Xuyên Thành Ánh Trăng Sáng Của Sói Con - 18-23

Cập nhật lúc: 2026-05-09 21:50:04
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

18

Khi đóa hoa lê đầu tiên của Tuyên Thành nở rộ, Tiêu Tịch Ngọc tặng một chiếc trâm gỗ đàn hương.

Đuôi trâm là một áng mây trôi, tròn trịa nhẵn nhụi, chắc hẳn mài dũa từ lâu.

Kết tóc phu thê, ân ái chẳng hề nghi.

Ta nghĩ đến ý nghĩa của chiếc trâm gỗ, thẹn thùng cất nó hộp gỗ.

Cùng tặng kèm với chiếc trâm gỗ đàn hương còn chuỗi phật châu bạch ngọc cổ tay .

Ngày hôm đó xuân quang tươi , là một cảnh sắc hiếm . Hắn gốc cây lê nở đầy hoa, đặt chuỗi phật châu đeo bên từ lâu lòng bàn tay .

Hắn , phật châu khắc kinh văn, thể bảo hộ bệnh nạn.

Dù chuyện trôi qua một thời gian, giờ đây nghĩ dáng vẻ nghiêm túc của thiếu niên, mặt vẫn chút nóng bừng.

Lúc bàn trang điểm, bàn là chiếc trâm gỗ và chuỗi phật châu.

Ánh trăng vương vãi bàn, phật châu tỏa ánh sáng trắng nhạt tinh khôi.

Ta cũng thích .

Ta mím môi một cái.

Hóa cũng bắt đầu mong chờ gặp mặt tiếp theo.

Ta tháo bỏ những bộ trang sức lộng lẫy, dùng trâm gỗ đàn hương b.úi một kiểu tóc đơn giản, cởi vòng tay ngọc , quấn quấn đeo lên chuỗi phật châu bạch ngọc.

Ánh trăng đêm nay thật .

Ta gặp .

19

Bên trong và bên ngoài chùa Đại Chiêu trồng đầy hải đường và lê, vài cành cây lặng lẽ vươn ngoài tường, đang âm thầm nở rộ.

Ta tới cửa sân gian phòng nghỉ, liền thấy tiếng trò chuyện mơ hồ.

Bước chân khựng , trong sân, chỉ thấy bóng lưng thẳng tắp của thiếu niên và gương mặt đỏ hồng của một thiếu nữ.

Trên họ vương đầy sắc trắng của hoa lê, chắc hẳn đó từ lâu.

Thiếu nữ tết tóc hai bên, ánh mắt trong trẻo sáng ngời. Nàng cầm một chiếc đèn, duyên dáng thiếu niên mặt.

Ta chợt nhớ nội dung cuốn sách gốc vốn còn nhớ rõ.

Nữ chính.

Nàng chính là nữ chính của “Thiên Hạ”.

Ta là ánh trăng sáng, nàng là nốt chu sa.

Hóa những tình tiết mà vốn định tham gia, thực chất sớm lặng lẽ diễn .

Ta ngẩn ngơ.

Vừa vặn cơn gió núi thổi tới, lay động cành lê ngoài tường, hoa lê rụng xuống trắng xóa, xao động cả một mặt hồ xuân.

Bóng đêm dường như tối vài phần.

Trong làn hương thầm lan tỏa, thấy những tiếng thì thầm nhỏ nhẹ.

Ta ngơ ngác chớp mắt. Giơ đôi bàn tay với móng tay nhuộm màu hoa lên, lật lật xem vài , chuỗi phật châu bạch ngọc cổ tay kêu lanh lảnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-anh-trang-sang-cua-soi-con/18-23.html.]

Ta bỗng nhiên khẽ.

Ở thế giới quá lâu, cứ ngỡ thực sự là Thẩm Nam Giao .

20

Ta khóa chiếc trâm gỗ đàn hương cùng chuỗi phật châu bạch ngọc trong hộp trang điểm.

Ta .

Ta tin Phật.

21

Sau ngày hôm đó, nhiễm lạnh.

Trong thời gian đó Tiêu Tịch Ngọc đến phủ Quận vương vài , đều tránh mặt gặp.

May ngày khỏi bệnh, cha hỏi xuống Giang Nam dạo chơi cho khuây khỏa .

Ta đồng ý.

Thế là trong hai năm tiếp theo, bao giờ trở Tuyên Thành nữa.

Cho đến mùa thu năm nay, Minh Thành Đế về già triệu tập cha - vốn là một Quận vương khác họ, về Kim Lăng để bàn bạc chuyện đại sự.

Ta đoán chắc hẳn là liên quan đến việc lập tân đế tiếp theo.

Thiếu niên từng cúi đầu thì thầm Phật đài , cuối cùng cũng sắp đạt tâm nguyện .

22

Trên đường đến Kim Lăng ngang qua Tuyên Thành, nên thời gian dừng nghỉ ngơi.

Hoa lê ở chùa Đại Chiêu sớm lụi tàn, chỉ còn những cành cây trơ trụi.

Trong chùa hương hỏa vẫn thịnh vượng như xưa, nhưng còn thấy bóng dáng thanh mảnh của thiếu niên nữa.

Ta kéo kéo vạt áo, che chuỗi phật châu bạch ngọc cổ tay.

23

Khi đến hoàng thành Kim Lăng, trời giữa mùa đông.

Xe ngựa chậm rãi lăn bánh, hai bên đường hàng quán san sát, đều là những công trình chạm xà vẽ cột, lầu đài gác tía.

hạt tuyết nhỏ gió thổi tán loạn, trong tiếng ồn ào, bỗng thấy tiếng vó ngựa.

Ta vén bức rèm xe ngựa lên, theo hướng phát âm thanh.

Chỉ thấy thiếu niên trong ký ức đang cưỡi lưng ngựa, tay cầm dây cương, thần sắc nhạt nhẽo.

Hắn mặc một bộ giáp đen, cao cao tại thượng, trong ánh mắt thoáng qua tia sắc lẹm như hồ nước lạnh, tựa như thần linh.

Vó ngựa tuyết bay trắng xóa, thiếu niên dừng mặt , ánh mắt về phía tối tăm rõ ràng.

Sari

Hắn khép hờ đôi mắt, làn môi nhạt mà mỏng, khẽ gật đầu như cách những khác hành lễ với , nhưng giọng điệu lạnh lùng châm chọc: “Quận chúa vạn phúc.”

Tuyết nhỏ theo gió nhẹ nhàng rơi mặt.

Ta thấy khách bộ hành xung quanh khẽ gọi Đại tướng quân.

Ta thiếu niên mặt với vẻ thể tin nổi.

Tiêu Tịch Ngọc, là một hoàng t.ử, vì ngươi trở thành Đại tướng quân?

Loading...