Chu Túc ngửa đầu những quả hạnh cây, há miệng hỏi:
“Tỷ tỷ, khi chúng trở về, những quả liệu hỏng hết ?”
Nói xong, thằng bé còn nuốt nước miếng ừng ực.
Chu Quả liếc bộ dạng thèm thuồng của lời nào, bước tới cầm cây gậy trúc hướng lên cây mà đập. Dù cũng thể chờ chúng tự rụng hỏng, để thì chỉ tiện nghi cho ngoài chi bằng hái hết xuống mang theo, đường cũng cái mà ăn.
Quả hạnh rụng xuống lộp bộp như mưa.
Chu Túc há hốc mồm tỷ tỷ tay dứt khoát. Ngày thường nãi nãi giữ gìn cây hạnh kỹ lắm nào dám đập thế .
Nàng đ.á.n.h rụng gần một nửa quả cây. Nhìn đống quả hạnh đất, nàng tính toán với lượng trong nhà, chỗ cũng hơn nửa bao tải đủ cho cả nhà ăn. Trời nóng thế để cây cũng chẳng giữ lâu.
Nàng bảo Chu Túc phòng lấy một cái bao tải , hai tỷ xổm đất nhặt quả hạnh bỏ bao.
Xong xuôi việc, ăn qua loa chút gì đó. Lũ trẻ con chịu nổi mệt mỏi lăn ngủ.
Chu Quả Chu Túc và Chu Đào đang ngủ cạnh , thầm nghĩ e rằng đây sẽ là giấc ngủ yên cuối cùng của chúng trong một thời gian dài sắp tới.
Cả nhà từ chiều muộn bận rộn đến tận đêm khuya.
Lúc Chu Cốc cũng trở về:
“Nương, nãi nãi, con về!”
Hoàng thị và Hứa thị tiếng động vội vàng cửa:
“Con về ? Đã báo tin ? Họ thế nào, ?”
Chu Cốc thở hổn hển đáp:
“Con báo nhưng họ tin từ . Buổi sáng làng khác báo cho họ . Lúc con đến họ cũng đang thu dọn đồ đạc nên con vội chạy về ngay.”
Mọi thở phào nhẹ nhõm. Hoàng thị :
“Được , báo tin là . Đói bụng ? Trong bếp đang bánh bao đấy, ăn .”
Nghĩ đến cảnh chạy nạn đường, tiện dừng nhóm lửa nấu cơm, lão thái thái cùng hai nhi tức và đại tôn nữ bận rộn trong bếp một hồi lâu. Họ đem bộ bột mì trong nhà khô dồn một bao tải, lúc đói thể ăn ngay. Còn bánh bao thì bằng bột đen trộn với thật nhiều cám và trấu.
Mười mấy con gà là khó giải quyết nhất. G.i.ế.c hết thì trời nóng thế chẳng mấy chốc sẽ thiu, mang theo gà sống thì cồng kềnh, gian xe vốn chật hẹp, chỗ gà chiếm mất non nửa xe, đó thể chở thêm bao nhiêu thứ khác.
Cuối cùng Hoàng thị quyết định: g.i.ế.c một nửa, giữ một nửa. Gà g.i.ế.c xong lập tức xát muối rang khô, lúc nào ăn chỉ cần lấy là .
Trong nhà còn tích một rổ trứng gà kịp mang trấn bán cũng đem luộc chín hết để mang theo ăn đường.
Chu Đại Thương dẫn mấy đứa nhỏ đồng hái hết đậu, dùng sọt và bao tải khuân lên xe. Lương thực thể mang bao nhiêu thì mang bấy nhiêu, ngoài đường một miếng ăn cũng thể cứu mạng, gì quan trọng hơn lương thực.
Đến khi thứ thu dọn xong xuôi chất lên xe thì quá nửa đêm.
Lúc một thanh niên hớt hải chạy sân gọi lớn với Chu lão hán:
“Chu thúc, trưởng thôn bảo cháu đến báo cho , nếu thu dọn xong thì gốc cây lớn đầu thôn tập hợp chờ đông đủ cùng . Các thúc thu dọn xong thì đó ngay nhé, cháu còn báo cho nhà tiếp theo.”
Nói xong, chạy biến ngoảnh đầu .
Giờ thứ cũng hòm hòm.
Gia sản thì nhiều mà chỉ hai chiếc xe đẩy, nhiều thứ thể mang theo hết .
Hoàng thị thở dài đống đồ đạc bỏ mà xót xa vô cùng:
“Mấy thứ vẫn còn chán, cứ thế vứt bỏ chẳng sẽ lọt tay ai nữa.”
Thực sự là cam lòng.
Mọi trầm mặc, trong lòng ai cũng khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-thanh-trum-buon-luong-thuc/chuong-5-luong-thuc-la-quan-trong-nhat.html.]
Lý thị lên tiếng:
“Nương, chúng tìm chỗ giấu ? Sau nếu thì đồ đạc vẫn còn đó, để trong nhà thế chẳng biếu cho khác .”
Hứa thị cũng gật đầu tán thành, mấy thứ đều là bỏ tiền mua cả.
Hoàng thị lo lắng:
“ trong nhà gì chỗ nào kín đáo mà giấu.”
, đều sầu não. Nhà cửa chật hẹp, lướt qua một cái là thấy hết chẳng giấu thứ gì.
Chu Đại Thương phất tay:
“Có gì mà lo, trong nhà chỗ thì bên ngoài thiếu gì, tìm cái hang núi nào đó giấu là .”
Mắt sáng lên. , thể giấu ở bên ngoài mà.
Chu Quả nghĩ . Nàng thấy giấu trong hang núi cũng chẳng ý , để lâu ngày khéo chuột bọ gặm nát.
nghĩ , trong nhà thì chuột bọ cũng chẳng kém gì hang núi, để cũng thế cả thôi.
Chu lão hán giục:
“Vậy thì nhanh lên, trong thôn tập hợp ở đầu thôn , chần chừ nữa mất, chúng cùng để dọc đường còn nương tựa lẫn .”
Nói xong ông khom lưng nhặt nhạnh những thứ đất. Mấy thứ mang , để thì tiếc đứt ruột tìm chỗ giấu là nhất.
Cả nhà xúm nhặt, ngay cả Chu Túc cũng nhặt đồ bỏ lòng Chu lão hán.
Chu lão hán đống đồ trong lòng, lập tức trừng mắt quát:
“Mấy thứ rác rưởi cũng đòi giấu ?”
Toàn là mấy hòn đá, mẩu gỗ vụn, nhặt lên chỉ tổ chật chỗ.
Chu Túc cũng trừng mắt cãi :
“Đây rác rưởi, đây là bảo bối của con! Tỷ tỷ bảo mấy thứ mang , giấu bảo bối của nhà , con cũng giấu bảo bối của con chứ.”
Thằng bé sốt ruột vô cùng, sợ gia gia vứt mất "bảo bối" của .
Mọi thấy bộ dạng cuống quýt của nó hiếm hoi nở một nụ .
Chu lão hán tưởng nó tỷ tỷ là Chu Hạnh nên cũng để ý, thấy tiểu tôn t.ử khăng khăng như đành chiều theo ý nó.
Đợi khi thứ xong xuôi hơn nửa canh giờ nữa trôi qua.
Phải . Đây là nơi chôn rau cắt rốn bao đời nay, họ sinh và lớn lên ở đây, mỗi góc sân, mỗi con đường trong thôn đều in dấu chân của họ.
Những cánh đồng hoa dại nở rộ ngày xuân nhất, gốc cổ thụ đầu thôn ngày hè mát mẻ nhất, những cánh rừng quả chín ngày thu lũ trẻ yêu thích nhất, ngay cả mùa đông... Lúc nhớ , mùa đông trong thôn kỳ thực cũng thật yên bình.
Chuyến ngày nào mới thể trở về.
Người lớn mắt ngấn lệ, trẻ nhỏ cũng đầy vẻ luyến tiếc. Tuy trải qua chạy nạn bao giờ nhưng ở cũng bằng ở nhà . Lũ trẻ tuy còn ngây thơ nhưng ánh trăng tròn vành vạnh đêm nay, cùng cái sân nhỏ tắm ánh trăng sẽ khắc sâu tâm trí chúng suốt đời.
Chu Quả cả gia đình khẽ thở dài. Từ xưa cố thổ khó rời. Nhớ đến gia gia của nàng ở thế kỷ 21, tuổi càng cao càng nhớ về quê cũ, mỗi bên cửa sổ về hướng quê nhà là thẫn thờ cả buổi. Đó là ở thế kỷ 21 giao thông thuận tiện, vài năm còn thể về thăm một .
Còn hiện tại, trong thời loạn thế một khi bước chân trở về e rằng khó như lên trời.
“Đi thôi!”
Chu lão hán ngôi nhà gắn bó cả đời cuối đầu dứt khoát lệnh cho xuất phát.
--
Hết chương 5.