Xuyên Thành Chủ Nhiệm Lớp Của Nữ Chính - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-23 08:43:12
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu phong cảnh bên ngoài cửa sổ : "Khi em còn nhỏ khác mắng là con hoang, em hiểu rõ, vì em ba nhưng cho em với ngoài."

"Sau khi lớn lên, em mới hiểu bản sinh là một việc ngoài ý , của em chỉ là tình nhân. Tuy rằng lúc đầu bà đầu nhà họ Trì lừa gạt, nhưng khi kết hôn thì vẫn chịu từ bỏ, còn hy vọng sẽ cưới bà."

"Cho đến tận lúc của bọn Trì Chiêu mất thì đầu nhà họ Trì vẫn ý cưới bà. Lúc bà mới mất hết hy vọng mà tự sát."

"Cô giáo, em nên oán hận ai, chỉ là em sống thì cũng một lý do. Vậy nên em vẫn luôn khích lệ bản là đang duy trì dòng m.á.u của gia tộc họ Trì, em cũng quyền lợi."

 

mấp máy môi, nên an ủi thế nào.

"Tuy đủ tư cách nhưng thể phủ nhận sự ấm áp của dành cho em." An Á nghiêng đầu về phía .

"Cô giáo, cô là thứ hai, ngoài của em chủ động đối với em."

An Á cắt mái tóc dài, khuôn mặt tinh xảo thanh tú đến độ thể phân biệt nam nữ. Lúc một cách thâm tình.

trả lời điều gì, nhưng .

chật vật dám mắt của .

An Á chua xót mà : "Cô giáo, nếu em sai thì cô tha thứ cho em ?"

nghi ngờ : "Chuyện gì?"

Đột nhiên não của suy nghĩ chậm chạp, mí mắt cũng nặng .

Rốt cuộc, cũng chịu nữa mà chìm giấc ngủ.

Khi tỉnh dậy, thấy đang ở trong một nhà máy bỏ hoang và trói ghế.

Không là vì tin tưởng vì lý do nào khác, dây thừng trói lỏng lẻo.

Mà An Á đang giằng co với Trì Chiêu Trì Trạch ở phía đối diện.

Không đến cái gì, cảm xúc của An Á trở nên kích động.

Trì Trạch khinh thường : "Uy h.i.ế.p chúng , đúng là buồn quá mà.”

Nói xong khoát tay áo, hung ác tứ phía bắt đầu tới gần An Á.

An Á bọn họ một cách nham hiểm: "Là bọn mày ép tao!”

Dứt lời, đột nhiên rút s.ú.n.g lục từ trong tay , nhắm ngay Trì Chiêu và Trì Trạch.

Tình thế đột nhiên đảo ngược.

Tất cả dường như ấn nút tạm dừng, dám hành động thiếu suy nghĩ.

An Á đột nhiên thoải mái: "Dù khi tao ngoài bọn mày cũng sẽ bỏ qua, thì chúng đồng quy vu tận !"

Nói xong, bóp cò.

“Không !”

Ngay giây phút ngàn cân treo sợi tóc, thoát khỏi sợi dây trói buộc và nhào An Á.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-chu-nhiem-lop-cua-nu-chinh/chuong-8.html.]

Mà viên đạn cũng b.ắ.n lệch.

Chuyện đó cũng .

đang hôn mê. 

Tỉnh dậy nữa, ở trong một mảnh trắng xóa.

Trì Trạch tiều tụy bên cạnh lập tức kích động lên.

Sau đó, một đống vây quanh tiến hành công tác kiểm tra phức tạp, bảo đảm vấn đề gì mới tản .

Sau đó, từ miệng Trì Trạch hôm đó ai thương, An Á tống tù, còn thì hôn mê một tuần vì ngã đập đầu.

“Cô ơi," Trì Trạch cẩn thận , " Có vì bọn em cho cô ngoài nên cô mới rời khỏi bọn em ?

 

trầm mặc gì.

Trì Trạch lập tức cam đoan: "Em và trai thương lượng xong, tuyệt đối can thiệp bất cứ chuyện gì của cô nữa, xin cô hãy tin chúng em thêm một nữa.”

Trì Chiêu và Trì Trạch dường như tỉnh ngộ, khi xuất viện, bọn họ khôi phục công việc của , hề can thiệp bất cứ chuyện gì của .

Giữa bọn khôi phục sự hài hòa đó.

“Cô ơi, mấy ngày nữa là sinh nhật cô , em và trai chuyện với cô. "Trì Trạch hưng phấn .

Lúc cao hứng giống một con ch.ó bự, cho nhịn gần gũi.

nhịn , liền kiễng chân xoa xoa bộ tóc xù của : "Có lời gì thể bây giờ, thế nào cũng đợi đến ngày đó.”

Trì Trạch phối hợp với khom lưng, mang vẻ vô cùng trẻ con: "Đến lúc đó cô sẽ thôi.”

Chẳng mấy chốc đến sinh nhật .

gọi điện thoại cho Trì Chiêu, trong tay bài tập cần chấm chữa, thể sẽ về muộn một chút.

Trì Chiêu vội, hỏi cần bọn họ đón .

buồn : "Hai coi cô là trẻ con mà còn cần phụ đưa đón.”

Cúp điện thoại, Trì Chiêu với Trì Trạch một tiếng.

Trì Trạch bĩu môi: "Tại cô về muộn gọi điện cho em mà gọi cho ?"

Trì Chiêu liếc một cái: "Gọi cho ai trong chúng đều giống .”

Cũng đúng, em bọn họ từ nhỏ phân biệt .

Lúc bọn họ bởi vì ghen tuông nên ngoài đ.á.n.h , vốn là về vấn đề tranh đoạt quyền chiếm hữu cô giáo.

đó tức giận mang đến cho bọn họ ảnh hưởng quá lớn, bọn họ đến nay đều nghĩ mà sợ, cái loại cảm giác thấp thỏm lo âu sợ mất cô giáo .

Vì thế bọn họ ngầm thừa nhận giống như lúc , cô giáo là thuộc về bọn họ, phân biệt và em nữa.

 

Loading...