Xuyên qua thành công chúa ngốc đi hoà thân - C5
Cập nhật lúc: 2026-02-17 03:39:52
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Cập nhật lúc: 2026-02-17 03:39:52
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Trường Nguyệt tỉnh dậy khi trời sáng. Vừa mở mắt nàng thấy bên giường, nàng suýt nữa bật như thấy sát thần. Từ khi gặp đến giờ, nàng luôn sống nơm nớp trong sợ hãi.
Hắn nàng, ánh mắt sâu hơn bình thường.
“Ngươi,” chậm rãi,
“vì dám?”
Nàng ngẩn .
“Dám hút độc cho ,” tiếp,
“ngươi sẽ trúng độc c.h.ế.t. Hay là ngươi bản khả năng kháng độc?”
Hắn bóp cằm nàng, giọng lạnh lẽo:
“Đông Ly Trường Nguyệt! Rốt cuộc ngươi đang suy tính điều gì?”
Trường Nguyệt cúi đầu, tay xoắn góc áo, giọng nhỏ :
“Ca ca c.h.ế.t… cũng sống .”
Hắn bỗng bật khẽ một tiếng nhỏ.
“Ngốc!” lưng rời . Trường Nguyệt thở phào.
từ khoảnh khắc đó, một thứ lặng lẽ đổi hướng. Không từ lúc nào, thị vệ phát hiện điện hạ nhà bọn họ thường Thái t.ử phi nhiều hơn, cũng bày tỏ thái độ ghét bỏ khi nàng sợ hãi mà túm lấy .Trường Nguyệt cũng bắt đầu dần dần dựa dẫm sự bảo vệ của , vô thức tìm kiếm bóng hình mỗi khi cảm thấy bất an.
Trời tối hẳn khi đoàn xe đến Thương Đô.
Thành trì sừng sững như một con cự thú phục giữa đồng bằng. Tường thành cao v.út, đèn l.ồ.ng treo dài theo cổng thành, ánh sáng vàng rực soi rõ từng hàng giáp trụ.
“Thái t.ử điện hạ hồi cung—!”
Tiếng hô vang lên.
Cổng thành chậm rãi mở .
Trường Nguyệt trong xe, hé rèm ngoài, hai mắt mở to.
“Nhà… cao…”
“Nhiều nhà…”
Thanh Đào nhỏ giọng:
“Đây là hoàng thành Đại Thương, công chúa.”
Đoàn xe tiến cung.
Đường đá lát thẳng tắp, hai bên là cung điện tầng tầng lớp lớp, mái cong v.út, đèn cung đình sáng rực như ban ngày. Mùi trầm hương lẫn với hương hoa đêm, xa lạ áp bức.
Cung nhân Đại Thương quỳ đầy hai bên, đồng thanh:
“Tham kiến thái t.ử điện hạ!”
Thương Hành Dạ xuống ngựa.
Hắn , xe của nàng.
“Đỡ nàng xuống.”
Hai cung nữ Đại Thương tiến lên.
Trường Nguyệt bước xuống xe, chân chạm đất liền khẽ run, ánh mắt đảo quanh, vẻ mặt hoảng sợ.
“Người… nhiều…”
“Trường Nguyệt sợ.”
Một cung nữ thì thầm với bên cạnh:
“Quả nhiên là ngốc.”
Thương Hành Dạ thấy. Hắn gì, chỉ đưa tay .
“Lại đây.”
Mệnh lệnh. Không thể từ chối. Nàng chần chừ một nhịp, đặt tay lên tay . Bàn tay lạnh nhưng trầm vững chắc.
Hắn liếc nàng.
“Nhớ kỹ. Ở Đại Thương—Đừng lung tung.”
Nàng gật đầu mạnh.
“Không !”
Đêm đầu tiên trong hoàng cung Đại Thương. Nàng giường, hai chân đặt ngay ngắn, màn trướng xa lạ.
Thanh Đào cúi :
“Công chúa nghỉ sớm ạ.”
Nàng gật đầu.
“Ngủ.”
khi đèn tắt, nàng mở mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-qua-thanh-cong-chua-ngoc-di-hoa-than/c5.html.]
Trần nhà xa lạ.
Mùi hương xa lạ.
Không gian xa lạ.
Đây là nơi bao thái t.ử phi c.h.ế.t.
Bỗng ngoài cửa, tiếng bước chân nhẹ vang lên dừng . Một giọng nam trầm thấp vọng qua cánh cửa.
“Ngủ ?”
Thanh Đào giật , vội quỳ xuống.
“Bẩm điện hạ, trưởng công chúa ngủ.”
Trong phòng, Trường Nguyệt khẽ lật , ôm gối, phát tiếng ngáy… giả.
“Khò…”
Ngoài cửa, Thương Hành Dạ im lặng một lát. Rồi khẽ.
“Ngốc thật.”
Tiếng bước chân rời .
Trong bóng tối, Trường Nguyệt mở mắt, ánh tỉnh táo như đêm.
Hoàng cung Đại Thương…Ta . Muốn sống. Phải diễn đến cùng.
Ngày hôm , Trường Nguyệt đón một vị khách mời.
Hoàng hậu Lam Uyển Nghi đến Đông cung trong yên tĩnh. Không báo . Không nghi trượng rầm rộ. Chỉ mang theo hai cung nữ tín, bước thong thả như thể chỉ là tiện đường ghé thăm một vãn bối đáng bận tâm.
ngay từ khoảnh khắc nàng bước qua cổng viện, ánh mắt lạnh xuống.
Quá sạch.
Không sạch sẽ thông thường, mà là sạch theo kiểu khác chủ động thanh lọc. Những cung nữ từng lảng vảng quanh viện còn, gác đổi mới, ngay cả nhịp thở của gian cũng khác .
Lam Uyển Nghi khẽ .
“Xem Đông cung… chăm sóc .”
Trường Nguyệt đang hiên, ôm một con mèo trắng. Con mèo là Thương Hành Dạ mang cho nàng chơi giải sầu. Nàng thấy giọng lạ liền ngẩng đầu.
Nhìn thấy mắt, ánh mắt nàng tròn xoe, ngây dại, tay vô thức siết c.h.ặ.t lông mèo. Nữ t.ử mắt một cách lấn lướt, khiến trăm hoa trong ngự uyển đều trở nên tầm thường. Đôi mắt nàng lúng liếng, đa tình chứa đựng sự sắc bén đến đáng sợ. Chiếc cổ cao thanh mảnh cùng bờ vai gầy lộ lớp lụa mỏng tạo nên một sức hút khó cưỡng. Vẻ của nàng là nước chảy mây trôi, mà là ngọn lửa rực cháy – quyến rũ, nguy hiểm và đầy quyền lực, khiến kẻ khác khao khát cúi đầu phục tùng.
“Ngươi… là ai?”
Hai cung nữ phía khẽ hít một . Không khí khựng .
Một cung nữ cau mày:
“Thái t.ử phi, đây là Hoàng hậu nương nương.”
“Hoàng… hậu?”
Trường Nguyệt ngẩng đầu, suy nghĩ lâu, chợt sáng mắt.
“À… tỷ tỷ xinh .”
Lam Uyển Nghi bật . Tiếng nhẹ, nhưng trong mắt ý .
“Trưởng công chúa quả nhiên… đơn thuần.”
“Ở đây quen ?”
Trường Nguyệt gật đầu.
“Quen.”
“Quen thế nào?”
“Nhiều nhà. Ít . Ngủ .”
Lam Uyển Nghi chậm rãi cúi xuống, Trường Nguyệt từ xuống , ánh mắt như đang cân nhắc một món đồ.
“Nghe ,” bà chậm rãi,
“Thái t.ử gần đây hỏi đến thăm Thái t.ử phi.”
Trường Nguyệt cúi đầu, vuốt mèo.
“Hắn… hỏi mèo?”
“Ngươi thích mèo?”
“Ừ.”
“Nó c.ắ.n.”
“Vậy còn thì ?”
Trường Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt ngơ ngác.
“Tỷ tỷ… c.ắ.n ?”
Hai cung nữ phía nhịn , cúi đầu thật thấp.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.