XUYÊN THÀNH CHIM HOÀNG YẾN BỊ CÂM CỦA TỎNG TÀI - 6

Cập nhật lúc: 2026-03-05 14:05:23
Lượt xem: 104

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

[ là đàn ông ch.ó, lắm điều thật! Vẫn là nhà Quý Giác của hơn, dịu dàng chu đáo kén ăn kén uống!]

 

Quý Giác cầm cốc cà phê, bàn tay khẽ khựng trong khoảnh khắc khó nhận , trong đáy mắt thoáng lướt qua một ý .

 

Quý Vũ Đạc chúng , cam tâm mà lớn tiếng :

 

“À đúng , dạo tâm trạng dự tân , định đưa cô ngoài thư giãn một chuyến.”

 

“Chú nhỏ, chú thấy Maldives thế nào?”

 

đến mí mắt cũng lười nhấc, chỉ tập trung hút cà phê của .

 

[Đi , bay thẳng lên Hỏa cũng , càng là đừng tới phiền nữa. theo cốt truyện thì hiện giờ Thẩm Dự Tâm đang bận tiếp xúc với mấy cổ đông khác của nhà họ Quý để giở trò nhỏ, gì còn rảnh mà Maldives với , .]

 

Quý Giác nhàn nhạt liếc một cái:

 

“Công việc của cháu xử lý xong ? Dự án đầy lỗ hổng như , còn tâm trạng lo mấy chuyện ?”

 

Quý Vũ Đạc chặn họng, mặt mày khó coi.

 

Và cuối cùng, của công ty chuyển nhà cũng tới.

 

họ tay xách nách mang, lượt khuân đồ ngoài.

 

Không từ lúc nào, Quý Vũ Đạc chen tới bên cạnh :

 

“Khương Ninh, cô chuyển ?”

 

dấu bằng tay:

 

“Không liên quan đến .”

 

chuyển tới chỗ ở mới, lấy cớ “tân gia”, giữ Quý Giác và trợ lý An ở nhà ăn một bữa lẩu.

 

quen hơn , nên lúc trò chuyện cũng chẳng cần kiêng dè gì.

 

Trợ lý An đẩy gọng kính, hỏi:

 

nhớ giọng của cô Khương là mất tiếng do ảnh hưởng của tai nạn, cô từng nghĩ đến việc tới bệnh viện điều trị ?”

 

Tay đang gắp thịt bò béo khựng , gõ chữ điện thoại:

 

“Đã khám nhiều , hiện tại thì vẫn phương án điều trị đặc biệt hiệu quả.”

 

[Buff câm mồm kèm khi xuyên sách, bác sĩ mà chữa thì mới lạ. cũng , dù gì thì Quý Giác hình như cũng ghét việc .]

 

Ánh mắt Quý Giác dừng màn hình điện thoại của , sắc mắt trầm xuống đôi chút, nhưng gì, chỉ gắp miếng thịt bò non trụng chín cho bát .

 

“Ăn nhiều .”

 

Giọng dịu dàng.

 

Mắt sáng rỡ, gật đầu lia lịa.

 

[A a a! Chồng tương lai gắp đồ ăn cho !!! Làm tròn một chút là cho ăn! Làm tròn thêm nữa là chúng ở bên !!!]

 

Bàn tay Quý Giác đang cầm đũa công khẽ run lên, suýt nữa thì gắp miếng sách bò.

 

hỏi chấm.

 

[ , nhớ trong sách hình như nhắc tới mấy cơ hội ăn của nữ chính và nam chính, là chia sẻ cho… bạn trai tương lai của nhỉ! Có tiền thì nên vợ chồng cùng kiếm chứ!]

 

Nghĩ , liền bắt đầu gõ chữ:

 

“À , dạo gần đây để ý tới vài hạng mục đầu tư, trong tay cũng tích góp một ít tiền, giúp xem thử phù hợp ? Nếu thì đầu tư thử.”

 

Quý Giác gật đầu:

 

“Đương nhiên là . Cô gửi cho mấy dự án cô để mắt tới , xem giúp. Nếu , cũng sẵn sàng góp vốn.”

 

Mắt lập tức sáng lên.

 

[Quả nhiên là bạn trai đáng yêu tương lai của ! còn cần rõ, hiểu ngay đang nghĩ gì !]

 

[Gia đỉnh phản diện chúng nên như thế mới đúng! Gọn gàng chỉnh tề cướp lấy cơ hội, âm thầm mà kiếm bộn tiền!]

 

vội vàng đưa máy tính bảng của cho :

 

“Mấy cái mới phát hiện gần đây, thấy khá triển vọng, xem thử !”

 

Quý Giác nhận lấy, trợ lý An bên cạnh cũng ghé mắt xem theo.

 

Hai họ mải mê xem đến mức quên cả ăn lẩu.

 

lén lút gắp bát mấy đũa liền.

 

[Hê hê~ ăn thịt! Tất cả đều là của !]

 

Quý Giác ngẩng đầu lên, thản nhiên:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-chim-hoang-yen-bi-cam-cua-tong-tai/6.html.]

“Thịt mua mấy hộp liền, đủ cho em ăn.”

 

Tay run lên, miếng thịt bò gắp rơi tõm trở nồi lẩu.

 

[Cái gì ?! Sao thế ? Là trùng hợp thôi ?!]

 

Quý Giác bộ phiền não , khóe môi cong lên một nụ xa, giọng đầy tiếc nuối:

 

“Ây da, phát hiện .”

 

Đũa trong tay “cạch” một tiếng rơi xuống bàn.

 

trừng to mắt, dám tin Quý Giác, cố gắng tìm mặt một chút dấu hiệu đùa giỡn.

 

.

 

[Anh… thật sự ?]

 

Quý Giác gật đầu:

 

“Nghe .”

 

[Vãi chưởng!!!]

 

Quý Giác nhíu mày:

 

“Con gái đừng suốt ngày tục.”

 

Trợ lý An đẩy gọng kính:

 

“Thưa tổng giám đốc Quý, cô Khương .”

 

Quý Giác nhướng mày:

 

“Dùng mặt để mắng cũng tính.”

 

cạn lời.

 

Trợ lý An lặng lẽ đặt đũa xuống, dậy, giọng điệu bình thản như thường:

 

“Tổng giám đốc Quý, cô Khương, chợt nhớ công ty còn một văn kiện khẩn cần xử lý, xin phép cáo lui .”

 

Nói xong, nhanh ch.óng và lặng lẽ rút khỏi “chiến trường”, còn quên chu đáo khép cửa .

 

Trong phòng khách chỉ còn và Quý Giác, cùng nồi lẩu đang sôi ùng ục ngừng sủi bọt.

 

Đầu óc thì loạn như một nồi cháo.

 

[Trời ơi, cho bình tĩnh , bình tĩnh… rốt cuộc từ lúc nào ?]

 

Quý Giác ung dung gắp một miếng sách bò, bỏ bát nước chấm của , giọng mang theo ý trêu chọc giấu :

 

“Từ lúc em mắng ‘treo ớt gốc cây to’.”

 

Mặt lập tức đỏ bừng.

 

[Nghe từ sớm luôn ?! Thế chẳng là… mấy câu hoang dã của đó…]

 

Quý Giác như để ý đến gương mặt đang đỏ lên từng chút một, giống như nhớ điều gì, đột nhiên :

 

“À đúng , nhớ lúc đó em còn chơi xe lăn nữa…”

 

vùi mặt thẳng giữa hai đầu gối.

 

[Đừng nữa mà! Cho con nít chút mặt mũi !!]

 

Phía đối diện vang lên tiếng khẽ của Quý Giác.

 

Anh một lúc khá lâu, hạ thấp giọng, mang theo ý dịu dàng:

 

mà… đáng yêu.”

 

lập tức ngẩng phắt đầu lên.

 

[Đáng yêu?! Là ?]

 

“Ừ.”

 

 

 Anh , ánh mắt chăm chú mà dịu dàng, lặp một nữa:

 

 

 “Rất đáng yêu.”

 

Nhịp tim một nữa mất kiểm soát.

 

Bỗng nhiên nghĩ điều gì đó, cũng chẳng buồn gõ chữ nữa, trực tiếp hỏi trong lòng:

 

 

 [Vậy nên… đối xử với đặc biệt như , là vì tiếng lòng của ?]

Loading...