn một nụ rạng rỡ nhất từ đến nay.
"Tướng công! Chàng về !"
Giọng ngọt giòn, đến chính còn thấy giả tạo, nhưng quản nhiều thế nữa.
"Thiếp đợi lâu lắm , đói ? Để gọt táo cho nhé!"
Cuối cùng cũng rõ mặt .
Cố Dạ Uyên trong ánh nến, mặc bộ hỷ phục đỏ sẫm, tôn lên gương mặt trắng sứ đến mức gần như thực. Chân mày sâu thẳm, đuôi mắt xếch lên, đồng t.ử là một màu đen kịt như hai miệng giếng đáy.
Hắn thực sự , vẻ khiến thấy lạnh sống lưng.
Cái đó rung động, mà sợ hãi — giống như một lưỡi đao khỏi vỏ, ngươi nó sắc bén, nhưng ngươi khi nào nó sẽ cắt đứt cổ họng .
Ánh mắt chậm rãi hạ xuống, dừng đôi tay — chính xác là đôi tay đang run đến mức suýt cầm nổi d.a.o của .
Nụ của cứng trong giây lát.
C.h.ế.t tiệt, tay vẫn run thế !
Ta nghiến c.h.ặ.t răng, dồn hết sự chú ý lưỡi d.a.o, gọt từng miếng vỏ táo. Tiếng d.a.o cắt qua thịt quả vang lên rõ mồn một trong căn phòng tĩnh lặng.
Hắn yên nhúc nhích, cứ thế .
Không khí như rút cạn, thậm chí dám thở mạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-nguoi-vo-dau-cua-phan-dien-benh-kieu/1.html.]
Vỏ táo đứt. Ta lẳng lặng cắt táo thành từng miếng nhỏ, xếp ngay ngắn đĩa, hai tay dâng lên.
"Tướng công, mời dùng táo."
Hắn cúi đầu đĩa táo, .
Sau đó, đưa tay .
Không để nhận táo.
Mà là dùng đầu ngón tay nâng cằm lên, ép đối diện với . Ngón tay lạnh đến đáng sợ, tựa như băng tuyết.
"Ngươi đang sợ ."
Không câu hỏi, mà là khẳng định.
Tim thắt một cái. Đại não vận hành hết công suất, bản năng sinh tồn lấn át cả nỗi sợ.
Sợ chứ? Đương nhiên là sợ. ? Tuyệt đối .
Ta ấn đĩa táo tay , thuận thế cọ nhẹ ngón tay lạnh lẽo của , giống như một con mèo đang lấy lòng chủ nhân.
"Thiếp sợ gì chứ?" Ta chớp chớp mắt, "Thiếp là đang căng thẳng. Đêm tân hôn mà, tân nương nào chẳng căng thẳng? Hơn nữa..."
Ta cúi đầu, giọng mềm mỏng vài phần.
"Tướng công thế , thêm vài cái là tim đập loạn xạ , chẳng là căng thẳng thì là gì."
Không gian tĩnh lặng ba giây.
Trong ba giây đó, cảm thấy như đang bên bờ vực thẳm, gió thổi ù ù, đất chân đang sụt xuống.
Sau đó, .
Không kiểu khiến dựng tóc gáy, mà là khóe miệng khẽ cong lên một chút, nhạt, giống như một bông tuyết rơi xuống mặt nước, kịp rõ tan biến.
Hắn thu tay , nhận đĩa táo mà về phía bàn .
"Cứ để đó ."
Bốn chữ, giọng điệu hờ hững, rõ vui buồn.
g.i.ế.c .
Ta chôn chân tại chỗ, chân mềm nhũn như hai sợi b.ún, suýt chút nữa là quỳ sụp xuống.
Đêm tân hôn cứ thế trôi qua.
Hắn chạm , cũng thêm lời nào, chỉ bên bàn phê duyệt tấu chương suốt cả đêm. Ta quấn chăn thu góc giường, giả vờ ngủ nhưng thực tế là trắng đêm nhắm mắt, trong đầu chỉ một ý nghĩ:
Sống sót qua ngày đầu tiên .
đây mới chỉ là bắt đầu.
Trong nguyên tác, Thẩm Chiêu Ninh c.h.ế.t đêm tân hôn, đổi tình tiết , nhưng Thiên đạo sẽ dễ dàng bỏ qua. Thế giới một sức mạnh sửa chữa vô hình, nó sẽ tìm cách để kéo cốt truyện về đúng quỹ đạo.
Ta thông minh hơn, cẩn thận hơn.
Những ngày tiếp theo, bắt đầu nghiên cứu Cố Dạ Uyên một cách hệ thống.
Nói là nghiên cứu, thực chất là dùng mạng để thăm dò.
Ngày đầu tiên, dậy sớm bữa sáng cho . Tay nghề nát bét, trứng chiên thì cháy đen, cháo thì nấu thành cơm khô. Quản gia với ánh mắt như một kẻ chán sống.
Cố Dạ Uyên liếc đĩa trứng chiên t.h.ả.m hại , mặt cảm xúc cầm đũa lên ăn một miếng.
Sau đó đặt đũa xuống, : "Sau cứ để đầu bếp ."
Hắn giận. cũng chẳng khen.
— Bãi mìn giẫm , mà vuốt lông cũng chẳng xong.
Ngày thứ hai, khi về phủ, chủ động tiến lên giúp cởi ngoại bào. Thị vệ cận của với ánh mắt kinh hoàng, rõ ràng là từng thấy ai dám chạm y phục của Nhiếp chính vương.
Cố Dạ Uyên cúi đầu bộ dạng lóng ngóng vụng về khi cởi của , lời nào nhưng cũng đẩy .
Đang cởi dở, ngón tay vô tình chạm vùng da gáy .
Hắn đột ngột chộp lấy cổ tay .