XUYÊN THÀNH CHIM HOÀNG YẾN BỊ CÂM CỦA TỎNG TÀI - 8

Cập nhật lúc: 2026-03-05 14:06:06
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng, hai đứa lượt tiến phòng phẫu thuật, cũng lượt đẩy ngoài.

 

Nghe bác sĩ kể , trợ lý An một chờ cửa phòng mổ. Khi cả hai ca phẫu thuật đều thành công, như một đứa trẻ.

 

chỉ phẫu thuật ở vùng cổ họng, nên mấy ngày cho phép xuống giường vận động.

 

Còn đôi chân của Quý Giác thì mất hơn một tháng, mới miễn cưỡng cho phép xuống giường để tập phục hồi đơn giản.

 

Vì thế, khi Quý Giác đầu tiên dựa chính sức , run rẩy vững vài giây, và trợ lý An suýt nữa ôm òa lên.

 

[Hu hu hu, chồng ơi, suốt chặng đường thật sự quá vất vả !!!]

 

[Tốt quá , thể lên , thể , thật sự quá !]

 

thật, đôi chân dài , đường eo , dáng trực tiếp chuyện đen tối.]

 

Chút sức lực mới tích tụ của Quý Giác lập tức tan biến, may mà trợ lý An nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy .

 

Vành tai đỏ bừng, bất lực liếc một cái:

 

“A Ninh, kiềm chế một chút , sẽ phân tâm mất.”

 

chớp chớp mắt mấy cái, lặng lẽ khẽ.

 

Thời gian trôi qua trong chớp mắt.

 

Chẳng mấy chốc, quá trình phục hồi của Quý Giác thành hơn một nửa.

 

Chỉ cần quá mệt, sinh hoạt hằng ngày cũng chẳng khác gì bình thường.

 

Chỉ là cổ họng của , vẫn khó phát âm thanh.

 

Bác sĩ xem qua vài , đều phẫu thuật vấn đề gì, và bắt đầu nghi ngờ nguyên nhân là do tâm lý.

 

vô thức cho rằng câm, nên thể .

 

Trong lòng u sầu.

 

[Sao thể chứ, còn mong c.h.ế.t chứ, như thể ngày nào cũng ba hoa liến thoắng !]

 

Quý Giác bật , xoa xoa tóc :

 

“Anh mà, A Ninh của cố gắng nhất.”

 

“Cứ từ từ thôi, cần vội. Anh thể đợi.”

 

Khi Quý Giác gần như hồi phục, chúng liền trở về nước.

 

Dù rằng một công việc thể giao cho trợ lý An xử lý hoặc trực tuyến, nhưng cũng những việc, nhất định do chính Quý Giác về mới giải quyết .

 

Hơn nữa, khi cổ họng của là vấn đề tâm lý chứ do phẫu thuật, thì cũng cần thiết tiếp tục ở viện điều dưỡng nữa.

 

Bác sĩ cũng , ở trong môi trường quen thuộc của , lẽ sẽ càng kích thích khả năng phát âm hơn.

 

Sau khi về nước, và Quý Giác liền sống chung với .

 

Ban ngày Quý Giác , đợi đến buổi tối—

 

[Quý Giác, bác… bác sĩ cần nghỉ ngơi thật , vận động quá mạnh.]

 

Cả lưng áp sát l.ồ.ng n.g.ự.c , cảm nhận động tác của khựng . định thở phào, thì ngờ trời đất cuồng một trận, tư thế của biến thành vắt ngang .

 

Anh híp mắt, một tay giữ lấy eo :

 

 

 “Vậy thì phiền A Ninh tự động một chút nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-chim-hoang-yen-bi-cam-cua-tong-tai/8.html.]

 

[!!!Anh đúng là một ông già đen tối mà!]

 

“Già?”

 

[C.h.ế.t !!! Lại toang nữa !!!]

 

Đôi mắt dài hẹp của Quý Giác khẽ nheo , giữ nguyên tư thế bế lên:

 

“Anh nhớ A Ninh từng thử ở xe lăn, bây giờ đúng lúc lắm.”

 

“Dù thì cũng lớn tuổi , vài năm nữa khi bế nổi A Ninh nữa. Nhân lúc bây giờ… .”

 

[Đừng mà!!!]

 

hít mạnh một , dồn hết sức lực, phát một âm tiết tuy khàn khàn nhưng vô cùng rõ ràng:

 

“Quý… Giác…”

 

Khoảnh khắc âm thanh thoát , cả lẫn Quý Giác đều sững .

 

Thế giới như lặng yên, chỉ còn tiếng tim đập dữ dội của hai .

 

[Vừa ?]

 

dám tin, đưa tay sờ cổ họng , sang Quý Giác.

 

Trong mắt tràn ngập niềm vui sướng và kích động khổng lồ, đột ngột ôm c.h.ặ.t lòng.

 

khẽ rên một tiếng.

 

[Đồ khốn! Không chịu nổi nữa !]

 

Không thật sự thấy giả vờ , cúi xuống hôn nhẹ từng cái lên má .

 

“Nói nữa,” giọng run run giấu ,

 

“A Ninh, gọi tên thêm một nữa.”

 

tựa vòng tay ấm áp của , cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ , khịt mũi một cái, dùng giọng khàn khàn nhưng vô cùng nghiêm túc, chậm rãi từng chữ:

 

“Quý… Giác.”

 

Đầu Quý Giác vùi hõm cổ , nơi đó nhanh ch.óng ướt đẫm.

 

Quý Giác .

 

vuốt vuốt tóc , phấn khích tiếp:

 

“Quý Giác, em… thích… ! Rất thích!”

 

Không là tỏ tình trong lòng nữa, mà là chính miệng cho .

 

Quý Giác ngẩng đầu lên, khóe mắt đỏ hoe:

 

“Bảo bối, cũng yêu em.”

 

cong cong khóe môi, hé miệng đị

nh thêm gì đó, nhưng sắc mặt bỗng biến đổi.

 

[Quý Giác! Thật sự chịu nổi nữa !!]

 

“Anh đúng là đồ cầm thú…”

 

 

 

Loading...