Khi cái gáo cách trán Chu An Thành đầy một ngón tay, Chu An Thành nhanh nhẹn né , tránh một vỡ đầu.
“Tam gia?!”
Lục Ninh mắt đầy kinh ngạc, trong lòng bắt đầu sắp xếp những lời c.h.ử.i rủa, thì sự hòa giải mà nàng nghĩ chẳng là gì cả, đây lén lút tay với nàng , nhưng chiêu cũng quá độc ác .
Lục Ninh thầm nghĩ trong lòng khả năng nàng bây giờ trực tiếp c.h.ử.i rủa om sòm, an rời khỏi Quốc Công phủ là bao nhiêu, dù thì khế ước bán nàng cũng đốt , ở đây giữ , tự nơi khác giữ , cần gì chịu cái cục tức !
Trong lúc Lục Ninh đang suy nghĩ chuyện , Chu An Thành cũng đang đ.á.n.h giá Lục Ninh, cái thứ khoác là cái gì, trông thật kỳ cục, lờ mờ thể thấy bên trong áσ ɭóŧ.
Chu An Thành nghĩ đến một khả năng nào đó, mặt càng đen hơn.
“Ám Tam, đưa đây.”
Lục Ninh kéo Thạch Lựu về phía , cả nàng đều ở trong tư thế phòng thủ, ai Tam Cẩu trong bụng đang chứa ý đồ gì.
Không lâu , liền thấy một cách ăn mặc giống Ám Nhị bước , cũng cao lớn vạm vỡ, cũng lông mày kiếm mắt , chỉ là mặt chút nụ nào.
Ngắm một lát mới chú ý đến Vãn Nguyệt đang nam nhân xách trong tay.
Trong khoảnh khắc, đầu óc Lục Ninh dường như thể xoay chuyển nữa, ai thể cho nàng rốt cuộc là tình hình thế nào?
“Khi đến thì thấy nàng lén lút trong sân, còn bày một chậu than đốt cái gì đó, chắc là hãm hại ngươi.”
Lục Ninh chỉ bên trong.
“Ta bắt hai , tính cả nàng là ba.”
Lục Ninh vẫn buông bỏ cảnh giác, chỉ sợ Chu An Thành chơi trò bẩn với nàng.
“Đi đ.á.n.h thức đó dậy, bây giờ thẩm vấn ngay, Quốc Công phủ thể chứa chấp những kẻ lòng độc ác.”
Chu An Thành phịch xuống ghế, Lục Ninh mặt đầy cạn lời.
“Tam gia, nên để và Thạch Lựu kiếm một bộ quần áo mặc ?”
Chu An Thành Lục Ninh một cái, lông mày nhíu c.h.ặ.t, mặc dù quấn kín mít, nhưng vẫn lờ mờ thấy áσ ɭóŧ.
“Quần áo của hai ?”
“Chắc là đốt .”
“Mau về đồ , xong quần áo hãy .”
Lục Ninh ậm ừ đáp một tiếng, dẫn Thạch Lựu ngoài, lộ cánh tay, lộ da thịt, cùng lắm chỉ coi là trang phục kỳ lạ, cũng may nàng tính cảnh giác cao, lúc đó khi ngâm trong suối nước nóng vẫn giữ áσ ɭóŧ, nếu hôm nay thật sự là kêu trời thấu, kêu đất .
Thêm đó trời tối hẳn , hai Lục Ninh và Thạch Lựu vẫn quá gây chú ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-sach-tieu-nha-hoan-bi-cac-nam-chinh-nham-den/chuong-35.html.]
Ánh mắt Chu An Thành vẫn luôn dõi theo Lục Ninh cho đến khi còn thấy nữa, khi hồn thì phát hiện Ám Tam cũng đang , lúc vẫn hồn.
“Nhìn gì ?”
“Lục Ninh cô nương là quấn màn sa của hồ tắm lên , thật thông minh.”
Chu An Thành: …, Bao nhiêu năm , đây là đầu tiên Ám Tam nhiều chữ như , còn là khen một nữ nhân.
Chu An Thành trong lòng cực kỳ khó chịu.
“Sao để ý , cần chủ, gả cho ngươi ?”
Ám Tam lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc.
“Khế ước bán của thuộc về chính , lời ngài tính.”
Chu An Thành: …
Chu An Thành tức giận, tức đến đau n.g.ự.c, tức thì trút .
“Đi đ.á.n.h thức cả hai đó dậy, xem thử, cái trang viên từ khi nào thêm nhiều yêu ma quỷ quái đến .”
Ám Tam ném Vãn Nguyệt xuống đất, đó trong, chuẩn lôi hai mà Lục Ninh .
Vãn Nguyệt tự do, mặc dù vẫn thể chuyện, nhưng cũng quỳ bò đến bên chân Chu An Thành, ngẩng mặt lên, đôi mắt ướŧ áŧ nửa tủi nửa hy vọng Chu An Thành.
“Ngất , tỉnh .”
Ám Tam mỗi tay xách một , trở về chế độ ít , vặn thấy Chu An Thành một cước đá bay một .
“Sao đưa nàng đến trang viên ? Ta thấy cũng cần thẩm vấn nữa, chuyện gì xảy rõ như ban ngày, giao tất cả những cho quản sự bên , để tự xử lý , những thứ ghê tởm đó đừng để chúng nhảy nhót mặt nữa.”
Chu An Thành thực khi rõ khuôn mặt của Vãn Nguyệt, đầu óc như bỗng chốc trở nên minh mẫn. Sở dĩ đây ghét Lục Ninh, ngoài việc nàng từng quyến rũ , dường như mỗi đều là Vãn Nguyệt những lời nửa thật nửa giả, nào là âm thầm bắt nạt khác, quan tâm đến chuyện của lão phu nhân,… Tóm trong ấn tượng của Chu An Thành, Lục Ninh là một phận của , còn ỷ thế hϊếp , ngày thường còn mơ mộng hão huyền chuyện một bước lên mây.
qua vài tiếp xúc xem , Lục Ninh là như vẫn tưởng tượng.
Chu An Thành nhất thời suy nghĩ chuyện đến xuất thần, một ngây ghế, qua bao lâu, vẫn thấy Lục Ninh .
“Đây là về quần áo về may quần áo?”
Ám Tam thấy tiếng lẩm bẩm của Chu An Thành, từ nhảy .
“Ngủ , đèn cũng tắt hết .”
Chu An Thành: …
…