Đèn huỳnh quang trong phòng họp sáng đến mức ch.ói mắt, trong luồng sáng của máy chiếu trôi nổi những hạt bụi li ti.
Lục Trầm bảng trắng, đầu ngón tay kẹp một chiếc b.út màu đỏ, vạch tới vạch lui giữa cái tên 「Hoàng Hưng Quốc」 và 「Quản Nghĩa」, để những đường kẻ đỏ nhức mắt.
「Vụ án tra đến bước , hung thủ là ai về cơ bản rõ ràng.」
Giọng trầm thấp nhưng rõ mồn một, vang vọng trong phòng họp yên tĩnh, 「 phá án thì tìm thấy hung thủ là một bước, tìm động cơ g.i.ế.c của hung thủ cũng quan trọng kém.」
Anh , đầu b.út gõ mạnh lên bảng trắng phát tiếng 「cạch」.
「Nghi vấn thứ nhất.」
Đầu b.út chỉ bức ảnh cỗ máy cưa vòng: 「Nếu là thông đồng lừa tiền bảo hiểm, Hoàng Hưng Quốc với tư cách là trong cuộc, tại cỗ máy can thiệp đến giờ vẫn xử lý?」
Máy chiếu chuyển sang ảnh cảnh nhà xưởng —— cỗ máy cưa đoạt mạng đó vẫn lặng lẽ yên tại chỗ, mà đỉnh trần nhà vẫn còn những vết m.á.u khô lau dọn triệt để.
「Từ lúc Quản Nghĩa t.ử vong đến nay hai tháng,」 ánh mắt Lục Trầm quét qua từng đang , 「cỗ máy vẫn để nguyên tại chỗ. Nếu công ty bảo hiểm đến điều tra, họ sẽ kiểm tra cỗ máy đầu tiên —— chẳng lẽ Hoàng Hưng Quốc sợ chuyện bại lộ ?」
Đỗ Mễ nhíu mày: 「Vậy nên, trừ khi... ông cỗ máy vấn đề.」
(Mèo con tán thành.jpg)
「Nghi vấn thứ hai.」
Cây b.út chuyển sang tờ kê ngân hàng: 「Số tiền là Hoàng Hưng Quốc "cho" Quản Nghĩa vay để Quản Nghĩa tự mua bảo hiểm, nhưng thụ hưởng tên Hoàng Hưng Quốc.」
Lục Trầm lạnh một tiếng, 「Nếu thụ hưởng cuối cùng đều là Hoàng Hưng Quốc, tại ông trực tiếp bỏ tiền mua bảo hiểm? Hà tất thừa một bước, đường vòng lớn như ? Ông thậm chí thể mua tượng trưng cho vài thợ cả ở xưởng mẫu, như thế sẽ lộ liễu đến mức .」
Phòng họp chìm im lặng, chỉ tiếng máy điều hòa phát tiếng vù vù nhè nhẹ.
xổm máy tính xách tay của Lục Trầm, ch.óp đuôi khẽ đung đưa —— đúng là chi tiết quá kỳ lạ.
「Nghi vấn thứ ba.」
Đầu b.út đ.â.m mạnh bức ảnh hiện trường cái c.h.ế.t của Quản Hướng: 「Tại Quản Hướng tự sát?」
Máy chiếu chuyển sang ảnh chụp phòng nhà trọ —— lọ t.h.u.ố.c trống rỗng ở đầu giường, giấy báo nhập học bàn.
「Theo hồ sơ của nhà trường, Quản Hướng tham gia kỳ thi đại học.」
Giọng Lục Trầm ngày càng lạnh lẽo, 「Vậy thì tờ giấy báo nhập học của Mỹ thuật Tương Giang từ mà ? Nếu nhận giấy báo nhập học , tại còn tự sát?」
Anh đến túi vật chứng, lấy tờ giấy báo nhập học ngả vàng, đưa lên ánh đèn: 「 cho khoa giám định kiểm tra chất liệu giấy —— đây đúng là giấy báo nhập học chính quy của Mỹ thuật Tương Giang, nhưng...」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-meo-nhan-chung-an-mang-toi-duoc-ca-don-canh-sat-cung-chieu/chuong-019-cuoc-goi-dem-khuya-xem-xet-ky-luong-cac-diem-dang-ngo.html.]
「Ai cũng rằng, nếu tham gia thi đại học thì trừ khi tuyển thẳng hoặc đặc cách.」
Lục Trầm cất tờ giấy báo , 「Dựa các mối quan hệ của một cả đời chỉ thuê ở xưởng gỗ như Quản Nghĩa, việc Quản Hướng tuyển thẳng gần như là thể, nên khả năng.」
Bút của Lục Trầm khoanh một vòng tròn tên Hoàng Hưng Quốc: 「Hoàng Hưng Quốc thông qua các mối quan hệ của để giúp tờ giấy báo nhập học của học viện mỹ thuật địa phương .」
「Ồ~」
Đỗ Mễ như sực tỉnh đại ngộ, 「Em ! Là Hoàng Hưng Quốc tìm cửa cho con trai Quản Nghĩa, tức Quản Hướng, để lấy một suất tuyển thẳng. Mà vì Quản Nghĩa vốn dĩ chẳng còn sống bao lâu nữa, nên tạo hiện trường giả về một vụ t.a.i n.ạ.n t.ử vong để lừa tiền bảo hiểm trả cho Hoàng Hưng Quốc, coi như là để trả nợ ân tình .」
Lục Trầm gật đầu, đây là một giả thuyết tính khả thi khá cao.
「Vậy nên, Quản Hướng t.h.ả.m sát cả gia đình năm nhà họ Hoàng là vì theo dõi Hoàng Hưng Quốc đến nghĩa trang, thấy cái c.h.ế.t của bố liên quan đến ông nên mới nảy sinh ý định g.i.ế.c !」
Ánh mắt Đỗ Mễ sáng rực khi .
Có thật là ?
về phía Lục Trầm.
Lục Trầm lắc đầu, hai tay chống lên cạnh bàn: 「Cứ cảm thấy vẫn còn thiếu cái gì đó...」
Lục Trầm khoanh tròn chữ học viện mỹ thuật và công ty bảo hiểm bảng trắng: 「Có lẽ chỉ khi thực tế cả hai nơi , chúng mới tìm câu trả lời.」
「Sếp ơi!」
Khuôn mặt to lớn của Đỗ Mễ xuất hiện bàn việc của Lục Trầm, ngẩng đầu ngáp một cái đổi tư thế ngủ tiếp, 「Đã liên lạc với phía công ty bảo hiểm , phụ trách của họ lúc đang rảnh.」
「Đi thôi.」
Lục Trầm dậy thu dọn đồ đạc, thấy đang ngủ say, động tác rút tập hồ sơ cũng trở nên nhẹ nhàng hơn đôi chút.
Trong cơn mơ màng, cảm giác họ khỏi, cảm thấy ai đó bế thốc lên.
Đối diện với khuôn mặt to đùng của Đỗ Mễ, theo bản năng kêu lên một tiếng.
「Sếp ơi, thể mang nó theo, chỗ hẹn gặp là một quán cà phê mèo. Sẵn tiện mua cho nó ít đồ ăn luôn.」
Hả?
Cái gì?
小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện
Đồ ăn ?
(Mèo con mắt nhắm mắt mở.jpg).