Xuyên Thành Ánh Trăng Đen, Các Hướng Dẫn Viên Cấp SSS Ngày Nào Cũng Tranh Sủng - Chương 1: Cô còn biết xấu hổ là gì không?
Cập nhật lúc: 2026-02-17 02:25:23
Lượt xem: 0
"Ting tong."
"Cảnh báo: Phát hiện cơ thể mất m.á.u quá nhiều, sức mạnh tinh thần cạn kiệt, bạn sắp rơi trạng thái bạo loạn."
"Yêu cầu tìm kiếm Hướng dẫn viên độ tương thích 90% để điều hòa tinh thần trong vòng năm phút."
Đối với một Lính gác, bạo loạn đồng nghĩa với cái c.h.ế.t.
Nguyễn Tinh Việt tựa lưng vách đá ẩm ướt, một tay bịt c.h.ặ.t lỗ thủng lớn ở vùng bụng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Cô gục đầu, khuôn mặt ẩn làn tóc đen dài, những sợi tóc mềm mại rũ xuống đôi mày, hàng mi che phân nửa đôi mắt đang lóe lên tia sáng đỏ rực.
Đôi mắt đỏ chính là điềm báo Lính gác sắp bạo loạn.
Thời gian chỉ còn ba phút.
Nơi hoang vu hẻo lánh thế , đào một vị Hướng dẫn viên quý giá đây?
Nguyễn Tinh Việt dựa sát vách đá, từ từ nhắm mắt .
Thôi thì cứ yên chờ c.h.ế.t .
[Cảnh báo! Cảnh báo! Chỉ bạo loạn đạt 90%, thời gian còn một phút ba mươi giây, hãy lập tức tìm kiếm Hướng dẫn viên độ tương thích cao!]
Phiền c.h.ế.t .
Nguyễn Tinh Việt nhíu mày, định dùng chút sức tàn cuối cùng để "đồng quy vu tận" với cái hệ thống quản gia thông minh lải nhải như đòi mạng , thì bỗng thấy một giọng nam trầm ấm, từ tính…
"C.h.ế.t ?"
Giọng trống rỗng, huyền ảo như vọng về từ hư vô, ngừng vang bên tai cô.
Chủ nhân của giọng dừng bước cách cô nửa mét.
Cô khó khăn mở mắt .
Người đàn ông ngược sáng, hơn nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, đôi môi mím c.h.ặ.t, đường xương hàm sắc sảo, yết hầu lộ rõ, ngay bên cạnh một nốt ruồi nhạt màu.
Bình thường, nốt ruồi luôn ẩn cổ áo sơ mi cài kín kẽ đến tận yết hầu, chỉ để một cô chiêm ngưỡng và đùa giỡn.
Cô từng yêu nó đến cực hạn, luôn thích tựa , dùng đầu ngón tay hồng hào mơn trớn, l.i.ế.m láp, xé tan lớp mặt nạ cấm d.ụ.c đoan chính của , ép cùng triền miên đến c.h.ế.t mới thôi.
Kẻ đến chẳng hề ý .
Đó là bạn trai cũ cô đá.
Nguyễn Tinh Việt bò dậy khỏi mặt đất để "ôn chuyện xưa" với yêu cũ , nhưng lòng bàn tay chống xuống đất một giây mất hết sức lực, lưng đập mạnh vách đá một cách đầy chật vật.
Suýt...
Đau quá.
Cô nhíu mày định đưa tay chạm chỗ va đập, nhưng đến cả việc nhấc cánh tay lên cũng thấy khó khăn, chi đến động tác khó nhằn .
Người đàn ông bên cạnh chẳng khác nào một vị khách qua đường cô gặp nạn, ý định đưa tay giúp đỡ.
"Hoa Nhung."
Cô khó khăn nhấc cánh tay lên, nhẹ nhàng níu lấy đầu ngón tay , lực đạo khẽ, yếu ớt sức sống.
Sống lưng Hoa Nhung cứng đờ.
Cô ... Hối hận ?
Đôi mắt cáo xếch lên, ánh sâu thẳm đến mức khiến thể đoán định.
Chỉ khựng một giây, thấy cô thản nhiên : "Đã lâu gặp, đối xử với bạn cũ như thế ?"
Bạn bè?
Đôi mắt đen láy của đàn ông chợt trầm xuống, một luồng sáng tối tăm trỗi dậy, gân xanh nơi thái dương nổi lên, sắp tức điên .
Không hề do dự, cúi túm lấy cổ áo cô, nhấc bổng lên ép tường. Đầu ngón tay đeo găng đen bóp c.h.ặ.t cằm cô, buộc cô ngước .
"Cắm sừng mặt mà còn bạn? Cô chắc chắn là 'bạn' kiểu đó chứ?"
"Có khác gì ?"
Cô ngước đầu , đáy mắt như dòng suối ấm áp tràn . Những ngón tay mềm mại mơn trớn ấm nơi đầu ngón tay , lướt nhẹ và chậm rãi qua các khớp xương trắng trẻo, ngón trỏ móc lấy ngón út của , chẳng khác nào đang tán tỉnh.
"Mấy năm nay '' với đàn bà nào khác ?"
Anh rút tay , ánh mắt cô đầy hờ hững.
"Cô hy vọng với khác ?"
Cô nhếch môi.
" chỉ sợ Hoa chỉ huy vì mà giữ như ngọc, dù thì …"
"Câm miệng!"
Hoa Nhung đưa tay bịt miệng cô , cúi đầu chằm chằm đàn bà xảo quyệt và vô tình mắt, hận thể xé xác nuốt chửng cô bụng.
" hứng thú ."
Ánh mắt Nguyễn Tinh Việt bình thản, nụ đầy vẻ phong tình.
Giữa cách kẻ , thở nóng hổi giao hòa .
Ngọn lửa ngầm trong mắt Hoa Nhung lặng lẽ chiếm trọn đồng t.ử.
"Lập tức chia tay với cho !"
Ai cơ?
[Cảnh báo! Cảnh báo! Thời gian còn mười giây.]
Lý trí của Nguyễn Tinh Việt bắt đầu sụp đổ, ánh đỏ nơi đáy mắt trở nên ch.ói lòa hơn, những đường vân tối màu đỏ rực bắt đầu hiện lên cổ, cả cô trông như một b.úp bê sứ sắp vỡ tan.
Cô c.ắ.n môi trả lời.
Yêu đến thế ?
Yêu đến mức thà c.h.ế.t cũng buông tay?
Cô đừng hòng!
Đáy mắt đàn ông xẹt qua một tia sáng tối tăm.
Ánh vàng nhạt tỏa từ đôi mắt của vị Hướng dẫn viên, sức mạnh tinh thần vô hình dễ dàng vượt qua phòng tuyến của Lính gác, thâm nhập vùng biển tinh thần của cô.
"Suýt…"
Nguyễn Tinh Việt hít một khí lạnh.
Không đau.
Mà trái còn sảng khoái.
Cái khoái cảm khi tinh thần hòa quyện và giao thoa ở mức độ cao còn mãnh liệt hơn sự kết hợp thể xác gấp nhiều .
Một Lính gác thương mặt Hướng dẫn viên chỉ là kẻ yếu thế dễ bắt nạt.
Gương mặt cô ửng hồng, mái tóc ướt dính bết hai bên má một cách lộn xộn. Khuôn mặt đó mang một vẻ đầy tính công kích, mắt một nốt ruồi lệ.
[Ting…]
[Nguy cơ bạo loạn giải trừ.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-anh-trang-den-cac-huong-dan-vien-cap-sss-ngay-nao-cung-tranh-sung/chuong-1-co-con-biet-xau-ho-la-gi-khong.html.]
[Phát hiện sức mạnh tinh thần của bạn khôi phục 1%.]
Thành công !
Chút sức mạnh tinh thần mà Hoa Nhung ban phát vặn giúp cô thoát khỏi lưỡi hái t.ử thần.
.
Thế vẫn đủ.
Cô nhếch môi: "Kỹ thuật của Hoa chỉ huy... Cũng chỉ đến thế thôi ."
Khiêu khích.
Tuyệt đối là khiêu khích.
Cô đang so sánh kỹ thuật của với ai?
Người đàn ông lạnh, lửa giận bùng nổ trong đáy mắt.
"Rầm!"
Anh đ.ấ.m mạnh một nhát vách đá ngay sát bên má cô.
Luồng gió từ nắm đ.ấ.m tung bay những sợi tóc mai, bàn tay to lớn siết c.h.ặ.t lấy cổ cô, gằn từng chữ đầy tàn nhẫn:
"Nguyễn Tinh Việt, thật sự bóp c.h.ế.t cô!"
Nguyễn Tinh Việt vươn cổ , khóe môi vẫn giữ nụ , bộ dạng như thể mặc kệ gì thì .
Hơi thở của Hoa Nhung trở nên nặng nề, tuyệt vọng nhắm mắt . Trước khi lý trí kịp về, bàn tay đang bóp cổ cô mất lực, từ từ buông .
"Cút."
"Đừng để thấy cô thêm một nào nữa."
Định thả cô ?
" ."
"Cô còn gì nữa?"
" gì, cũng để ?"
Một tay cô túm lấy cổ áo Hoa Nhung, kéo mạnh về phía .
Hoa Nhung mím môi thèm đoái hoài đến cô.
Nguyễn Tinh Việt bận tâm.
"Không lời nào, coi như đồng ý."
Vừa dứt lời, Nguyễn Tinh Việt nhẹ nhàng hôn lên môi Hoa Nhung.
Bản năng của Lính gác bắt đầu thu nạp sức mạnh từ Hướng dẫn viên.
Cảm giác vô cùng kỳ diệu.
Giống như coi là thức ăn mà nhấm nháp từng chút một, lực đạo nhẹ, nhưng trái tim trong thoáng chốc như dòng điện chạy qua.
Vành tai Hoa Nhung dần đỏ ửng.
Giống như một khu rừng bén lửa, chỉ cần cháy lên là sẽ bùng phát dữ dội gì cản nổi, sắc đỏ rực lan tận xuống cổ, che cũng che .
Anh tuyệt đối thể mềm lòng với loại đàn bà …
Anh vùng vẫy thoát , Nguyễn Tinh Việt tiện tay kéo một cái, một nữa áp sát cô.
Nguyễn Tinh Việt nheo mắt , l.i.ế.m môi đầy vẻ khiêu khích.
Cơ bắp Hoa Nhung căng cứng, hổ căm giận, gắt lên: "Cô còn hổ là gì ?"
"Không."
Sau lưng Nguyễn Tinh Việt, từ lúc nào mọc mấy chiếc xúc tu màu đen đang rục rịch chuyển động, một trong đó khẽ chạm l.ồ.ng n.g.ự.c :
"Cơ thể còn thành thật hơn cả cái miệng đấy."
Hôn môi đủ, cô chuyển xuống nốt ruồi nơi yết hầu, để một chuỗi những nụ hôn mơn trớn khối cơ bắp săn chắc, đẽ...
Hoa Nhung thở dốc, giọng trầm xuống: "Nguyễn Tinh Việt, cô dám?"
Nguyễn Tinh Việt nở nụ tươi rói.
"Anh đoán xem."
Hoa Nhung dùng đôi mắt đen thẳm cô, đồng t.ử tối tăm cuộn lên một vòng xoáy.
"Hắn cô thỏa mãn ?"
Giọng hạ thấp đầy vẻ gợi cảm, khản đặc như thể giây tiếp theo sẽ kìm mà gầm lên.
Những chiếc xúc tu dừng động tác.
"Anh chẳng là hứng thú ?"
"..."
Sự bình tĩnh và tự chủ của Hoa Nhung tan biến trong khoảnh khắc , đôi mắt như nứt vì giận dữ.
Lúc giống như một bánh pháo chỉ cần một mồi lửa là nổ tung, chỉ ép xuống mà hành hạ đến c.h.ế.t sống , để cô còn sức lực mà nghĩ đến đàn ông khác, như mới giải tỏa cơn thịnh nộ trong lòng.
Nguyễn Tinh Việt bao giờ coi trọng cảm xúc của .
Dù vẻ mặt đáng sợ đến cũng chẳng thể đe dọa cô.
Hoa Nhung hít một thật sâu, đầu ngón tay khẽ cử động, những sợi chỉ tinh thần màu trắng bay từ lòng bàn tay như những lưỡi d.a.o sắc bén, c.h.é.m đứt những xúc tu đang trói buộc .
Nguyễn Tinh Việt ngờ khả năng cận chiến của Hoa Nhung mạnh đến .
Xúc tu kết nối với ngũ quan của cô, dù cô lập tức chặn cảm giác nhưng vẫn vài chiếc chậm một bước.
Cảnh vật mắt mờ , đầu óc choáng váng dữ dội, cô tự chủ mà ngã lòng Hoa Nhung.
Trong cơn mê màng, cô đẩy một tấm lưới lớn kết bằng dây leo trong hang động, ngay đó cô cảm thấy một luồng khí lạnh nơi thắt lưng.
Cô giật kinh hãi, ngửi thấy mùi hương "Hướng dẫn tố" quen thuộc. Vừa mới bò dậy đẩy một cái, ngã nhào giữa tấm lưới lớn.
Kết hợp nhiệt!
Lần Nguyễn Tinh Việt thật sự hoảng hốt: "Hoa Nhung, định gì?"
Giọng của Hoa Nhung lạnh lẽo như băng giá: "Khắc ấn."
Thuốc ức chế mất tác dụng, mùi hương của một Lính gác độ tương thích cao kích thích khiến cơn "kết hợp nhiệt" của đến sớm hơn.
Dù là thể xác tâm lý, cơn giận đè nén bao năm qua đều cần phát tiết.
Hoa Nhung trói c.h.ặ.t hai tay Nguyễn Tinh Việt lên đỉnh đầu, cúi áp sát.
"Cô chẳng thích nhất bộ da thịt của ?"
"Chúng khắc ấn ngay bây giờ."
" sẽ biến cô thành Lính gác độc quyền của riêng ."