XUYÊN SÁCH CƯA ĐỔ NAM PHỤ THÂM TÌNH - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-23 12:41:29
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh lấy một tập tài liệu, đặt tay .

Mở xem, bên rành rành năm chữ lớn: Đơn Thỏa Thuận Ly Hôn.

trợn tròn mắt, cảm giác chút giống lúc sa thải ngày xưa, chắc chắn lắm nên nữa.

"Ly... hôn?"

" , phân chia tài sản ở trang thứ chín, cô xem ."

Trang thứ chín của đơn thỏa thuận ly hôn :

Căn biệt thự khi kết hôn thuộc về nhà gái, tất cả xe cộ trong biệt thự cũng thuộc về nhà gái.

Sau khi ly hôn, mỗi tháng sẽ chu cấp 100 vạn tiền bồi thường tổn thất tinh thần cho nhà gái, cho đến khi nhà gái tái hôn thì thôi.

Dưới đó còn năm sáu điều khoản tương tự như .

Trời đất ơi, nam chính đúng là quá sức lịch sự luôn.

Ngay cả ly hôn cũng mãn nguyện đến thế, nhưng mặt bao nhiêu , vẫn diễn một chút.

khẽ lau giọt nước mắt căn bản hề tồn tại nơi khóe mi.

"Kỷ Minh Hàn, tệ đến thế ? Nhất định ly hôn với ?"

"Tô Tô, căn bản hề yêu cô, yêu chỉ Giang Nặc thôi."

giả vờ đau lòng khôn xiết: "Vậy bây giờ là cái gì chứ?"

"Chúng hãy kết thúc trong êm ."

Đợi mãi mới thấy câu !

Đột nhiên, tờ đơn thỏa thuận ly hôn trong tay ai đó giật mất.

Biến thái nhỏ, định cái gì đấy? Đó là hạnh phúc nửa đời của đấy nhé!

Kỷ Minh Lễ ném tờ đơn thỏa thuận cho Kỷ Minh Hàn.

"Hôm nay là đến thăm em, để chị đến đây bàn chuyện ly hôn ."

lập tức lao tới đòi Kỷ Minh Hàn tờ đơn ly hôn.

Không ai thể ngăn cản , nắm giữ lấy hạnh phúc bền vững .

vội vàng : "Ly thì ly, đưa tờ đơn đây cho ."

Đột nhiên một cơn gió từ cửa sổ thổi , tối qua gần như thức trắng nên mắt cay xè chịu nổi.

Nước mắt cứ thế tuôn ròng ròng, tầm nhòe , vững thì thấy Kỷ Minh Lễ bước đến nắm lấy tay , che chắn ở phía .

"Anh, ly hôn thì với ông nội, đừng ở đây mà bắt nạt một chị dâu. Chị chỉ là phụ nữ thôi, dù ly hôn cũng thể vội vàng như , hãy để chị thời gian suy nghĩ."

Nghe thấy câu , kìm lòng mà ngước mắt bóng lưng Kỷ Minh Lễ đang chắn mặt .

Nói nhỉ.

Cảm thấy cái tên biến thái nhỏ lúc trông cũng... giống con đấy chứ.

 

Sau khi Kỷ Minh Hàn và Giang Nặc rời , và Kỷ Minh Lễ trân trân.

Nói thật là chút ngượng nghịu.

Kỷ Minh Lễ tự nhiên mà hắng giọng một cái: "Vừa nãy cố ý đỡ cho chị ."

"."

" cái gì?"

ngây đáp: "À, thì cái gì cũng đúng cả."

Kỷ Minh Lễ rõ ràng cho nghẹn lời: "Thật cũng hẳn là..."

Cuối cùng vật xuống giường: "Bỏ , chị thì tùy."

"Giữa hai chúng chuyện vẫn nên cho rõ ràng."

Nghe thấy câu , hình rõ ràng là cứng đờ .

"Chuyện... chuyện gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-sach-cua-do-nam-phu-tham-tinh/chuong-6.html.]

"Cậu mà." Kỷ Minh Lễ đang cứng , lòng chút thắc mắc.

Chẳng là chuyện tiền viện phí đêm qua ?

Làm màu cái gì .

" ."

"Ê, đừng mà giả vờ."

Vẻ mặt Kỷ Minh Lễ càng thêm mất tự nhiên: " cái gì mà giả vờ?"

"Được, ngay sẽ thế mà, cũng may là chuẩn ."

lôi xấp hóa đơn viện phí từ trong túi xách , ném "phạch" một cái mặt .

Đừng khinh thường chỉ một đêm, chi phí hề rẻ , nhất là cái phòng VIP , một đêm cũng ngót nghét cả vạn tệ đấy.

"WeChat, Alipay, thẻ ngân hàng, thì chuyển khoản qua QQ cũng tuốt."

Kỷ Minh Lễ: "..."

Cậu rút từ trong ví một chiếc thẻ.

cầm lấy chiếc thẻ, săm soi: "Đưa á? Trong bao nhiêu tiền?"

"Chắc là hơn 100 vạn gì đó."

Quân t.ử yêu tài nhưng lấy đạo, là hạng tùy tiện lấy tiền của khác ?

Vừa dứt lời, nhanh tay nhét ngay chiếc thẻ túi xách.

Được , thừa nhận rằng, "Quân t.ử yêu tài" xét cho cùng vẫn "Lấy đạo" mà.

vỗ vỗ vai , bằng giọng đầy tâm huyết: "Cậu còn nhỏ, tiền cứ để chị giữ hộ cho."

Kỷ Minh Lễ: "..."

 

Kỷ Minh Lễ xuất viện ngay trong tối đó, đặc biệt lái một chiếc Lamborghini màu đỏ rực đến đón về nhà.

Trên đường , thoáng thấy một tiệm ăn Tứ Xuyên, qua cửa kính thấy những nồi lẩu bốc khói nghi ngút.

đạp thắng dừng xe .

Kỷ Minh Lễ với vẻ mặt thể tin nổi.

"Chị định ám hại ?"

lườm một cái. Vốn dĩ đúng là định ăn ở đây thật, nhưng nghĩ đến chiếc thẻ ngân hàng đưa cho hôm nay...

Thôi bỏ .

nghiến răng nghiến lợi : "Nói gì thế, mà nỡ."

Nói đoạn, đạp lút chân ga, phóng với tốc độ 120km/h rời khỏi chỗ đó.

Kỷ Minh Lễ một tay nắm c.h.ặ.t dây an : "Chị c.h.ế.t thì cứ việc thẳng ."

Đừng nha, thực sự từng nghĩ như thế đấy.

Cứ ngỡ đón Kỷ Minh Lễ từ bệnh viện về là xong chuyện.

thật sự ngờ nổi, sang ngày thứ hai, Kỷ Minh Lễ học cũng bắt đưa . Bộ vẫn còn đang học mẫu giáo ?

Mà vốn dĩ hôm nay tâm trạng chẳng vui vẻ gì.

Tại cổng trường đại học A.

: "Xuống xe nhanh lên."

"Em đau dày."

Rất lạ là từ khi ở bệnh viện về, Kỷ Minh Lễ còn gọi là chị dâu nữa, thậm chí còn to gan lớn mật gọi thẳng tên .

So với lúc thì đúng là hết " xanh" , nhưng trở nên diễn sâu.

"Cậu đau dày chứ gãy chân ."

"Đau đến mức nổi đường nữa ."

Để tống khứ cho khuất mắt, đành đỗ xe ở cổng trường, cùng trong.

Cũng may hôm nay mặc váy xếp ly, chân đôi giày vải, trong khuôn viên trường chẳng thấy lạc quẻ chút nào.

Loading...